Chương 342: Sư đệ
Tình hoa sống nhờ cảm xúc của con người. Mỗi đóa hoa không chỉ lớn lên dựa vào cảm xúc của một người duy nhất, mà là do một người làm chủ đạo.
Vì vậy, những người từng ăn quả tình hoa sẽ có một loại cảm ứng trong cõi vô hình, cảm ứng được sự hiện diện của đồng môn gần đó. Ăn quả tình hoa càng nhiều, cảm ứng này càng mạnh mẽ. Ngược lại, nếu chỉ ăn một hai lần thì chỉ có thể bị người khác cảm ứng, khó mà cảm ứng được người khác.
Bản thân Thượng Quan Tinh Nguyệt chỉ có thể cảm ứng được một người, đó là Lý Vân Dật.
Cô vẫn luôn muốn tìm La Bân nhưng không có cách nào cả.
Cô cũng không dám đến quá gần Lý Vân Dật.
Lý Vân Dật sẽ biết có người từ núi Quỹ đến núi Phù Quy.
Mãi cho đến khi Thượng Quan Tinh Nguyệt đột nhiên cảm ứng được sự tồn tại của người thứ hai, cô mới tìm đến nơi này.
Sư phụ quả thật rất tốt với La Bân.
Vẫn chưa chính thức vào đạo quán núi Quỹ mà đã được ăn quả tình hoa.
Sư phụ có cho La Bân cách đối phó với Lý Vân Dật không?
La Bân... Đã biết mình là đệ tử của đạo quán núi Quỹ rồi sao?
Thượng Quan Tinh Nguyệt không dám tùy tiện xuất hiện.
Bởi vì cô sợ nếu sư phụ che giấu thân phận, giống như Lý Vân Dật vốn không biết bị ai nhắm đến, ông chỉ âm thầm thúc đẩy sự thay đổi của mọi việc trước mắt, một khi cô nói nhiều, có thể sẽ làm lộ thủ đoạn của sư phụ.
Vì vậy, Thượng Quan Tinh Nguyệt quyết định sẽ âm thầm quan sát La Bân, âm thầm đảm bảo kế hoạch của sư phụ thành công.
Cô ở gần La Bân còn có một lợi ích khác, Lý Vân Dật rất khó phát hiện ra cô, cảm ứng của gã biến thành hai người, bởi vì phương hướng và khu vực đều giống nhau, điều này có thể làm nhiễu loạn tầm nhìn.
...
Trong sân được xây dựng dựa vào vách núi, La Bân đứng giữa sảnh, Hoàng Oanh đứng sau Phùng Thủ, Phùng Ngọc Lỗi và Phùng Ngũ gia đều có mặt.
Phùng Thủ cười hỏi: "Mấy ngày nay cậu cảm thấy thế nào rồi?"
"Rất tốt." La Bân gật đầu trả lời.
"Vậy thì tốt." Phùng Thủ tỏ ra rất hài lòng, sau đó nói: "Lão Ngũ mang về một xe tiếp tế, chúng ta phải sai người đưa lên núi, thời gian khởi hành đã định vào ngày mai, cậu đi theo một chuyến, coi như làm quen với công việc của nhà họ Phùng, cậu thấy sao?"
Phùng Thủ đi thẳng vào vấn đề, La Bân cũng không quanh co, trả lời đồng ý.
"Cháu có thể đi không ạ?" Hoàng Oanh khẽ nói.
"Hồ đồ." Phùng Ngọc Lỗi lập tức lên tiếng.
Hoàng Oanh ra vẻ tủi thân.
Phùng Thủ quay đầu nhìn Hoàng Oanh, rồi nói: "Oanh Nhi, cháu lén theo ông năm đến thị trấn Tam Quỷ đã gặp không ít nguy hiểm rồi, ngoan ngoãn ở yên đi, đừng đi lung tung nữa."
"Vâng..." Hoàng Oanh vẫn bĩu môi.
"Nếu không có chuyện gì khác, cậu cứ nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai tôi sẽ đến tìm cậu." Phùng ngũ gia nói.
La Bân không nán lại trong sân nữa.
Cậu rời đi, trở về chỗ ở của mình.
La Bân vốn định lên sân thượng tiếp tục đọc sách của Viên Ấn Tín, nhưng khi đi ngang qua phòng, cậu dừng lại, nhìn chằm chằm vào tay nắm cửa.
Từ khi đến nhà họ Phùng, cậu có một thói quen.
Đây không hẳn là thói quen, mà là một sự cẩn thận học Vưu Giang.
Khi đóng cửa khóa cửa, cậu sẽ đặt một sợi tóc ở vị trí tay nắm cửa.
Cửa phòng cậu đã bị mở, sợi tóc không còn.
La Bân mở cửa phòng, nhìn thoáng qua, không có bất kỳ điều gì bất thường, mọi thứ như cũ.
La Bân nhắm mắt, mở mắt, bắt đầu hồi tưởng, tái hiện lại quá trình cậu thức dậy và đi xuống lầu, sự chú ý của cậu tập trung vào chiếc giường, chăn được đặt thế nào, gối và ga trải giường có bao nhiêu nếp nhăn, đều thấy rõ ràng.
Hồi tưởng kết thúc, La Bân đi đến bên giường và dừng lại.
Bên giường có một chỗ rất phẳng phiu, như thể có người dùng tay vuốt phẳng và một chỗ nếp nhăn hơi bị ép phẳng là do có người ngồi.
Ai đã đến đây?
Khi cậu đi gặp mấy ông cụ của nhà họ Phùng, Phùng Nghị đã tranh thủ đến một chuyến sao?
Khả năng này rất thấp, Phùng Nghị đã bị cậu dọa gần chết rồi.
Nhà họ Phùng còn có người chú ý đến cậu?
La Bân hít sâu.
Điều này không khiến cậu khó chịu, ngược lại còn cảm thấy như vậy mới bình thường.
Trong môi trường hiểm ác như thế này, nếu lòng người không phức tạp thì đúng là có ma.
La Bân ra khỏi phòng, lên lầu, tĩnh lặng ngồi trên ghế, bắt đầu lật sách.
Vừa lật đến trang đọc lần trước, tay La Bân dừng lại, quay đầu nhìn về phía sau.
Phía sau là một sườn dốc, cây cối đều cắm rễ nghiêng, mọc thẳng lên trên. Địa thế này, tà ma căn bản không thể đi được, cho dù có lăn xuống cũng sẽ bị cây cối cản lại, những thứ có thể lọt qua kẽ hở cũng sẽ bị ngã nát bét.
Ảo giác ư?
Không có ai nhìn trộm cậu sao?
Là do liên tục bị người khác tính kế, rình rập mà trở nên quá cẩn thận?
La Bân vẫn nhìn chằm chằm một lúc lâu, sau đó mới quay đầu, tiếp tục đọc sách.
Trên sườn đồi có một cây sung lá nhỏ, thân cây phủ đầy rễ khí sinh bám vào, cành cây rủ xuống nhiều hơn, còn có một số dây leo quấn quanh.
Vị trí này cực kỳ bí mật, ngay cả khi con người ta đứng đối diện cái cây, ở khoảng cách gần cũng rất khó phát hiện.
Hơn nữa, nơi đây và mái nhà của La Bân có khoảng cách đường chim bay gần ba mươi mét.
Thượng Quan Tinh Nguyệt nắm chặt một nắm dây leo, giữ thăng bằng.
Qua khe hở của rễ khí sinh, cô có thể thấy rõ La Bân.
Giây trước, cô suýt nữa nghĩ rằng La Bân đã nhìn thẳng vào mình.
Tuy nhiên, sự chú ý của La Bân đang phân tán, không phát hiện ra cô.
Nhưng điều này đủ để chứng tỏ sự cẩn thận và không hề đơn giản của La Bân.
Ngay cả khi được sư phụ thu nhận làm đồ đệ, ngay cả khi La Bân đang cầm cuốn sách truyền thừa Tiên Thiên Thập Lục Quái.
Ngay cả khi... Người ngoài núi La Bân này có tài năng xuất chúng...
Sao có thể? La Bân phát hiện ra bị rình rập sao?
Phải biết vị trí hiện tại của cô là quẻ Tốn!
Quẻ Tốn là ẩn.
Cô đứng yên bất động, ngay cả một số tiên sinh lợi hại đến đây cũng không thể phát hiện ra cô...
Đúng, La Bân không phát hiện ra cô, nhưng lại phát hiện có người rình rập.
Điều này đã tự nói lên sự đáng sợ của La Bân!
Thượng Quan Tinh Nguyệt mím môi, ánh mắt lộ rõ vẻ hứng thú.
"Người ngoài núi... Sư đệ?"
Đôi mắt hơi cong lại, nụ cười của Thượng Quan Tinh Nguyệt đẹp đến mê hồn.
...
La Bân đã đọc sách rất lâu, Cửu Cung Thủy Pháp cậu cũng đã hiểu gần như tất cả.
Chỉ là cậu vẫn chưa thấy nội dung nào như những lời mà Viên Ấn Tín nói. Tiên Thiên Thập Lục Quái hẳn là tinh túy của toàn bộ truyền thừa thuật quan sơn trắc thủy này đúng không?
La Bân rất muốn đọc đến đoạn sau thật nhanh, nhưng đạo lý tham thì thâm cũng là tinh hoa của người xưa, học thứ gì cũng phải vững chắc, không thể một bước thành công, càng không thể học nhảy cóc, thế nên La Bân vẫn cố nhịn.
Phần tiếp theo của thủy pháp gọi là La Kinh.
La Bân vốn định học tiếp nhưng lại bị bế tắc.
Trang này có thêm một hình vẽ, đó là một chiếc đĩa hình tròn được đặt trong một cái đĩa hình vuông, đây rõ ràng là một pháp khí.
Tuy La Bân chưa từng sử dụng, nhưng kiếp trước cậu xem trên TV rất nhiều, thứ này gọi là la kinh bàn, nội dung trong sách chính là dạy cách sử dụng la bàn phong thủy này, phân biệt ngũ hành bát phương chỉ là cơ bản, nhiều nội dung sâu sắc hơn đều phải sử dụng nó.
La Bân đành tạm thời bỏ qua chương này, kết quả cậu phát hiện nội dung phía sau gần như đều sử dụng đủ loại phương vị, về cơ bản cậu không thể hiểu được, vậy là thành "khéo tay hay làm nhưng không có gạo nấu cơm".
Phòng sưu tầm của nhà họ Phùng liệu có thứ này không?