Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 370

Chương 370: La tiên sinh, cậu nghĩ sao?

Quả thật, nhà họ Tống là một rủi ro, một rủi ro không hề nhỏ.

Lựa chọn tốt nhất chính là như Hồ Tiến nói, tránh xa rủi ro này đi.

Nhưng...

Tránh đi thì có hết chuyện không?

Người thì không thành vấn đề.

Vậy còn tâm thì sao?

Đây chắc chắn không phải chuyện của một bộ quần áo.

Cậu không muốn làm bẩn quần áo, không phải vì đây là bộ đồ Hoàng Oanh đã may từ từng mũi kim sợi chỉ.

Cậu không có tình cảm gì với Hoàng Oanh.

Đơn giản chỉ là vì máu me quá nhiều, cậu sẽ trông như một tà ma.

Dù bản thân đã là tà ma, cậu vẫn không muốn bất cứ lúc nào cũng không khác gì tà ma.

Dù là bên trong hay bên ngoài, cậu đều muốn giữ lại một trái tim của con người.

Nói tiếp về nhà họ Phùng.

Mấy cụ già đối xử tốt với cậu.

Hoàng Oanh đối xử tốt với cậu.

Cậu đã sống yên ổn một thời gian ở nhà họ Phùng, nếu không có khoảng thời gian an toàn đó, cậu đã không thể học kỹ Tiên thiên thập lục quái, không thể theo Phùng Khang lên núi, không thể tìm được nơi ở của Lý Vân Dật, không lấy được thi thể Tần Cửu Ma, không thể luyện ra dầu đèn.

Nhà họ Phùng có cụ già chết, Hoàng Oanh bị bắt đến nhà họ Tống.

Vậy những người còn lại của nhà họ Phùng đâu?

Trận pháp cậu để lại không có tác dụng sao?

Trong lòng La Bân có quá nhiều thắc mắc, đồng thời cậu còn có một suy nghĩ, nếu một gia tộc có ân tình như vậy mà cậu cũng không quan tâm thì cậu đã mất đi trái tim, cậu chính là kẻ bất chấp thủ đoạn.

Như vậy, sớm muộn gì cậu cũng sẽ bị bản năng tà ma đồng hóa.

Con người vốn dĩ phải có thứ gì đó để kiên trì!

Đối với cậu, đó là chính nghĩa, tuyệt đối không phải do dự, không phải lòng tốt vô điều kiện.

Suy nghĩ xong, La Bân cuối cùng cũng lên tiếng: "Hồ Tiến, anh về miếu đợi tôi đi, tôi sẽ đến sớm nhất có thể."

"Chuyện này..." Sắc mặt Hồ Tiến thay đổi, "Nơi này không an toàn. Thực ra không cần..."

Hồ Tiến còn chưa dứt lời, La Bân lắc đầu nói: "Anh không quan tâm đến sự an nguy của Dậu Dương, vậy mạng sống của Trạm Tình cũng không quan trọng sao?"

Nhất thời, Hồ Tiến im bặt.

La Bân đã hiểu hoàn toàn tính cách của Hồ Tiến.

Hắn thực sự có thể vứt bỏ những chuyện không liên quan đến mình, kể cả với đồng đội cũ.

Loại người này đủ lạnh lùng.

"La tiên sinh đã quyết, tôi đi với cậu." Hồ Tiến nghiến răng nói.

Điều này lại khiến La Bân hơi kinh ngạc, bởi nó có hơi khác biệt so với tính cách mà cậu suy đoán.

Dĩ nhiên, La Bân không hỏi hay nói thêm gì, cậu suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Đợi trời tối rồi xuất phát."

"Cậu định làm thế nào?" Hồ Tiến thận trọng hỏi.

"Lén vào trong, tìm người hỏi chuyện, xem ngoài Hoàng Oanh còn ai ở nhà họ Tống không. Sau đó đưa Hoàng Oanh đi, cho nhà họ Tống một bài học." La Bân nói.

"Đơn giản như vậy? Kế hoạch sao? Lén vào như thế nào? Chắc chắn không bị phát hiện sao?" Hồ Tiến hạ giọng nói tiếp: "Nhà họ Tống trông như chịu thiệt, bỏ lại bảy người, coi như bị trọng thương, nhưng họ biết điểm yếu của cậu là đôi mắt, phát hiện cậu rồi nhất định sẽ nhắm vào mắt mà đánh, chúng ta vào sào huyệt của người ta, một khi ra tay thì sẽ không hoàn toàn chủ động được. Tôi có một kế hoạch, hơi phiền phức một chút, nhưng đủ an toàn."

Hồ Tiến mở lời, ý là vào nhà họ Phùng nhất định phải tránh tất cả mọi người, không thể bắt người hỏi chuyện, bởi rất có thể họ sẽ bị mắc bẫy, ai dám chắc người bị hỏi sẽ không dẫn họ vào nơi nguy hiểm nhất?

Tốt nhất là tìm thẳng Hoàng Oanh, thông qua Hoàng Oanh có thể biết nhiều tình hình, rồi mới quyết định bước tiếp theo.

La Bân không ngắt lời Hồ Tiến, Hồ Tiến nói một tràng dài, trong đó còn liên quan đến phương vị, liên quan đến tìm dấu vết, điều này có liên quan đến bát quái.

Tên Hoàng Oanh ngũ hành thuộc Mộc, khí yếu ở Chấn, vì vậy khả năng cao cô ấy sẽ ở phương Tốn, toàn bộ cao tầng nhà họ Tống đều là tiên sinh, sẽ không làm trái quy tắc quẻ tượng.

Vì vậy, hai người họ chỉ cần từ hướng tây nam lén vào nhà họ Phùng, rất có thể sẽ tìm được Hoàng Oanh.

Suốt thời gian qua, khả năng thực hành của La Bân hơi yếu, kinh nghiệm của Hồ Tiến phong phú hơn nhiều.

Về chuyện hỏi người, La Bân đã từng gặp rắc rối một lần.

Lần trước Lý Vũ trông như bị ép hợp tác, nhưng lại âm mưu lấy mạng cậu.

Người nơi đây khó tránh khỏi cũng tương tự.

"Được, Hồ tiên sinh, cứ làm theo kế hoạch của anh." La Bân trả lời.

Hồ Tiến trịnh trọng gật đầu, ánh mắt vô cùng bình tĩnh.

Hắn chỉ sợ La Bân liều lĩnh.

Hắn nhìn ra La Bân dù có thuật phong thủy mà hắn không thấu hiểu, có thể một lần bố trí mười sáu quẻ vị, nhưng bản thân La Bân lại chưa thể vận dụng thành thạo thuật phong thủy.

Bằng không, đối mặt với nguy hiểm, cậu đã không trực tiếp dùng dao chém người.

Điều này đối với một tiên sinh mà nói thường là khi đường cùng mới làm.

Khi có thể tính toán, đương nhiên phải dùng hết thủ đoạn để tính toán.

"Đi thôi, không cần đợi trời tối, chúng ta đi vòng ra sau trước." Hồ Tiến thở dài.

Hai người quay lại, khi trở về vị trí ban đầu ngắm nhìn nhà họ Tống, họ lấy nhà họ Phùng làm trung tâm, đi vòng một đoạn rất xa, xa xa đến phương Tốn ở tây nam, rồi từ vị trí đó tiến về phía nhà họ Tống.

Đã có thể nhìn thấy tường cao nhà họ Tống.

Tượng sơn thần trên đó rất rõ.

Hồ Tiến tỏ ra rất cảnh giác, hắn không tiếp tục tiến lên, mà lặng lẽ đợi trời tối.

La Bân giữ im lặng, tay luôn đặt ở eo, phòng bị nguy hiểm ập đến.

Ánh sáng ngày càng tối dần.

Sắp đến đêm rồi.

La Bân vô cớ cảm thấy tim đập loạn nhịp.

Ngón trỏ bỗng đau nhói.

Vô hình trung như bị ai đó bóp mạnh.

Cậu giơ tay lên xem đầu ngón tay, ở đó không có chút vết thương nào.

Nhất thời, La Bân hỏi hoảng.

Cậu cố gạt bỏ những suy nghĩ lung tung, nghĩ đến một chi tiết.

Hồ Tiến từ phương vị quẻ tượng, suy xét nơi ở của Hoàng Oanh, đúng, cách làm này khác với phong cách của hắn.

Nhưng... Nhà họ Tống chẳng lẽ không nghĩ như vậy sao?

Chẳng lẽ họ không chuẩn bị cả hai tay, một tay là phòng bị cậu từ bất cứ đâu vào nhà họ Tống, bắt người hỏi chuyện, tay chuẩn bị khác, ở đây ôm cây chờ thỏ?

Người nhà họ Tống chẳng lẽ không nghĩ cậu và Hồ Tiến sẽ dùng phương vị để đột nhập sao?

Không còn là lần đầu, trước khi xảy ra chuyện, La Bân sẽ có linh cảm, có cảm giác bất an.

Kiếp trước mẹ gặp tai nạn xe, kiếp này Cố Nhã bị Vưu Giang bắt.

Bao gồm lần này...

"Trời tối rồi, La tiên sinh, chúng ta đi!" Hồ Tiến vẫy tay về phía trước, ra hiệu cho La Bân hành động.

La Bân không nhúc nhích, lắc đầu, trong đầu không ngừng suy tính, phán đoán.

Toàn bộ sự tồn tại của nhà họ Tống tương đương với một cái đĩa tròn trong đầu cậu, phương vị sắp xếp ở bốn phương tám hướng.

Lúc trước, cậu đã dùng cách này để suy tính đạo quán nơi Lý Vân Dật ẩn thân.

Nhưng La Bân lúc này thay đổi nhiều so với La Bân lúc đó, Tiên thiên thập lục quái cậu đã hiểu nhiều hơn.

Trong đầu, không chỉ là phương vị bát quái thông thường.

La Bân nghĩ sâu hơn bình thường.

Ngoài cùng nên là mười sáu phương!

Tim La Bân đập thình thịch.

Cậu thầm nghĩ: "Quẻ có tám phương, nhà họ Tống có lẽ sẽ phòng bị cả tám phương. Nếu quẻ là mười sáu thì sao?"

Bát quái, đây là một cụm từ quen thuộc.

Còn thập lục quái, kiếp trước La Bân chưa từng nghe nhắc đến.

Nhất là khi trong sách truyền thừa có viết một câu: Quẻ là tiên thiên, chỉ truyền cho người trong môn phái hoặc gia tộc.

Nghĩ đến đây, La Bân quay đầu hỏi Hồ Tiến: "Nếu anh là người nhà họ Tống, anh sẽ đề phòng nguy hiểm như thế nào, nhất là khi biết người mang đến nguy hiểm cho mình là hai tiên sinh biết quan sơn trắc thủy?"

"Vấn đề này..." Sắc mặt Hồ Tiến thay đổi, mồ hôi túa ra trên trán.

"Anh sẽ xử lý thế nào?" La Bân lại hỏi, ngữ điệu trở nên sắc bén.

Nhất thời, Hồ Tiến không thể trả lời.

"Anh có cân nhắc đến vị trí quẻ nơi Hoàng Oanh ở, có nghĩ đến việc có người tìm cô ấy, tức là chúng ta, sẽ từ phương Tốn vào nhà họ Tống không? Thế thì anh sẽ phải để Hoàng Oanh ở một vị trí khác, dù trái với quy tắc làm việc thường ngày, nhưng vì đối mặt với kẻ thù nguy hiểm, anh buộc phải làm như vậy."

Mặt Hồ Tiến tái mét.

La Bân lắc đầu: "Đúng là tiên sinh có cách làm việc của tiên sinh, nhưng cách này phải dùng khi đối phương không có đề phòng mới hiệu quả nhất, một khi đối phương đã biết chúng ta đến, ắt sẽ giăng bẫy sẵn. Chúng ta tuyệt đối không thể đi theo phương Tốn, đi là chết chắc."

Nói xong, La Bân lại nhìn về phía trước.

Từ xa, cậu có thể thấy phía nhà họ Tống gần hướng họ có một khóm trúc nhô lên khỏi bức tường, lay động theo gió.

Điều này hoàn toàn khớp với đặc tính của quẻ Tốn, gió thổi cỏ lay.

"Vậy La tiên sinh... Cậu nghĩ sao?" Hồ Tiến cuối cùng cũng mở lời, ánh mắt nhìn La Bân tràn ngập sự kinh ngạc.

truyenfull,truyenfull vn