Chương 367: Không phải anh đang tìm tôi sao?
Lúc này, La Bân hoàn toàn không biết rằng nhà họ Tống đã phát hiện ra họ.
Lúc này, cậu không hề hay biết mình bị nhầm là người nhà họ Phùng lạ mặt, còn Hồ Tiến thì bị coi là cậu.
Lúc này, trên thắt lưng Hồ Tiến lủng lẳng mấy con thỏ rừng, gà rừng, thậm chí cả hai con rắn.
Săn bắn không phải sở trường của La Bân, nên những con thú kia đều bị mất một chân hoặc đầu.
Cậu dùng phi đao để hạ gục chúng trong một nhát.
Quần Hồ Tiến đã đẫm máu.
Cậu không mang theo những con thú đó vì cảm thấy bộ quần áo hiếm hoi sạch sẽ, không muốn làm bẩn.
La Bân đang đi về hướng bắc.
Về phía bắc sẽ có nước.
Gần nguồn nước dễ tìm thấy động vật hơn, đồng thời họ cũng cần bổ sung nước uống.
"La tiên sinh... Hình như có người theo dõi chúng ta." Hồ Tiến hạ giọng, chỉ đủ để La Bân nghe thấy.
"Tôi biết, từ khi rời nhà họ Tống đã có người bám theo. Không có gì lạ, chúng ta không có ác ý với họ, lại đang rời xa, họ sẽ sớm bỏ đi thôi." La Bân thản nhiên đi tiếp, không dừng lại cũng không đảo mắt nhìn quanh.
Thật ra, La Bân không muốn gây chuyện.
Trên đường cậu lại bắt thêm hai con thỏ rừng, cuối cùng họ đến một con suối nhỏ.
La Bân rất vui.
Theo thuyết ngũ hành, phương bắc thuộc hành Thủy, khí hậu lạnh, quả đúng như vậy!
Nhiệt độ nơi này rõ ràng thấp hơn hẳn.
Hồ Tiến ngồi xổm xuống, bắt đầu đổ nước vào bình mang theo.
"Khoan đã, Hồ tiên sinh. Rửa sạch những thứ này, nhóm lửa nướng khô. Ở đây không có trúc sao? Tôi sẽ vót vài đoạn trúc, đun sôi nước rồi mới mang đi." La Bân nhắc nhở.
Hồ Tiến sửng sốt, muốn nói lại thôi.
Nướng khô thịt là chuyện bình thường.
Đun nước thì hơi cầu kỳ.
Dĩ nhiên, hắn chỉ dám nghĩ, không dám phản đối.
Còn La Bân, ánh mắt cậu đổ dồn về phía khóm trúc cách đó mười mấy mét, định bước đến.
Nếu không có gì bất ngờ, trong trúc thường có rắn, họ sẽ có thêm thịt rắn khô ăn dọc đường.
Nhưng chưa đi được vài bước, La Bân đã dừng lại.
Cậu nhìn xung quanh, lúc này có mười hai người xuất hiện từ trong rừng, bao vây cậu và Hồ Tiến.
Mười hai người này đều mặc áo xám.
Là người nhà họ Tống.
Đứng đầu là một người khoảng ba mươi tuổi, lông mày có một vệt trắng đứt đoạn ở lông mày phải.
La Bân nhận ra ngay, đó là Tống Thiên Trụ!
Hồ Tiến vội đứng dậy chạy ra sau lưng La Bân.
La Bân nheo mắt nhìn Tống Thiên Trụ.
Nhưng Tống Thiên Trụ lại nhìn chằm chằm vào Hồ Tiến, nở nụ cười châm chọc.
Tống Thiên Trụ quen Hồ Tiến?
Hồ Tiến từng đắc tội với nhà họ Tống?
Trong đầu La Bân xuất hiện ý nghĩ đó.
"La Bân?" Tống Thiên Trụ lên tiếng trước.
La Bân chớp mắt.
Cậu không đáp.
Bởi Tống Thiên Trụ đang nhìn mặt Hồ Tiến mà gọi tên cậu.
Thì ra Tống Thiên Trụ không quen Hồ Tiến, mà đang tìm cậu?
Hồ Tiến cũng ngạc nhiên, nghi ngờ nhìn Tống Thiên Trụ.
"Oanh Nhi đề cao cậu đến vậy, tôi cứ tưởng cậu có bản lĩnh ghê gớm lắm nên mới mang theo mười một người. Kết quả, cậu nhát gan thế này à? Gặp chúng tôi là muốn chui xuống đất thôi sao? Oanh Nhi nhìn nhầm người rồi." Tống Thiên Trụ kiêu ngạo. Rồi gã nhìn La Bân, "Cậu tên gì? Được rồi, để La Bân lại, cậu có thể cút. Hôm nay tôi không có hứng giết người nhà họ Phùng, Oanh Nhi sẽ không vui."
"Hôm nay không có hứng giết người, vậy trước đây anh từng giết người nhà họ Phùng hả? Hoàng Oanh không vui, Hoàng Oanh hiện đang ở nhà họ Phùng sao?" Ánh mắt Hồ Tiến từ ngạc nhiên chuyển sang cảnh giác và nghi ngờ.
"Phản xạ nhanh đấy. Yên tâm, tôi không hứng giết người nhà họ Phùng, nhưng lại hào hứng giết cậu." Tống Thiên Trụ giễu cợt.
"Vậy sao?" Hồ Tiến lạnh lùng hỏi lại.
Tống Thiên Trụ không thèm đáp, vẫn nhìn La Bân: "Sao, câm rồi hả? Hay muốn giống ông già kia, chết cho rồi?"
"Ông già nào? Phùng Thủ, Phùng Ngọc Lỗi, Phùng Tứ hay Phùng Ngũ Gia?" La Bân trầm giọng.
Tống Thiên Trụ nhíu mày, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.
Gã không thích người nhà họ Phùng nói chuyện với mình như vậy.
Chỉ là một gia tộc chi nhánh, một quân cờ vô dụng bị bỏ rơi thôi.
Có vẻ người nhà họ Phùng này chưa về nhà, đi lang thang với La Bân nên không biết tình hình.
Tống Thiên Trụ không muốn giải thích, cảm thấy như thế rất phí thời gian.
Gã giơ tay, vung về phía trưởng, lạnh lùng ra lệnh: "Bắt La Bân lại. Còn thằng mù này, giết!"
Mười một người áo xám lập tức tiến lên, rút vũ khí ra.
Hồ Tiến nhìn Tống Thiên Trụ như nhìn xác chết.
Ánh mắt đó càng khiến Tống Thiên Trụ muốn giết người.
Đến giờ gã vẫn không nhận ra mình nhầm người, chỉ thấy "La Bân" ban nãy nhút nhát, giờ ánh mắt lại thay đổi khiến gã khó chịu.
Mười một người nhanh chóng khép vòng vây!
La Bân đổi hướng, thoắt cái bước về phía tây nam!
Cậu không quan tâm Hồ Tiến.
Dù sao Tống Thiên Trụ đã nhầm Hồ Tiến là cậu, Hồ Tiến không nguy hiểm tính mạng!
Thật trùng hợp, hướng tây nam lại đối diện Tống Thiên Trụ!
Hai người phía trước đang định tấn công La Bân, nhưng họ vừa chỉ kịp kinh ngạc, bóng người trước mặt đã biến mất.
Chín người còn lại cũng sửng sốt.
Khoảnh khắc đó, Tống Thiên Trụ rùng mình!
Gã là một tiên sinh phong thủy.
Cơ cấu nhà họ Tống không hoàn toàn dựa trên huyết thống, chỉ cần gia nhập gia tộc chính đều phải đổi sang họ Tống.
Một số là tiên sinh, số khác là hạ cửu lưu thủ đoạn cao cường.
Tiên sinh nắm quyền, hạ cửu lưu làm đao phủ, kẻ yếu bị đày đến chi nhánh.
Nhờ vậy địa vị nhà họ Tống rất vững.
Tống Thiên Trụ nhận ra người nhà họ Phùng trước mặt lại đi theo vị trí của quẻ.
Trong nhà họ Tống, người làm được điều này chỉ đếm trên đầu ngón tay!
"Cậu không phải người họ Phùng?" Tống Thiên Trụ kinh hãi thốt lên.
Gã không do dự, lập tức lùi lại!
La Bân vung đao chém xuống!
Tiếng đao vút gió, chém vào khoảng không.
Toàn thân Tống Thiên Trụ lạnh toát!
Khoảnh khắc đó, gã cảm nhận được sự chết chóc.
Lạnh lẽo như gió thu quét lá rụng.
Nếu không theo bản năng lùi lại, giờ gã đã bị chém đôi.
"Không phải anh đang tìm tôi sao? Nói năng hùng hồn, nhưng mắt lại kém, như kẻ mù vậy. Không chỉ mắt kém, dũng khí còn nhỏ, tôi đến trước mặt, sao anh lại lùi lại?" Giọng La Bân băng giá, từng câu từng chữ đều lộ ra sát khí.
Tống Thiên Trụ sững lại.
Người gã tưởng nhầm là nhà họ Phùng mới chính là La Bân, còn người gã cho là La Bân lại là kẻ khác?
Nhất thời, gã vô cùng hoảng loạn.
Tuy nhiên, mười một người phía sau đã đuổi kịp La Bân, lần nữa bao vây.
La Bân đau nhói, cổ tay, mắt cá chân như bị thứ gì đó trong vô hình trói buộc.
Cậu tập trung vào bản thân, có thể thấy những sợi thép mảnh đang quấn lấy tay chân mình!
Bốn người cùng lùi lại, hai tay kéo căng.
Bảy người khác người cầm kiếm đan bằng đồng tiền, người cầm gậy hoặc dao ngắn, cùng tiến về phía cậu.
Sự phối hợp này có thể nói là vô cùng nhịp nhàng!
Bất kỳ ai bị khống chế tay chân, đối mặt với đòn tấn công này đều phải chết!
"Đừng giết! Chặt tay chân, phải biến tên đó thành 'người lợn'!" Tống Thiên Trụ quát.
Bảy người kia không giảm tốc, sắp đến trước mặt La Bân!
La Bân động.
Cậu không tiến về tây nam nữa.
Bị trói buộc, quẻ Tốn đã vô dụng!
Giây phút đó, cậu nghĩ đến thứ khác!
Nhanh như chớp, La Bân giẫm lên phương tây, gầm lên một tiếng, bất ngờ xông tới!
Bốn người khống chế cậu lập tức cảm nhận lực kéo cực mạnh. Họ không giữ nổi La Bân, để cậu lao về phía tây ba mét!
Phía tây có một người.
Tay hắn cầm một thanh kiếm đan bằng đồng tiền!
Trong nhà tập thể trước đây cũng có một người như vậy.
Lúc đó La Bân để hắn chạy thoát.
Cây rìu trong tay cậu bổ mạnh xuống.
Thanh kiếm đồng tiền giơ lên đỡ đòn!
Tia lửa b*n r*, kiếm đồng tiền vỡ tan tành!
Cùng bay lên là một cái đầu người!
Trong tiếng gầm thét và chửi rủa vang lên, La Bân cảm nhận lực kéo mạnh hơn, sáu người còn lại đổi vị trí, vũ khí đâm vào người cậu!
Dù sao cũng khó địch lại đông, La Bân không tránh được.
Đau đớn tràn ngập từ sáu hướng.
Cảm giác xé thịt càng dữ dội.
Nhưng cơ thể không bị xuyên thủng, cổ họng cay đắng, đau nhói, khô rát.
Khoảnh khắc đó, sáu người đâm trúng La Bân đều tròn mắt kinh ngạc.
Tống Thiên Trụ ở xa cũng đờ đẫn nhìn La Bân.
Không có máu?
Quần áo bị đâm thủng, nhưng không chảy máu?
Tiếng gầm gừ vang lên.
Sáu người đồng loạt dùng lực như muốn đâm xuyên cơ thể La Bân!
Con dao rơi xuống, cắm phập xuống đất!
La Bân rên lên, hai tay dùng sức, bất ngờ khép lại trước ngực!
Hai người không khống chế được tay cậu loạng choạng bước tới.
Thực ra động tác La Bân rất chậm, đây là đặc điểm của tà ma núi Quỹ.
Những người này không biết nguy hiểm mà đến gần, không tránh, tạo cơ hội cho cậu.
Hai tay cậu nắm lấy cánh tay hai người!
Họ chưa kịp hoàn hồn, "phụt", thịt máu văng tung tóe như bùn nát vụn, hai mảng thịt lớn bị xé toạc, tiếng thét xé lòng vang khắp rừng!