Chương 348: Tây Nam phong ẩn
Ngôi miếu này vừa nhỏ vừa cũ nát, nhiều nơi dán bùa chú, trên tường miếu vẽ những bức tượng giống như thần núi.
Tổng thể mang lại cảm giác nơi đây yên tĩnh, một khi con người ta bước vào, dường như ngôi miếu trống rỗng, không còn tiếng người nào nữa.
La Bân đứng đó rất lâu, vẫn còn do dự, suy nghĩ mãi.
Về trước, chuẩn bị thật kỹ rồi mới quay lại đây?
Hay là bây giờ phải thăm dò, tìm hiểu một số chuyện?
Bản thân cậu nhất định không được để lộ vào thời điểm quan trọng này, nếu không sẽ làm hỏng cơ hội trời cho.
Rất nhanh, La Bân đã hạ quyết tâm.
Cậu chăm chú nhìn thân cây trước mặt, thông qua vỏ cây, nhựa cây, độ khô của đất, phân biệt ra bốn phương, rồi từ bốn phương tương ứng, suy ra vị trí của bát quái, đây là ngũ hành bát phương cơ bản nhất trong Tiên thiên thập lục quái.
Ngay sau đó, cậu lại nhìn chằm chằm ngôi miếu nhỏ trước mặt, lấy miếu làm trung tâm tiếp tục suy diễn.
Trong đầu cậu phác họa một cảnh tượng, miếu ở dưới đáy, phía trên là hình la bàn, ngũ hành bát phương hiển thị rõ.
La Bân thầm đọc: "Càn thiên cư thượng, địa bắc cư hạ, vạn vật quy thổ, khôn vi hầm giấu, cấn đối trạch quái, sơn tàng trạch khí. Khảm tắc ẩn nặc vô hình, chấn tắc tàng trung tích thế."
Lúc này, đoạn nội dung La Bân đang thầm đọc là quẻ tượng liên quan đến việc ẩn mình trong bát quái thuộc Tiên Thiên.
Mặc dù truyền thừa của cậu là Tiên thiên thập lục quái, nhưng nội dung cậu học bắt đầu từ ngũ hành bát phương, giống như từng chút một củng cố nền tảng, vì vậy cậu hiểu bát quái có Tiên Thiên và Hậu Thiên.
Chỉ có điều, La Bân lại có vẻ do dự, lẩm bẩm: "Khôn là mặt đất, nơi ẩn giấu là mộ, ở đây không hợp. Cấn là nhà xí hang động, ở đây có lẽ có, mình không vào được, không thể chọn. Khảm là ẩn nấp, là sông ngầm nước ngầm, tôi không tìm thấy. Chấn là ủ chứa... không đúng..."
Cả bốn quẻ tượng liên quan đến ẩn nấp, ở nơi này vậy mà đều không dùng được?
Nhất thời, tâm trạng của La Bân như bị một tảng đá đè nặng.
Nhưng cậu không nản lòng, vẫn tiếp tục phân tích.
Sau Tiên Thiên, cậu lại phân tích Hậu Thiên, quẻ tượng của cái trước đại diện rộng hơn, cái sau chủ yếu là phương vị, bố cục không gian, nhưng cũng không chọn được một quẻ ẩn nấp phù hợp với hành động hiện tại của cậu.
Ngay La Bân cảm thấy mình còn học chưa tinh thông, không thể miễn cưỡng, thì giữa rừng núi cành lá bỗng xào xạc, một luồng gió lạnh thổi vào vạt áo.
Cậu như bừng tỉnh.
"Tây Nam Phong Ẩn, âm ẩn trong dương?" Vừa lẩm bẩm, tim La Bân vừa đập thình thịch!
Đúng, quẻ Tốn là quẻ hiển lộ mà không ẩn giấu.
Nhưng Tốn là gió!
Hậu Thiên, Tốn có thể đặt cơ quan tàng trữ.
Tiên Thiên, chính là lợi dụng thế gió, ẩn mình trong gió.
Quẻ Tốn hoàn toàn phù hợp với thứ cậu cần, ẩn mình trong hành động!
Về lý thuyết, chỉ cần cậu ở hướng Tốn thì sẽ có đặc tính của quẻ vị này, rất khó bị phát hiện!
Nghĩ xong, La Bân bắt đầu phân biệt phương vị của Tốn, xác định vị trí tây nam, sau đó cậu cẩn thận di chuyển đến chỗ đó.
Gió dường như cũng lớn hơn một chút, vô hình chung, phương vị này luôn có gió thổi qua, lá cỏ cành cây đều khẽ lay động.
Nhưng rõ ràng khoảnh khắc trước đó, các hướng khác đều không có gió.
Cứ như thể, gió là đặc tính của vị trí này!
Ngũ hành bát phương, mỗi cái có một đặc tính riêng.
Ở đây, gió là thứ con người có thể cảm nhận được, nhưng gió lại không thể nhìn thấy.
Đây chính là Tây Nam Phong Ẩn, động mà vô hình?
La Bân không do dự nữa, bước ra khỏi rừng, đi về phía miếu.
Trong lòng cậu vẫn còn lo lắng sợ hãi, nếu bây giờ bị phát hiện, chắc chắn sẽ công cốc, hơn nữa ở đây nhiều người như vậy, ngay cả Tần Cửu Ma cũng bị bắt, bị đặt vào quan tài, cậu chắc chắn không đáng là gì, đây là sân nhà của người khác.
Nhưng trên thực tế, nếu cậu không tin tưởng truyền thừa Tiên thiên thập lục quái, không tin tưởng thuật quan sơn trắc thủy, cậu sẽ càng hết cách với núi Phù Quy, chỉ có thể ở đây ẩn mình, cô độc đến già, thậm chí còn phải luôn đề phòng Lý Vân Dật phát hiện ra cậu, rồi giết cậu.
Vì vậy La Bân chỉ có thể luôn tự cổ vũ, nói với bản thân rằng vạn sự khởi đầu nan.
Không lâu sau, La Bân đã đến gần chân tường miếu.
Gần đến thế rồi, không có chút dị động nào, cậu không bị phát hiện!
Ngay cả khi đứng dưới chân tường, cậu cũng lờ mờ cảm nhận được một luồng khí vô hình đang lưu chuyển.
Sau đó, hai tay La Bân bám vào tường, chậm rãi trèo lên, lên đến đỉnh tường miếu, nhìn vào trong có thể thấy một khoảng sân nhỏ.
Nói là miếu, nơi này nên được gọi là đạo quán thì đúng hơn.
Đối diện với cổng chính là một điện thờ.
Trong điện có một pho tượng kỳ lạ, nhìn sơ qua là một hòn non bộ, nhìn kỹ là một con rùa, có bốn chân và đuôi, trên lưng rùa gồ ghề cao ngất, cõng một tảng đá khổng lồ.
Ngoài điện thờ trông có vẻ khí phái hơn, các phòng khác trông vô cùng đơn sơ, bức tường của cả cái sân này nhìn từ bên trong còn lồi lõm, bên ngoài thì ít ra cũng là đá bằng phẳng, bên trong thì quá thô ráp.
Nhóm người này không bàn bạc chuyện gì sao?
La Bân không khỏi thất vọng.
Nhưng nghĩ lại, cậu phân tích ngũ hành bát phương, phân tích ra Tây Nam Phong Ẩn, điều này đã tốn quá nhiều thời gian.
Nếu thật sự bàn bạc chuyện gì, e rằng người khác đã bàn bạc xong từ lâu rồi, làm gì đợi cậu leo lên đầu tường mới bắt đầu nói?
La Bân không nán lại lâu, cậu xuống tường, rồi lùi lại theo con đường cũ từ hướng này, lùi xa hai ba trăm mét, rời xa đạo quán, lúc này mới thở phào, lau mồ hôi trên trán.
La Bân quay người tìm một phương vị, đi về phía con đường lên núi khi đến.
Cậu đã quyết định không quay về nhà họ Phùng nữa, nhưng cũng không thể cứ mãi rình rập Lý Vân Dật, về lý thuyết, chỉ cần cậu bắt được Lý Vân Dật, có thể từ miệng gã có được cách rời khỏi núi Phù Quy, từ đó có thể đi ra ngoài.
Nhưng trên thực tế, khả năng Lý Vân Dật đơn độc rất thấp.
Thời điểm cậu mạnh nhất là vào buổi tối, nhưng ban đêm cậu lại thường xuyên mất kiểm soát, ngay cả khi đã ăn quả tình hoa, dưới sự "triệu hồi" của Tần Cửu Ma, cậu vẫn khó mà kiểm soát được bản thân.
Chẳng hạn như bây giờ, ngón áp út và ngón út của tay trái cậu vẫn luôn co giật.
Tần Cửu Ma vẫn đang triệu hồi cậu!
Cậu còn phải quay lại vách đá đó một chuyến!
...
Lúc này, đối diện vách đá nơi quan tài của Tần Cửu Ma, vị trí La Bân đến lúc đầu có một người đang đứng.
Là Thượng Quan Tinh Nguyệt.
Thượng Quan Tinh Nguyệt đã tận mắt nhìn thấy La Bân từ mép vách đá, trèo sang phía đối diện của vách đá.
Cô hình như như còn nhìn thấy Lý Vân Dật!
Đương nhiên, cô mượn quẻ vị để ẩn nấp, cả La Bân lẫn Lý Vân Dật đều không phát hiện ra cô.
Thượng Quan Tinh Nguyệt đã đứng ở nơi này rất lâu.
Từ khi Lý Vân Dật rời đi, La Bân bò ra khỏi quan tài, theo sau Lý Vân Dật, cô vẫn luôn đứng ở đây.
La Bân... Lhông quay lại!
Đây là một trong những vấn đề.
Vấn đề thứ hai là cô không qua được, không chỉ không qua được vách đá này, giữa cô ấy và La Bân còn cách nhau gần nửa núi Phù Quy!
Núi Phù Quy rất nguy hiểm, phong thủy sau lưng núi trở đi, cô không còn nhìn rõ, không còn nhìn thấu được, cách đây năm mươi mét là vực sâu, đi từ phía khác vòng qua đối với cô là nguy hiểm đến tính mạng!
"Sao lại thế này... Sư đệ... Sao cậu lại không làm việc theo lẽ thường chứ... Cậu nên ở lại nhà họ Phùng, nghiên cứu Tiên thiên thập lục quái... Cậu nên đi từng bước... Cậu có thể đi xuyên qua ngọn núi này rồi, cậu đương nhiên có thể đối phó với Lý Vân Dật, cậu đương nhiên có thể hoàn thành mục đích của sư phụ, đương nhiên có thể có được núi Phù Quy..."
Thượng Quan Tinh Nguyệt cảm thấy khó khăn.
Hành động bất thường của La Bân khiến cậu ấy rơi vào môi trường không chắc chắn, từ đó đã bỏ rơi cô.
"Haizz..."
Thượng Quan Tinh Nguyệt thở dài, cô không đứng đây lãng phí thời gian nữa, Lý Vân Dật không thể quay lại, La Bân cũng không thể quay lại.
Vì vậy, Thượng Quan Tinh Nguyệt lặng lẽ quay người rời đi.
...
Con đường nhỏ trên sườn dốc, tà ma chen chúc.
La Bân không lẫn vào đám tà ma, mặc dù ban đầu khi đến đây, cậu đã đi theo tà ma, nhưng bây giờ cậu lại càng dè dặt, cẩn thận hơn.
Cậu cố gắng tránh ánh nhìn của tà ma, như một con tắc kè hoa bám trên sườn dốc, tiến về phía quan tài của Tần Cửu Ma.
Đương nhiên, trong khoảng thời gian này, có tà ma phía trên phát hiện ra cậu, lập tức muốn đi về phía cậu, kết quả là rơi xuống sườn dốc, lăn vào khu rừng không đáy phía dưới.
Cho đến khi La Bân leo trở lại vị trí quan tài, cậu còn nhìn sang phía vách đá đối diện, nơi đó không một bóng người, càng không có nửa con tà ma nào, tạo thành sự tương phản rõ rệt với phía này.
Bẳng một cách kỳ lạ, cậu tựa vào quan tài, lại nhìn lên đài đá phía trên.
Cậu nghĩ, ánh mắt này có lẽ có thể nhìn thấy Tần Cửu Ma đúng không?
Kết quả, chỉ có những cái đầu tà ma chen chúc, không hề có bóng dáng của Tần Cửu Ma.
Cậu cúi đầu, lại nhìn thi thể Tần Cửu Ma trong quan tài, đồng thời giơ tay lên, đặt vào tầm nhìn của thi thể.
Ngón út và ngón áp út vẫn còn co giật, màu xám trở nên đậm hơn,móng tay dường như cũng dài ra.
Thi thể của Tần Cửu Ma quả thật quá kỳ lạ.
Không chỉ là điểm thu hút cậu, mà thứ trong miệng ông ta cũng khiến người ta nổi da gà từng trận.
Cậu... Rốt cuộc nên làm gì đây?
Tần Cửu Ma... Thật sự không có chút gợi ý nào cả.