Chương 365: Sườn núi, chủ nhà, cửa đinh đồng
La Bân đặt ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng, tay kia cậu nhẹ nhàng gỡ tay Hồ Tiến đang ôm cổ, Hồ Tiến cuối cùng cũng hiểu ý, cẩn thận nằm vững trên xà nhà, rồi buông La Bân ra.
La Bân cảnh giác nhìn xuống, phía sau tượng sơn thần lại chui có một tà ma chui ra.
Tà ma đó không chú ý đến cơ thể đồng loại đang quằn quại dưới sàn, cũng không ngẩng đầu nhìn lên, chỉ đi về phía cửa miếu sơn thần.
Đến trước cửa miếu sơn thần, tà ma đó đâm sầm vào cửa, dùng hai tay cố đẩy cửa, nhưng không cách nào đẩy ra được.
Cánh cửa này phải mở ra ngoài, mà tà ma lại không đủ thông minh để kéo vào. Nếu đổi thành tà ma núi Quỹ, hẳn đã kéo cửa vào và đi ra rồi...
Có điều, nếu tà ma ở thôn Quỹ cũng không thể bị chém chết như vậy, e rằng không thể luyện dầu đèn, căn bản không còn ai sống sót.
Xét theo tính tương đối, có được cơ thể gần như bất tử thì sẽ mất đi lý trí?
Ở một góc độ nào đó, điều này có phải được coi là một sự "công bằng" với người sống không?
Ít nhất, luôn phải có cách cho con người tồn tại mà.
Một hai phút sau, một tà ma khác bò ra từ sau tượng.
"Lần trước, tôi thấy có ít nhất trăm từ ma từ ngôi miếu đó chui ra... Cửa ở đây đóng chặt, chúng sẽ lấp đầy ngôi miếu. Nếu lúc nãy chúng ta không ra ngoài mà đi tiếp, sẽ mắc kẹt trong không gian chật hẹp với trăm tà ma, khó giữ được mạng." Hồ Tiến run rẩy nói, giọng nhỏ như muỗi vo ve, chỉ La Bân nghe được.
Nếu đụng trăm tà ma, bản thân cậu chắc chắn không chết, nhưng Hồ Tiến thì khó nói...
Quan trọng nhất là đường đi sẽ bị chặn, không thể tiếp tục.
Nhưng bên ngoài miếu đầy ô huyết đằng, đầy lũ đạm đài, La Bân không biết đây là may hay rủi...
Đường đi bị chặn, đường thoát cũng vô cùng nguy hiểm.
"Thả chúng ra ngoài, chắc sẽ kích động thứ bên ngoài. Chúng ta có thể nhân lúc an toàn rời đi, hoặc là liều mình tiếp tục đi tìm lối ra khác, hoặc tiết kiệm đồ ăn quay lại, từ lối vào ra ngoài bổ sung vật tư rồi vào lại." La Bân nói khẽ.
"Chuyện này..." Hồ Tiến tỏ ra bất an.
"Có vấn đề gì?" La Bân hỏi.
"Nếu đi tiếp mấy ngày không có lối ra, chúng ta sẽ chết đói. Còn quay lại thì tôi đoán bọn quan sát đã đợi sẵn ngoài miếu. Lý do chúng ta chưa gặp chúng là vì đi đủ nhanh. Những thứ đó sẽ đuổi theo tôi, nhất là trong rừng rậm dưới núi."
La Bân nhíu mày.
Dưới tượng sơn thần, ba tà ma liên tiếp chui ra, xô đẩy trước cửa miếu, va vào cửa ầm ầm.
Tà ma thứ tư xuất hiện, nó không đi thẳng mà dừng ngay dưới xà nhà nơi hai người trốn, ngẩng đầu nhìn lên, miệng há hốc, tay giơ lên như muốn bắt.
Hồ Tiến lẩm bẩm chửi thề.
"Ý anh là mở cửa thả chúng ra, chúng ta ở gần đây kiếm đồ, đợi tà ma đi hết rồi mới vào lại hả?" La Bân hỏi ý kiến Hồ Tiến.
Dựa vào sinh khí tìm đường là quyết định của riêng cậu, vì hồi tưởng cho cậu biết đó là đúng. Nhưng chuyện khác vẫn cần Hồ Tiến cùng cân nhắc, vì hắn sống ở núi Phù Quy lâu hơn.
"Đúng... Làm vậy tôi thấy ổn hơn." Hồ Tiến gật đầu.
Trong lúc đó, tà ma thứ năm chui ra.
Nó đi đến ngay dưới xà nhà, ngước nhìn lên.
Lũ tà ma trước cửa cũng bị thu hút, lờ đờ bước lại.
Trước cửa không còn tà ma nào.
Tim La Bân đập thình thịch, đầu óc chạy đua với suy nghĩ.
Trong chớp mắt, cậu đã có quyết định.
Cậu nhanh chóng bò trên xà nhà đến vị trí trước cửa, nhảy xuống không chút do dự.
Lũ tà ma vẫn tụ tập dưới xà, Hồ Tiến khá thông minh, hắn cắt ngón tay nhỏ máu xuống khiến chúng phấn khích, cho đến khi La Bân chạm đất mới quay sang đuổi theo.
Nhưng La Bân nhanh hơn, hai tay nắm cửa giật mạnh vào!
Tiếng kêu cót két vang lên, cánh cửa mở toang, đập vào tường.
Nhanh như chớp, La Bân leo lên tường, trở lại xà nhà trước khi bị tà ma bắt.
Cậu quay về chỗ Hồ Tiến.
Hồ Tiến nuốt nước bọt, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Lũ tà ma lại vây quanh dưới xà, ánh mắt dữ tợn.
Tà ma từ dưới tượng sơn thần lần lượt chui ra, ngày càng đông.
Từ vị trí này, La Bân nhìn ra ngoài.
Tim cậu lạnh buốt khi thấy lũ "người" treo dưới tán cây đã biến mất từ lúc nào...
Có phải chúng đang ẩn nấp trong bóng tối, rình rập họ, rình rập lũ tà ma?
Có điều, dường như chúng và tà ma không xâm phạm lẫn nhau, La Bân chưa thấy chúng tấn công tà ma, cũng chưa thấy tà ma đụng đến chúng.
Còn nữa... Ma.
Ngoài kẻ quan sát giống ma, La Bân chưa thấy nhiều ma ở núi Phù Quy như núi Quỹ.
Có lẽ do tà ma quá nhiều chăng? Hay do đạm đài quá nhiều?
Điều này khiến số lượng ma giảm?
Hoặc có thể lũ ma ẩn nấp ở nơi tối tăm hơn.
Đúng rồi, ở núi Quỹ, ma bị khống chế.
Còn ma ở núi Phù Quy thì không!
La Bân cảm thấy bức bối khó tả.
Con người khi đối mặt với những điều chưa biết, không chắc chắn lại nguy hiểm, đều có cảm giác này.
"Cậu leo lên được không?" Hồ Tiến chỉ lên mái ngói.
Từ xà nhà đến mái còn khoảng hai mét.
Vừa hỏi xong, Hồ Tiến biết mình vừa nói điều thừa.
Đương nhiên, La Bân gật đầu.
"Nếu tôi nhớ không nhầm, phía sau ngôi miếu cũ trong rừng không có cây, chỉ phía trước có. Ô huyết đằng ở miếu đó biến mất, đúng vậy, nếu đạm đài rời khỏi ô huyết đằng, đoạn dây đó sẽ khô héo dần. Nếu đạm đài đi xa, ít nhất trong một thời gian ở bên ngoài sẽ an toàn. Tương ứng, phía sau không có cây thì chắc chắn an toàn, chúng không ẩn nấp ở nơi trống trải. Cửa ở phía trước, tà ma sẽ đi ra từ đó, chúng ta có thể tạm thời rời đi từ phía sau." Hồ Tiến nói rất nhanh.
La Bân cố lấy lại bình tĩnh, trực tiếp bò đến giữa xà nhà, leo lên cột đến chỗ mái ngói, nhấc vài viên ngói chui ra ngoài.
Trời vẫn âm u, nhưng sau hơn mười ngày dưới lòng đất tối tăm, La Bân cảm thấy nơi này khá sáng sủa.
Từ vị trí hiện tại, cậu có thể nhìn thấy phía sau miếu quả nhiên như Hồ Tiến nói, là một bãi đất trống cỏ mọc um tùm.
"Đừng bỏ tôi..." Hồ Tiến van xin.
La Bân cúi đầu nhìn.
Cậu bò lại, để Hồ Tiến bám lên lưng, đưa hắn lên mái nhà rồi xếp lại ngói cẩn thận.
Hai người đã tách khỏi tầm nhìn của lũ tà ma.
Hồ Tiến cảm thấy tim như muốn nhảy khỏi cổ họng, gật đầu với La Bân, ánh mắt đầy biết ơn.
Thực ra, La Bân hoàn toàn có thể bỏ rơi hắn.
Công dụng của hắn chỉ là dẫn đường, mà đoạn đường này do La Bân tự tìm.
Nhưng La Bân vẫn không bỏ hắn, điều này chứng tỏ nhân cách của cậu không tệ
"Haizz..." Hồ Tiến thở dài: "Hôm cậu đến nhà tập thể, tôi không có ở đó. Nếu có, tôi đã bỏ một thành viên để giữ cậu lại. Hai anh em Trạm Không và Trạm Tình suy nghĩ quá nông cạn, Dậu Dương thì cứng nhắc. Nếu không, cả nhà tập thể đã có thể cùng rời đi qua miếu cũ, an toàn đến cuối cùng."
"Giết một người vô dụng rồi vứt bỏ sao?" La Bân hỏi lại.
Hồ Tiến sửng sốt.
Ánh mắt La Bân nhìn hắn dường như đã thay đổi.
Như thể... Mang chút xa lánh và lạnh nhạt?
Hắn... Nói sai gì sao?
La Bân không nói gì, chỉ quan sát xung quanh, lắng nghe mọi hướng.
Sau đó, cậu bò về phía rìa mái sau miếu, không đứng dậy để tránh bị phát hiện.
Hồ Tiến bò theo, mồ hôi trên trán không ngừng chảy.
Đến nơi, La Bân nhảy xuống.
Lần này, cậu quay lại nhìn Hồ Tiến, dù không bỏ đi ngay nhưng thái độ rất rõ ràng: Nếu Hồ Tiến không tự xuống được, cậu sẽ đi.
Ba mét với một tiên sinh như Hồ Tiến là quá cao...
Hắn cắn răng nhảy xuống, lăn năm sáu mét mới giảm được lực, mặt thêm vài vết xước.
La Bân mặt lạnh như tiền bước nhanh, tránh bị tà ma phát hiện.
Hồ Tiến đứng dậy, khập khiễng đuổi theo.
"Cậu là tiên sinh, không chỉ là Tư Hình đơn thuần. Làm tiên sinh tốt, tất nhiên phải biết hy sinh. Ở nơi này hoàn cảnh này, nếu ở vị trí tôi, cậu cũng sẽ làm vậy, giữ người hữu dụng, bỏ kẻ vô dụng!" Hồ Tiến gắng giải thích.
La Bân im lặng, hơi nhíu mày.
Cậu đang suy ngẫm lời Hồ Tiến.
Sự khó chịu của cậu xuất phát từ cảm xúc bình thường.
Người bình thường không nghĩ đến chuyện giết người bừa bãi.
Dĩ nhiên, khi không còn cách nào khác, cậu vẫn ra tay, như đã giết Trạm Không.
Nhưng khái niệm đó hoàn toàn khác với Hồ Tiến.
Hồ Tiến xem mạng người như cỏ rác.
Đem ra so sánh, hắn có khác gì bản chất của những tiên sinh núi Quỹ, núi Phù Quy?
Nhưng nếu đặt cậu vào hoàn cảnh đó?
Vài giây sau, La Bân gạt suy nghĩ đó đi.
Cậu không ở trong hoàn cảnh đó, sao phải nghĩ giúp Hồ Tiến?
Cậu cũng sẽ không để mình rơi vào tình thế ấy.
"Nếu anh vô dụng, anh không cần theo tôi nữa." La Bân quay đầu nói.
Hồ Tiến toát mồ hôi lạnh, hắn nghiến răng: "Tôi có! Tác dụng của tôi cậu sẽ không ngờ tới, cậu không thể bỏ tôi!"
Khi nói, mắt hắn nhìn hướng khác.
La Bân tất nhiên nhận ra chi tiết này, suốt chặng đường họ luôn quan sát xung quanh.
Hơn nữa, ngoài phong thủy, cậu không biết những thuật số khác của tiên sinh.
La Bân im lặng, không nói đến chuyện đuổi Hồ Tiến nữa.
Hồ Tiến bám sát cậu, sợ bị bỏ rơi.
Đi một đoạn, phía sau vẫn yên tĩnh, La Bân thở phào, bắt đầu tìm xem có trái cây dại hay thú rừng nào không.
Nhưng không thấy gì.
Sau khoảng một giờ đi bộ, họ đột nhiên thấy thấp thoáng một khu nhà với tường bao!
Ngoài ra còn có một cánh cửa, cửa đóng đầy đinh đồng!
Đây là sườn núi?
Đó chính là nhà chính của họ Phùng!
Không ngờ hai người đã đi xa đến vậy!