Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 338

Chương 338: Giết!

Dây thừng phòng hộ tránh để rơi xuống vực tức khắc bị chém đứt!

Eo mất đi lực kéo phụ trợ, hai tay La Bân nắm chặt dây thừng, cả da đầu tê dại, tim đập thình thịch.

Cậu phản ứng cực nhanh, hai chân đột ngột đạp thẳng vào ngực người đàn ông!

Tốc độ phản ứng của người đàn ông còn nhanh hơn, một tay khác nắm chặt đoạn dây thừng, lùi lại né tránh, La Bân đạp hụt!

Trong tình huống nguy cấp thế này, La Bân hoàn toàn không nghĩ đến việc hỏi đối phương vì sao lại muốn giết mình.

Chuyện đã xảy ra rồi!

Phải nhanh chóng tránh nguy hiểm!

Cậu không chút do dự, muốn lùi về!

Hai tay nắm chặt dây thừng nhanh chóng di chuyển về phía vách đá!

Thế nhưng đúng lúc này, người đàn ông hừ lạnh một tiếng, cầm dao chém mạnh về phía bên kia!

Sợi dây thừng nối liền hai bên vách núi gần như song song với nhau!

Nhát dao của người đàn ông lập tức chém trúng sợi dây thừng phía trước tay La Bân!

Khoảnh khắc sợi dây đứt, La Bân trực tiếp rơi thẳng xuống!

Cảm giác mất trọng lực mạnh mẽ khiến tim La Bân suýt chút nữa ngừng đập!

Đối phương ra tay trước, phản ứng của cậu đã không chậm, nhưng vẫn không địch lại sự chuẩn bị có chủ đích của đối phương...

Vào giây phút cuối cùng, La Bân vẫn không buông dây thừng.

Tốc độ rơi quá nhanh, khi sợi dây căng đến mức cuối cùng, cậu liền từ việc rơi xuống chuyển thành va chạm vào vách núi bên kia!

"Rầm", La Bân va mạnh vào vách núi.

Nỗi đau thấu xương, dù thân thể tà ma này đủ cứng rắn, nhưng cú va chạm như vậy vẫn khiến La Bân không biết phải làm gì, vì thế cậu buông lỏng dây thừng, bám vào vách núi rơi xuống...

Phùng Nghị lặng lẽ nhìn bóng dáng La Bân biến mất khỏi tầm mắt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, sau đó hắn quay lại vách núi, từ trên cao nhìn xuống đáy vực, độ cao này, ánh sáng mờ mờ như vậy, tuy không nhìn thấy thi thể La Bân, nhưng Phùng Nghị vẫn thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Phùng Nghị lắc đầu, trên mặt hiện lên vẻ thương hại và châm biếm, sau đó hắn xoay người, đi ngược lại theo hướng cũ, đi qua chỗ ở của La Bân, nhổ một bãi đờm đặc.

Đi thêm một đoạn nữa, không lâu sau, Phùng Nghị đã trở về sân nhỏ nơi hắn ở.

Trước cổng sân là Hoàng Oanh đang đứng đợi.

"Anh Phùng Nghị." Hoàng Oanh tươi cười duyên dáng.

"Tiểu Oanh, có chuyện gì không?" Phùng Nghị cũng cười rạng rỡ.

"À, em muốn một ít dược liệu bồi bổ, anh có thể kê cho em một phần không?" Hoàng Oanh hỏi.

"Em muốn dùng hả? Hay là ông cụ nào?" Phùng Nghị hỏi.

"Không phải đâu, là La Bân đó, mấy ngày nay em thấy cậu ấy không ra khỏi nhà, cứ đọc sách hoài, quên ăn quên ngủ, cậu ấy quá tập trung, nhưng đọc sách lại rất hại não, em mới nghĩ là tặng cậu ấy chút đồ." Hoàng Oanh nghiêm túc trả lời.

"Được thôi." Phùng Nghị gật đầu, đẩy cửa sân, Hoàng Oanh đi vào theo.

"Tiểu Oanh, em khá quan tâm đến người ngoài này nhỉ?" Phùng Nghị nói như vô tình.

"Cậu ấy đã cứu em và ông mà, lại còn cô độc một mình, ông có ý muốn giữ cậu ấy ở lại lâu nên đã thu nhận vào nhà họ Phùng chúng ta." Hoàng Oanh giải thích: "Ông ngoại cũng thấy cậu ấy là một nhân tài."

"Thì ra là vậy, thế anh phải kê một đơn thuốc thật tốt mới được." Phùng Nghị gật đầu.

"Vâng, cảm ơn anh Phùng Nghị." Giọng Hoàng Oanh càng ngọt ngào hơn.

Phùng Nghị vào một căn phòng, bên trong đầy các tủ đứng, còn có một số kệ phơi dược thảo.

Hoàng Oanh không nhìn thấy ánh mắt Phùng Nghị trở nên ác độc và âm hiểm, sau đó hóa thành tiếng cười lạnh đầy ghen tỵ.

Khi Hoàng Oanh đi vào phòng thuốc, biểu cảm của Phùng Nghị đã trở lại bình thường, hắn cười nói: "Gần đây anh thấy Tiểu Oanh hay mang bánh ngọt ra chỗ người ngoài, à không, là chỗ La Bân, vậy ngoài việc kê một ít thuốc em muốn, anh sẽ kê cho em một phương thuốc bổ, em bảo người nấu rồi đưa đi, dù sao cũng là người ông đã nhìn trúng, hơn nữa, nhà họ Phùng chúng ta đã lâu không có người mới thêm vào rồi."

"Thật sao! Vậy thì tốt quá rồi! Em có trực giác La Bân không đơn giản đâu, chắc chắn cậu ấy có thể giúp chúng ta rất nhiều." Hoàng Oanh cười nói.

"Ừ, anh cũng hy vọng thế." Phùng Nghị nói.

...

Đau, đau thấu xương, đau tận xương tủy.

La Bân vốn đã hôn mê, cơn đau này lại khiến cậu tỉnh táo trở lại.

Cánh tay nhớp nháp, đầu cũng lạnh lẽo và dính nhớp, có cảm giác như bị gặm nhấm.

La Bân mở mắt.

Trong tầm mắt, bên cạnh đầu cậu có một cái đầu đã teo tóp một nửa, đang không ngừng há miệng ngậm vào, gặm nhấm phần thái dương bên phải của cậu, dưới cánh tay trái có một cái đầu đang gặm nhấm cánh tay cậu, đất không quá cứng, chỉ có một vài mảnh xương cộm vào người.

Cậu nhấc cánh tay trái lên, tránh khỏi miệng của tà ma đó, đầu nghiêng sang một bên, tay phải chống đất đứng dậy.

La Bân ớn lạnh.

Hai vách đá kẹp lại, đây là đáy núi.

Phía sau không có đường, phía trước là một rừng cây rậm rạp tối tăm.

Trên đất đầy thịt nát xương tan, một vài cánh tay vẫn đang cố gắng bò ra ngoài, nhưng cơ thể của chúng đã nát bét, chỉ dựa vào sức cánh tay không thể kéo được thân thể nát vụn.

Một số cái đầu chưa bị nát hoàn toàn, ngẩng đầu lên nhìn khoảng không phía trên, miệng không ngừng há ra ngậm vào.

Đây đều là tà ma rơi từ trên núi xuống!

La Bân cố gắng hết sức điều chỉnh hơi thở, cổ họng rát bỏng, đau nhói.

Là bản năng tà ma đang chiếm đoạt ý thức của cậu!

Nhất là khi rơi từ độ cao như vậy xuống, cơ thể bị tà ma hóa càng nghiêm trọng, cộng thêm bây giờ trời đã tối.

Ngay cả khi đã ăn quả tình hoa, La Bân cũng suýt chút nữa đã không kiểm soát được ý thức của mình, suýt chút nữa đã theo bản năng đi vào khu rừng rậm rạp đó.

Rất lâu sau, La Bân cuối cùng cũng bình tĩnh lại.

Đương nhiên, những phản ứng bất lợi sau khi bị tà ma hóa đều còn đó, chỉ là ý thức kiên cường hơn đã bao phủ chúng. Mấy ngày gần đây, La Bân có thể đọc sách đến nửa đêm chính là vì lý do này.

La Bân ngẩng đầu, nhìn vách núi mình vừa va vào, hai bên vách núi cũng cách nhau khoảng bốn năm mươi mét, sợi dây bị đứt ở giữa đó dài hơn hai mươi mét, lặng lẽ dán vào thân núi.

La Bân đứng như vậy rất lâu.

Một vài cánh tay đã tách khỏi cơ thể, bò đến chân La Bân, cố sức bám vào chân La Bân, nhưng chúng không làm được gì.

La Bân hít sâu, cảm xúc dâng trào trong lòng rất mãnh liệt, cậu tức giận, cậu muốn giết người.

Cậu không chết.

Nhưng người đàn ông đó chẳng khác gì đã giết cậu.

Cậu có thể sống sót là vì cơ thể đặc biệt, nếu là người bình thường thì đã chết rồi.

Tại sao đối phương lại muốn giết cậu?

Từ khi cậu đến nhà họ Phùng, ngoài ngày đầu tiên tiếp xúc với vài người, sau đó không tiếp xúc với bất kỳ ai khác, vậy thì không thể nói là đã đắc tội ai.

Ý của Phùng Thủ?

Ý của Phùng Ngũ gia?

Không thể, họ hoàn toàn không có động cơ gì cả!

Nghĩ đi nghĩ lại, La Bân vẫn không thể hiểu nguyên nhân.

Cậu đoán có lẽ mình thật sự đã vô tình đắc tội đối phương, đối phương đã có ý giết người.

Bản thân nhà họ Phùng không có vấn đề, nếu không họ đã không chu cấp đồ ăn thức uống cho cậu.

Còn một điểm vô cùng quan trọng nữa, người đàn ông đ lấy cớ có chuyện cần cậu làm để lừa cậu ra ngoài.

Vị trí bị lừa đến cực kỳ đặc biệt,đối phương muốn cậu không còn xác, biến mất không một tiếng động sao?

Đúng vậy, rơi xuống đây là rơi vào một ổ tà ma, thi thể không còn, chẳng phải là thần không biết quỷ không hay sao?

Chỉ là một sợi dây bị đứt, có lẽ người đàn ông đó sẽ không lộ diện, sẽ có người khác chịu trách nhiệm sửa chữa, họ cũng sẽ không biết sợi dây rốt cuộc đứt như thế nào.

La Bân gạt bỏ những suy nghĩ lung tung, tĩnh tâm lại. Cậu di chuyển đến dưới vách núi bên kia, bắt đầu leo lên.

truyenfull,truyenfull vn