Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 357

Chương 357: Một bí mật khác!

"Oanh Nhi, vô lễ quá!" Phùng Thủ giọng điệu đã nặng thêm hai phần.

Phùng Ngọc Lỗi và Phùng Tứ đến giờ vẫn chưa hoàn hồn.

Biểu hiện của Phùng ngũ gia lộ sự phức tạp, nhiều hơn là cảm giác mê muội và nặng nề.

"Vì một vài tình huống bất ngờ nên tôi phải tách đội, không ngờ nhà họ Phùng lại xảy ra chuyện, may là vẫn cứu vãn được. Phùng Khang từng nói nhà chính mãi không đến, họ có vẻ không muốn đến luôn nên tôi nghĩ mình có thể giúp nhà họ Phùng." La Bân khẽ cười, "Nếu nhà họ Phùng không có ý đuổi khách, tôi đương nhiên sẵn lòng ở lại một thời gian dài."

Hoàng Oanh vui mừng.

Mấy ông cụ Phùng Thủ, Phùng Ngọc Lỗi, Phùng Tứ và Phùng ngũ gia cũng tương tự.

"Bây giờ ra ngoài thôi, à, nơi này mọi người tạm thời đừng vào, cũng đừng để người trong tộc đến gần, vẫn sẽ có nguy hiểm." La Bân dặn.

Phùng Thủ gật đầu, ánh mắt những người còn lại đều lộ sự e dè.

Mọi người rời khỏi tòa nhà này.

Cho đến khi họ đến trước mặt Phùng Khang, Phùng Khang mới sực tỉnh, mắt đỏ hoe.

Hắn thậm chí còn quỳ xuống trước mặt La Bân.

"Người anh em La Bân cứu nhà họ Phùng trong lúc nguy nan, Phùng Khang cảm kích không hết!"

La Bân vội đỡ Phùng Khang đứng dậy, lắc đầu: "Đội trưởng Phùng nói quá lời, tôi cũng sống ở đây, huống chi mấy người kia vốn có hiềm khích với tôi, về tình về lý tôi cũng nên ra tay."

Bốn ông cụ nhìn nhau.

Phùng Khang được La Bân đỡ dậy.

"Tôi muốn gặp ba người họ, hỏi một số chuyện, nhà họ Phùng mấy ngày nay hẳn là biến động rất nhiều, mấy ông còn cần xử lý." La Bân đi thẳng vào vấn đề.

"Ừ." Phùng Thủ trầm giọng.

Mọi người trở lại sân nghị sự, rất nhiều người của nhà họ Phùng vẫn tụ tập ở đây, còn thêm một số người nghe thấy động tĩnh chạy tới.

Thấy các ông cụ, tất cả đều vui mừng khôn xiết.

Phùng Khang và mấy ông cụ ở lại xử lý việc nhà họ Phùng, đồng thời phái một người nhà họ Phùng khác dẫn La Bân đến sân bên cạnh.

Bên ngoài nhìn vào, nơi đây là một sân bình thường, vào trong mới biết là hoàn toàn khác biệt.

Trên khoảng đất trống bày rất nhiều giá và hình cụ.

Mấy căn phòng đều không có cửa sổ, chỉ có cửa sắt đầy gỉ sét.

Trước một cánh cửa có người canh giữ.

La Bân đi đến trước cánh cửa đó, người canh giữ cung kính chào hỏi La Bân, mở cửa sắt.

Trong phòng rất tối, cho dù là tấm kính lấy sáng trên mái ngói cũng không xuyên vào được bao nhiêu ánh sáng, toàn bộ sắc điệu của núi Phù Quy xưa nay vẫn quá u ám.

Ba cái giá gỗ lần lượt trói Trạm Tình, Dậu Dương, Hồ Tiến.

Trạm Tình nhìn La Bân như muốn ăn tươi nuốt sống.

Dậu Dương trông vô cùng căng thẳng, môi nứt nẻ, ánh mắt toát lên sự bất lực cùng chán nản.

Còn Hồ Tiến, hắn đờ đẫn nhìn La Bân, không biết đang nghĩ gì, nói chung trong mắt cứ có sự suy tư.

"Nhà tập thể bị hủy rồi đúng không? Vậy nên là mấy người đến nhà họ Phùng, mới khiến kẻ quan sát theo lên chân núi phải không?" La Bân đi thẳng vào vấn đề.

Đoàn người của họ chở vật tư lên núi, ngay ngày đầu đã gặp một kẻ quan sát không có mắt mũi miệng.

"Cậu vui lắm hả?" Trạm Tình oán hận.

"Không hẳn, với tôi mà nói, chỉ là không bị mấy người tính kế đến mức bị giết, thoát thân kịp thời." La Bân thản nhiên quan sát ba người, nói, "Mấy người chỉ là xui xẻo, đổi nơi dừng chân khác gặp lại tôi mà thôi. Lần đầu mấy người tính kế tôi, hai kẻ kia bị thương, coi như là chút quả báo. Lần thứ hai gặp lại tôi, mấy người không nên nghĩ đến chuyện giết tôi, như vậy tôi đã không giết người của nhóm mấy người."

Trạm Tình hừ một tiếng, khóe miệng chảy máu, không biết là do cắt nứt nướu hay lưỡi.

Còn La Bân, lúc này cậu im lặng.

Giam giữ ba người họ chỉ là để tìm hiểu thêm về núi Phù Quy.

Với tình hình trước mắt, từ thái độ của nhà họ Phùng đối với cậu, cậu căn bản không cần thông qua mấy người này để tìm hiểu, bọn họ chưa chắc đã nói thật.

Như vậy, nói nhiều nói dai ngược lại có thành tốn công vô ích không?

Vì thế, La Bân xoay người, quyết định rời đi.

Cứ gia bao người này cho nhà họ Phùng xử lý.

Cậu tin nhà họ Phùng sẽ đưa ra cách giải quyết thỏa đáng.

Nhưng cậu vừa bước ra khỏi cửa, Hồ Tiến đột nhiên lên tiếng: "Cậu phá được phong thủy nhưng lại là Tư Hình, cậu không đơn giản. Nhưng cậu không thể để người khác giết tôi. Phải, chúng tôi mạo phạm cậu, Trạm Không chết rồi coi như tạ lỗi, tôi biết được một bí mật lớn, bí mật mà đa số người trên núi Phù Quy không biết. Giết tôi, cậu chắc chắn sẽ hối hận."

Lúc này, người canh cửa và người dẫn đường đều dài cổ, nghiêng tai, chăm chú lắng nghe.

La Bân dừng bước.

Cậu nhíu mày, quay đầu nhìn Hồ Tiến.

Hai gò má Hồ Tiến hơi lõm, sắc khí rất tệ, nhưng ánh mắt mắt lại vô cùng quả quyết.

"Vậy sao?" La Bân hỏi lại.

"Đúng!" Hồ Tiến khẳng định

La Bân im lặng.

Khoảng hai giây sau, La Bân thờ ơ nói: "Tôi biết rồi."

Hồ Tiến trợn tròn mắt, lộ vẻ kinh ngạc và nghi ngờ.

Hai người nhà họ Phùng ở cửa nhìn nhau, họ không hiểu gì cả, cứ có cảm giác Hồ Tiến và La Bân đang đố chữ.

La Bân biết rồi?

Núi Phù Quy có bí mật gì?

La Bân quay đầu, bước ra khỏi phòng.

Người canh giữ sắp đóng cửa sắt.

Hồ Tiến lại nói: "Cái đó có thể là cậu đã biết, nhưng cái khác, cậu chắc chắn không biết! Tôi khẳng định!"

Mí mắt La Bân giật giật.

Điều cậu nói biết rồi đương nhiên là chuyện đạo quán núi Phù Quy nói bên ngoài sẽ chém cây chủ của ô huyết đằng.

Bí mật Hồ Tiến muốn nói khả năng cao chính là chuyện này, bằng không không thể nói là bí mật lớn nhất núi Phù Quy.

Đạo quán núi Phù Quy tu sửa cầu phao, ngầm vượt sông nhưng thất bại, dẫn đến cả sơn môn suy tàn, người trong núi sống tạm bợ.

Đúng vậy, không thể nào giấu được tất cả mọi người.

Hồ Tiến và cậu nhìn như đố chữ, kỳ thực không hẳn.

Nhưng Hồ Tiến lại nói còn có một bí mật khác?

Bí mật đó là gì?

Đúng vậy, tò mò đã bị gợi lên.

Nhưng La Bân không quay đầu, thẳng bước ra ngoài.

Cậu không trở lại sân nghị sự, mà trở về chỗ ở của mình.

Lúc này đã qua năm giờ, coi như là ngày thứ hai rồi.

Cậu xuống bếp nấu một tô mì, ăn xong, lên lầu, nằm trên giường nghỉ ngơi.

La Bân ngủ một giấc ngon lành.

Tỉnh dậy, đã hơn hai giờ chiều.

La Bân ra khỏi phòng, xuống lầu.

Hoàng Oanh vốn đang đi qua đi lại trong phòng, tiếng động rất nhỏ.

Cô quay đầu nhìn La Bân, chớp mắt, trong mắt tràn đầy vui mừng.

Một cái nhìn, La Bân đã thấy bánh trên bàn.

"Ông Phùng Thủ bảo cô đến sao?" La Bân hỏi.

"Tôi không thể tự đến sao?" Hoàng Oanh xoay người, khoanh tay sau lưng, duyên dáng bước đến trước mặt La Bân.

La Bân sững sờ.

"Cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi." Ánh mắt của Hoàng Oanh trở nên cứng rắn.

truyenfull,truyenfull vn