Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 345

Chương 345: Thoát đội

Việc kẻ quan sát giết người là mối lo đầu tiên và còn sự biến đổi cơ thể của cậu là mối lo thứ hai.

Nguyên nhân kẻ quan sát giết người ở đây vẫn chưa rõ, sự thay đổi của cơ thể cậu cũng không rõ ràng, điều này khiến La Bân cảm thấy như có một tảng đá đè nặng trong lòng, hít thở khó khăn.

"Tạm thời chưa xác định Phùng Lượng có tiếp xúc với cái gì, hay có chọc giận kẻ quan sát hay không, tóm lại, chỉ cần trời tối, chúng ta tuyệt đối không được rời khỏi tầm mắt của nhau." Phùng Khang nghiêm nghị nói.

Mọi người im lặng.

Sau đó, họ ném xác "Phùng Lượng", tức là kẻ quan sát khoác da người, đến một vị trí xa hơn.

Lại có người phát hiện bên dưới có động tĩnh, Phùng Khang ra hiệu cho mọi người nín thở giữ im lặng, sau đó lên đường.

Hiển nhiên, cái xác bị lột da đó đã thu hút tà ma, thêm vào việc kẻ quan sát đã chết, nơi này đã không còn an toàn.

Mọi người đi mãi cho đến khi trời sáng mới dừng lại.

Trời sáng ở núi Phù Quy chẳng qua chỉ là bầu trời u ám có thêm một chút ánh sáng xám xịt, những đám mây âm u giăng kín khiến toàn bộ thế giới này mang một tông màu u tối.

La Bân thỉnh thoảng lại chú ý đến ngón út và ngón áp út của bàn tay trái, chúng cứ run rẩy liên hồi như thể bị một sợi dây vô hình kéo đi.

Trong cõi vô hình dường như có một lực kéo khó tả khiến cậu muốn đi về một hướng nào đó!

Nửa đêm, bản năng này rất mạnh, La Bân phải tập trung cao độ mới có thể chống lại, tránh bị tách đội, trời sáng thì có vẻ đỡ hơn một chút.

Tâm trạng của mọi người đều không được tốt lắm, vừa có người chết lại không được nghỉ ngơi đầy đủ, ai nấy đều ủ rũ.

Cuối cùng Phùng Khang cũng cho mọi người dừng lại nghỉ ngơi.

Mọi người vây thành một vòng tròn, im lặng đến lạ thường.

Dù hiện giờ trời đã sáng, nhưng ai có nhu cầu cấp bách đều giải quyết tại chỗ, không rời khỏi tầm mắt của những người khác.

Việc đi đường kéo dài hai ngày, hai ngày này không xảy ra bất thường nào nữa, trên đường gặp phải hai đợt tà ma, mọi người ra tay đều dứt khoát và tàn nhẫn.

La Bân không thể nhìn ra được môn phái của họ qua thân thủ, bởi vì kiến thức và kinh nghiệm của cậu vẫn còn rất ít.

Tuy nhiên, La Bân có thể nhận ra một điều, chiêu thức của những người này không đủ tinh tế, hoàn toàn không thể sánh bằng đao pháp mà La Phong đã truyền dạy cho cậu.

Vì vậy, La Bân cũng coi như đã thể hiện chút "thực lực" của bản thân.

Đêm thứ ba, đoàn người cuối cùng cũng đến đích.

Đây là vị trí lưng chừng núi, đủ để thấy núi Phù Quy lớn đến mức nào.

Ở lưng chừng núi có một vùng đất khá bằng phẳng, tường bao rất cao, rất dày, trên tường được trát một loại bột màu xám trắng xen kẽ, còn có một hoa văn rất kỳ lạ, hơi giống tượng sơn thần núi Quỹ, nhưng những chi tiết nhỏ lại khác biệt.

"Chủ nhà rất mạnh, nơi ở cũng an toàn hơn. Chúng ta đi đến đây, xem như đã hoàn thành nhiệm vụ rồi." Phùng Khang vừa nói vừa dẫn mọi người đến trước một cánh cổng rộng khoảng ba mét.

Trên cổng lại được gắn những chiếc đinh dài nửa thước, vô cùng sắc nhọn.

Ánh mắt mọi người nhìn cánh cổng đều ánh lên sự ngưỡng mộ.

Trong tiếng trầm đục, cánh cổng được kéo vào trong, mười mấy người nối đuôi nhau bước ra, những người này đều mặc áo bào xám.

Người dẫn đầu khoảng ba mươi tuổi, trẻ trung, mặt mày góc cạnh, hốc mắt hơi lõm sâu, ánh mắt sắc bén, lông mày có một chỗ bị đứt rồi nối lại, để lại một vệt trắng.

"Sao chỉ có năm con ngựa? Cả nhóm mấy người?" Người đàn ông lộ vẻ không hài lòng.

Phùng Khang lập tức tiến lên thì thầm vài câu, giọng hắn không lớn, nhưng vì mọi người đứng gần nên La Bân có thể nghe thấy. Phùng Khang đang giải thích rằng thị trấn Tam Quái đã xảy ra vấn đề.

Người đàn ông sốt ruột khoát tay.

"Không có lần sau, lần tiếp tế tiếp theo phải bù cho lần này, hiểu chưa?"

Sắc mặt Phùng Khang tái nhợt, hắn muốn nói nhưng lại thôi.

Sau đó, mười mấy người mặc áo bào xám còn lại tiến lên nhận lấy hành lý của mọi người, rồi tháo bọc trên lưng ngựa lùn, mang vào trong..

Cổng đóng lại.

"Không cho chúng ta vào nghỉ một đêm sao?" Có người bất mãn hỏi.

Phùng Khang trừng mắt nhìn người đó, người đó vội im miệng.

"Haizz." Phùng Khang bất lực.

Sau đó, Phùng Khang quay lại khoảng ba bốn mươi mét, ở đây lại có một khoảng đất tương đối trống trải, hắn nói: "Cứ nghỉ đêm ở đây đi."

La Bân có thể nhìn ra sự khó chịu của Phùng Khang, càng có thể nhìn ra tâm trạng bất mãn của nhiều người nhà họ Phùng, chỉ là mọi người đều không dám giận, không dám nói.

Leo núi ba ngày, mang đồ tiếp tế đến, không nhận được một lời tốt đẹp, ngược lại còn bị quăng một câu không có lần sau, thậm chí ngay cả một miếng trà cũng chưa được uống.

Một khu đất rộng lớn như vậy cũng không cho phép vào nghỉ một đêm.

Địa vị của nhà họ Phùng thấp kém đến vậy sao?

Thị trấn Tam Quái quả thực đã gặp vấn đề, tà ma như châu chấu tràn ra, chỉ có một xe vật tư đều là Phùng ngũ gia và Hoàng Oanh mạo hiểm mang về. Nếu họ không đi đường chính, chỉ đi đường nhỏ rời thị trấn Tam Quái thì đã sớm trở về nhà họ Phùng.

Chủ nhà này quá cao ngạo, quá coi thường người khác rồi phải không?

Đúng, là coi thường người khác!

"Tại sao đối mặt với chủ nhà như vậy, nhà họ Phùng vẫn phải tốn công tốn sức đưa tiếp tế? Chuyện lần này không nói, trước đây họ cũng đâu có tốt hơn chút nào đúng không?" La Bân hỏi.

Cậu là người ngoài, đương nhiên không quá kiêng kị.

Phùng Khang cười khổ: "Trước đây thì tốt hơn nhiều, chúng tôi có thể vào ở một đêm, nghỉ ngơi tử tế, sáng hôm sau xuống núi."

"Có vấn đề gì sao đội trưởng?" Lại có một người bất an hỏi hỏi.

Phùng Khang im lặng.

"Vấn đề gì?" La Bân rùng mình.

Lúc này Phùng Khang mới nói: "Không giấu gì mọi người, nơi ở của nhà họ Phùng là do chủ nhà sắp xếp, có một số thiết kế đặc biệt và cả rất nhiều bùa chú. Những thiết kế đó là mấu chốt để ngăn chặn tà ma, bùa chú là cách để chống lại ô huyết đằng, tuy nhiên bất cứ thứ gì cũng sẽ có hao mòn. Ngày rằm hàng tháng, núi Phù Quy hiếm khi nhìn thấy trăng tròn, ngày đó, chủ nhà sẽ đi kiểm tra thiếu sót cho các gia tộc chi nhánh để duy trì sự tồn tại của các gia tộc chi nhánh. Nói cách khác, việc làm của chúng tôi tương đương với việc cống nạp, nhờ vậy chủ nhà sẽ che chở mọi người. Lần này vật tư không đủ, gã đã nói không có lần sau, chắc sẽ không sao."

"Gã là ai?" La Bân lại hỏi.

Thực ra La Bân biết "gã" là chỉ người vừa phát biểu, nhưng cậu vẫn muốn biết tên của đối phương.

"Tống Thiên Trụ." Phùng Khang trả lời.

"Thiên Trụ?" La Bân nhướng mày.

"Cái tên này có hơi bình thường, nhưng thân phận của gã lại không bình thường chút nào, trong nhà chủ, gã là nhân vật có tiếng tăm rồi." Phùng Khang giải thích.

"Không, không phải." La Bân lắc đầu, cậu không phải cảm thấy tên của đối phương buồn cười.

Trong Ngũ hành Bát phương, Thiên Trụ là phương Càn, đây là một cái tên có ý nghĩa và biểu tượng.

Trong núi Phù Quy, đạo quán núi Phù Quy đứng đầu, phía dưới là các môn phái nhỏ và một số gia tộc mạnh hơn người bình thường.

Phân chia theo cấp bậc, chủ nhà cấp trên của nhà họ Phùng là môn phái nhỏ sao? Chủ nhà phụ thuộc đạo trường, nhà họ Phùng thì phụ thuộc chủ nhà?

Chủ nhà này cũng có người biết thuật quan sơn trắc thủy sao?

Đúng rồi, nếu họ không biết thì làm sao bảo vệ nhà họ Phùng?

Chắc chắn còn có những môn phái nhỏ khác tương tự, sự tồn tại của nhà họ Phùng cũng tuyệt đối không chỉ có một.

Nếu không, ở một ngọn núi Phù Quy lớn, như thế thì không hợp lý.

Còn một điểm mấu chốt nữa, những ngôi nhà quần cư ở dưới núi chính là do loại người này xây dựng, dùng để lưu đày những người khác không thể kiểm soát.

Họ quả thật biết thuật phong thủy quan sơn trắc thủy.

Chẳng qua bản lĩnh của họ kém xa đạo trường núi Phù Quy, vì vậy mới phải phụ thuộc.

La Bân nhanh chóng nghĩ thông suốt những chi tiết này.

Trong đầu cậu nảy ra một ý nghĩ khác.

Cậu cũng coi như biết một chút thuật quan sơn trắc thủy rồi đúng không?

Tuy rằng vẫn còn rất ít, nhưng truyền thừa của Viên Ấn Tín và Tần Cửu Ma hẳn phải mạnh hơn những môn phái nhỏ này nhiều chứ?

Nếu cốt lõi để tránh tà ma là thủ đoạn này, vậy cậu cũng có cách mà không phải sao?

Vậy cậu liệu có thể giúp được nhà họ Phùng không?

Càng nghĩ, nhịp tim của La Bân càng đập nhanh hơn.

Đợi đến khi cậu hoàn hồn thì phát hiện những người còn lại đã ngủ say, chỉ còn lại Phùng Khang mắt đầy tơ máu, tay kẹp một điếu thuốc, đốm lửa lúc sáng lúc tối.

"Tôi gác đêm, anh ngủ đi." La Bân nói với Phùng Khang.

"Vậy thì vất vả cho cậu rồi, người anh em." Phùng Khang gật đầu, dựa vào thân cây, nhắm mắt ngủ thiếp đi.

La Bân đưa tay xoa xoa cổ mình.

Sự tỉnh táo của tinh thần giúp cậu có thể kiểm soát cảm giác khát máu này, nhưng cậu vẫn rất khó chịu.

Đặc biệt là... Ngón áp út và ngón út của tay trái đã trở nên xám xịt như nhau, móng tay cũng bắt đầu dày lên, ngay cả ngón giữa cũng bắt đầu thay đổi.

Cảm giác bị dẫn dắt trong cõi vô hình chưa bao giờ tiêu tan, ngược lại càng lúc càng rõ.

Rất gần rồi...

Không hiểu sao, một ý nghĩ như vậy nảy ra trong đầu La Bân.

...

Dưới đỉnh núi, trong một đạo quán nhỏ nào đó.

Lý Vân Dật nằm trên giường bỗng mở mắt.

"Sư muội... Đến rồi sao?"

Trong mắt Lý Vân Dật ánh lên tia khao khát.

Mấy ngày gần đây, gã thường xuyên cảm nhận được mối liên hệ trong cõi vô hình đó đang đến gần.

Đặc biệt là lúc này, gã còn giật mình tỉnh dậy.

"Sư bá đánh một nước cờ hay thật, nhưng sư bá vẫn chưa từng đến núi Phù Quy... Không biết khó khăn khi chúng tôi sống sót, làm sao có thể để một mình em là phụ nữ cướp đi tất cả?" Lý Vân Dật lẩm bẩm: "Tuy nhiên, mọi thứ của sư muội cuối cùng sẽ bị vi huynh cướp đi thôi..."

Lý Vân Dật nhếch mép.

Gã ngồi dậy, xuống giường, vội vã đi ra ngoài phòng.

...

Gió đêm lạnh lẽo thổi vào mặt, luồn vào trong quần áo ở cổ, khiến toàn thân lạnh buốt.

Một tay La Bân nắm lấy cổ tay, tay trái nắm chặt thành quyền.

Cậu đã tách khỏi đội của nhà họ Phùng...

Cậu không muốn.

Cậu không kìm được...

Thậm chí cậu còn cảm thấy nếu cố gắng ép buộc bản thân hơn nữa, e rằng tinh thần sẽ bị suy sụp, lần sau sẽ không thể chịu đựng được bản năng này nữa.

Vì vậy, cậu chỉ có thể thuận theo.

La Bân xuyên qua rừng núi, ngón út và ngón áp út của tay trái không ngừng nhảy múa.

La Bân cảm thấy không phải có một sợi dây vô hình đang kéo chúng.

Thực ra, có một sợi dây vô hình, một mối liên hệ trong cõi vô hình, đang dẫn dắt cậu đến một nơi nào đó!

Núi Phù Quy này còn có nơi nào liên quan đến cậu sao?

Cậu từ núi Quỹ mà.

Nói thẳng ra, cậu cũng không phải người núi Quỹ, đối với núi Quỹ mà nói cậu cũng là một người ngoài núi!

Càng nghĩ, hơi thở của cậu càng nặng nề.

Nhưng tốc độ không thể nhanh lên được, cậu chậm rãi đi trên đường núi.

truyenfull,truyenfull vn