Chương 360: Nhổ phổi, cắt lưỡi, nhà Thập Lục Quái
La Bân trở về tầng một.
Áo vải xám giản dị, đôi giày vải xanh mặt trắng sạch sẽ, khuôn mặt vẫn còn phảng phất nét nhiệt huyết của tuổi trẻ.
Ai có thể ngờ, một chàng trai mới mười bảy mười tám tuổi như vậy lại sở hữu trí tuệ thâm sâu khôn lường, thủ đoạn quyết đoán tàn nhẫn?
Đôi mắt Hoàng Oanh cong lên như trăng khuyết, tấm tắc khen ngợi.
"Rất vừa vặn." Dừng một chút, Hoàng Oanh nói: "Tôi còn muốn may thêm một bộ quần áo nữa."
La Bân hơi nhíu mày.
Hoàng Oanh nhanh chóng nói tiếp, chặn ngay lời La Bân chưa kịp thốt ra: "Một bộ quần áo thì không đủ để thay giặt, may xong bộ này, tôi sẽ không may nữa."
Không đợi La Bân mở lời, Hoàng Oanh đã xoay người rời khỏi căn nhà nhỏ.
La Bân thở dài lắc đầu, những gì cần nói, cậu đã nói rõ rồi.
Hoàng Oanh là một cô gái rất thông minh. Cô ấy đã biết cách thể hiện bản thân, vậy thì cô ấy cũng sẽ biết có những chuyện không thể.
La Bân ngồi bên bàn, nghỉ ngơi một lúc, sau đó uống dầu đèn, rồi lên cầu thang đến sân thượng, lấy cuốn sách truyền thừa của Viên Ấn Tín đưa ra nghiên cứu.
Đã trải qua thực tiễn, bây giờ khi đọc nội dung trong cuốn sách này, cậu lại càng hiểu sâu sắc. Đồng thời, cậu hồi tưởng lại quá trình Hồ Tiến gia cố phù trận, cố gắng phân tích thêm nhiều chi tiết.
Núi, cậu nhất định phải lên.
Nhưng trước đó phải giải quyết ổn thỏa vấn đề của nhà họ Phùng.
Phải khiến tà ma không thể vào được nơi này, ô huyết đằng cũng không thể xâm nhập, như vậy mới có đường lui, đồng thời cũng coi như hoàn thành lời hứa với nhà họ Phùng.
Ngoài ra, La Bân cần chút thời gian để tìm hiểu thêm về Tiên thiên thập lục quái.
Rèn sắt, bản thân phải tự có sức mạnh.
Nếu không, dù có l*n đ*nh núi, e rằng cậu vẫn sẽ bất lực trước một số vấn đề.
Thời gian trôi qua từng chút, đến nửa đêm, La Bân mới về phòng, lên giường nghỉ ngơi.
Tiếng thở đều đều, La Bân nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Một bóng đen lặng lẽ chui ra từ dưới giường, từ từ đứng lên.
Phùng Nghị trợn tròn mắt.
Mắt gã đỏ ngầu, rất có thể do mạch máu vỡ ra, khuôn mặt gã co giật liên tục, nỗi căm hận mãnh liệt đến mức gần như có thể hóa thành thực chất.
Hai tay gã nắm chặt một con dao.
Một con dao cực kỳ sắc bén, chỉ dài bằng bàn tay.
Phùng Nghị nhìn đăm đăm vào miệng La Bân.
Hai tay hắn dùng hết sức đâm xuống!
Mũi dao nhắm thẳng vào giữa hai môi.
Phùng Nghị muốn một chiêu đoạt mạng!
La Bân này làm toàn chuyện không phải của người, càng không phải là người!
Người bình thường không thể rơi xuống vực mà vẫn sống, còn có thể leo lên, người bình thường không nói đến chuyện ăn thịt người!
Rơi từ độ cao mấy chục mét mà không bị thương, chứng tỏ La Bân nhất định phải có da dày thịt béo, thế thì phải tìm điểm yếu.
Đông y chú trọng nhìn, nghe, hỏi và sờ nắn, Phùng Nghị đã phân tích La Bân cực kỳ cẩn thận và tỉ mỉ, quyết định dùng chiêu xuyên miệng đâm đầu này, kết liễu mạng sống La Bân ngay.
Nói thì chậm, làm thì nhanh.
La Bân bỗng nhiên cử động!
Phùng Nghị kinh hãi, nhưng hành động của gã không hề dừng lại!
Tay La Bân đột nhiên lướt qua eo, một thanh đao chặt củi xuất hiện trong tay!
"Xoẹt", một đoạn cổ tay đứt lìa!
Ngay từ khi Phùng Nghị bò ra từ dưới giường, La Bân đã tỉnh, chỉ cố tình giữ hơi thở đều đặn.
Trải qua nhiều chuyện như vậy, La Bân sao có thể sơ suất khi ngủ?
Khoảnh khắc máu phun ra, La Bân bất ngờ xoay người, né luồng máu đó, không để áo vải bị bẩn.
Phùng Nghị ngơ ngác nhìn cổ tay mình.
Hành động của La Bân quá đột ngột, lưỡi đao quá sắc bén, vết đứt ngọt lịm cùng cơn đau dữ dội khiến gã nhất thời không phản ứng kịp.
Ngay sau đó, Phùng Nghị định thét lên.
Chỉ là một cảnh tượng kinh hoàng đã xảy ra.
Ngay cả La Bân cũng cảm thấy kinh hãi vô cùng.
Miệng Phùng Nghị há to không phát ra tiếng thét nào, chỉ có máu trào ra, lẫn với những mảnh phổi cùng nội tạng.
Hai mắt gã đột nhiên nổ tung, tay chân thì quằn quại rồi gãy vụng.
Cả người gã đập xuống đất, sau đó co quắp lại như một con tôm đang co giật.
Phùng Nghị chưa chết, chỉ là gã quá đau đớn.
Thậm chí gã còn nhổ ra một đoạn lưỡi còn bốc khói, khiến gã chỉ có thể phát ra tiếng r*n r*, không thể hét lên.
La Bân không hiểu.
Cậu chỉ chém đứt tay Phùng Nghị.
Tại sao Phùng Nghị đột nhiên biến thành dạng quỷ quái này?
Giống như có thứ gì vô hình khiến gã đứt lưỡi, khiến nội tạng bị trọng thương, thậm chí còn vặn gãy tay chân...
Cứ như vậy khoảng một hai phút, Phùng Nghị dần tỉnh táo trở lại.
Chỉ là sự tỉnh táo này lại nằm trong nỗi sợ hãi tột cùng, gã r*n r* phát ra âm thanh, mơ hồ có thể nghe được.
"Cậu không phải người..."
Sau đó, Phùng Nghị bò lết, cố gắng trốn ra khỏi phòng.
Trên mặt đất có một vết máu kéo dài.
La Bân hít thở sâu, nhấc Phùng Nghị lên, không để gã chạm đất, gây thêm vết máu.
Phùng Nghị giãy giụa trong yếu ớt và bất lực.
La Bân im lặng vài giây, rồi đi xuống lầu.
Hướng cậu đi là nơi Phùng Nghị từng dẫn cậu đến.
Đến trước vách đá ngày đó, La Bân mới dừng chân.
Không khí tràn ngập mùi thối rữa nồng nặc.
Cậu cúi nhìn xuống, số lượng tà ma nhiều gấp mười mấy lần trước, những cánh tay giơ lên, có thể nhìn rõ thân thể ngo ngoe, nhưng vì khoảng cách quá xa, đầu thì không thấy.
Vị trí này vừa khít đối diện với vách đá phía trên kia.
Bởi vì thi thể Tần Cửu Ma thu hút tà ma, khiến những tà ma rơi từ trên cao xuống, đều tập trung ở đây sao?
Phùng Nghị không ngừng phát ra tiếng "ặc ặc", nỗi sợ trong mắt càng đậm, gã lắc đầu, tiếng rên liên tục như đang nói tha cho tôi.
Nhìn khẩu hình môi của gã, Phùng Nghị đúng là đang nói tha cho tôi.
"Một lần, rồi hai lần, tôi đã cho anh cơ hội rồi, chính anh không biết trân trọng. Anh đã từng tha cho tôi chưa?" La Bân lạnh lùng hỏi.
Phùng Nghị giãy giụa như muốn nắm lấy La Bân.
La Bân dùng sức quăng gã ra ngoài!
Phùng Nghị như con diều đứt dây lao xuống vực!
Tiếng đập không lớn, nhưng vang lên từng hồi.
Vách đá cao mấy chục mét này, Phùng Nghị chết chắc.
Dù phía dưới có thân thể tà ma làm đệm, không đến nỗi khiến gã tan xác nát thịt, gã cũng chết chắc, thậm chí vì sự hiện diện của tà ma, thi thể gã sẽ không còn mảnh giáp.
La Bân xoay người, trở về chỗ ở.
Cậu lấy nước, rửa sạch vết máu, mở cửa sổ thông gió.
Khi cậu lên giường nghỉ ngơi lần nữa đã là ba giờ sáng.
Một lúc lâu sau, La Bân vẫn không ngủ được.
Kết cục của Phùng Nghị quá kỳ quái, quá dị thường.
Ở đây có một thứ vô hình cậu không nhìn thấy đã bẻ gãy Phùng Nghị thì phải?
Nhưng núi Phù Quy không phải núi Quỹ, không thể dùng logic của núi Quỹ để phân tích, tóm lại cậu biết núi Phù Quy còn có thêm một ẩn số.
Cuối cùng, cơn buồn ngủ cũng ập đến, La Bân thiếp đi.
Sáng hôm sau tỉnh dậy đã gần giữa trưa, La Bân tự nấu ăn, ăn xong rồi tiếp tục đọc sách.
Cả ngày hôm đó vô cùng yên tĩnh, không ai đến làm phiền cậu.
Mỏi mắt, cậu lại đi nấu chút đồ ăn, coi như nghỉ ngơi.
Đêm xuống, cậu lên giường ngủ.
Thoáng chốc lại bảy ngày trôi qua.
La Bân đã hiểu sâu hơn về Tiên thiên thập lục quái, thậm chí cậu còn hiểu được mấy pháp trận, chỉ là điều kiện thi triển quá cao.
Dĩ nhiên, mấy ngày này nhà họ Phùng có đến vài lần, đều là nói sơ qua tình hình, như Hồ Tiến đã hoàn thành việc tu sửa phù trận, hiện tại vùng ngoài nhà họ Phùng không có tà ma xâm nhập, lại nói nhà họ Phùng định đi xem những nơi xung quanh khác, xem còn thị trấn bình thường nào không, có thể bổ sung vật tư, dù không gửi lên núi, cũng phải duy trì vận hành cho nhà họ Phùng.
Những việc này La Bân đều không can thiệp.
Đến ngày thứ tám, La Bân đi vòng quanh nhà họ Phùng một lượt.
Cậu không động đến phù trận phong thủy vùng ngoài.
Đối với những phong thủy bình thường đó, thêm cây cối um tùm, cậu không có la bàn, rất khó phân tích.
Nhưng đối với khu nhà của nhà họ Phùng, cậu có thể dùng phương vị, chia ra khu vực cụ thể.
Nhà họ Phùng có một chỗ không dính sát vào núi, nhà cửa xếp khá sát nhau, phải đến hai ba chục tòa.
Toàn bộ nhà họ Phùng giống như một ngôi làng nhỏ dưới chân núi, rất lớn, người cũng khá đông, chỉ là bình thường La Bân ít gặp.
Ở vị trí đó, La Bân vẽ một vòng tròn, đồng thời trong đầu đặt quẻ cho từng khu vực.
Như Càn Thiên, Khôn Địa, Cấn Sơn, Chấn Lôi, Tốn Phong, Đoái Trạch, Khảm Thủy, Ly Hỏa, Lượng Nhật, Cảnh Nguyệt, Tụ Tinh, Tán Vân, Thực Hình, Hư Không, Linh Sinh, Vong Tử...
Mười sáu vị trí này là phương vị Viên Ấn Tín từng nói, nó thông qua trận Thập Lục Quái giúp La Phong và Cố Nhã tỉnh táo trở lại, giải được độc Yểm thi, trở về thành người bình thường.
La Bân xác định lại vị trí quẻ nhiều lần, sau đó theo nội dung trong sách, dùng dao khắc phù lục tại mười sáu tòa nhà ở vị trí tương ứng.
Chỉ riêng việc này, cậu tốn mất ba ngày.
Khi đã hoàn thành tất cả, La Bân đến một tòa nhà khá cao, nhìn ra từ xa, cảm thấy mười sáu căn nhà kia như một chỉnh thể.
La Bân không chắc Thập Lục Quái này có hiệu quả gì, cụ thể mạnh đến mức nào, nhưng nó chắc chắn mạnh hơn nhiều so với phù trận nằm rải rác bên ngoài nhà họ Phùng.
Vì vậy, La Bân chủ động đi tìm Phùng Thủ, nói với ông ấy nhà họ Phùng có thể cho tất cả mọi người sống trong khu vực mười sáu căn nhà kia, ngoài những tòa nhà đó thì ở giữa còn một vài căn nhà cũng có thể ở được.
Phùng Thủ hơi do dự, ý là cần suy nghĩ thêm.
Dù gì nhà họ Phùng đã duy trì tình trạng hiện tại đã nhiều năm, chưa từng xảy ra chuyện, tuy chủ nhà không đến, nhưng Hồ Tiến đã tu sửa phù trận, độ an toàn càng cao hơn.
Đối với điều này, La Bân không ép buộc.
Cậu chỉ nói với Phùng Thủ mình phải đi rồi.
Hồ Tiến, cậu cũng sẽ đưa đi.
Còn việc khi nào quay lại, cậu không chắc.
Phùng Thủ cười khổ, sau đó thở dài: "Tôi biết La tiên sinh sẽ đi, đây là chuyện sớm muộn, nhà họ Phùng thật lòng cảm ơn sự giúp đỡ của cậu. Cậu sẽ quay lại thôi, không ai có thể rời khỏi núi Phù Quy."
Đối với điều này, La Bân không trả lời.
Cậu chỉ bảo Phùng Thủ cho người dẫn Hồ Tiến đến, chuẩn bị cho họ ít lương khô để lên đường.
Mấy ngày này, Hồ Tiến được nghỉ ngơi, sắc mặt hồng hào hơn, gò má cũng đầy đặn, rõ ràng là béo lên.
Ánh mắt Hồ Tiến nhìn La Bân có chút khác.
Những ngày gần đây, La Bân sắp xếp mười sáu phương vị, Hồ Tiến có thấy.
Nhưng Hồ Tiến lại cảm thấy... Mình không hiểu.
Phải biết, bất kể truyền thừa hay thuật phong thủy nhà nào đều cùng một gốc, chỉ là cấp độ khác nhau, đều lấy bát quái làm nền tảng.
Mười sáu phương vị không hiếm, thường phải chồng lên hai quẻ.
La Bân lại khiến mười sáu vị trí này trở thành một chỉnh thể!
Đây là thuật phong thủy nhà nào?
Điều này hoàn toàn vượt xa nhận thức và phạm vi hiểu biết của Hồ Tiến!