Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 336

Chương 336: Thiên tinh nạp giáp, quan thủy hà lưu, tạo hóa khiếu trung cầu

La Bân lại tiếp tục quan sát địa thế nơi đây. Chỗ này quả thật là chân núi, nhìn xuống dưới là những cánh rừng rậm rạp vô tận. Núi Phù Quy quá lớn khiến cậu quay đầu nhìn về phía ngọn núi mà không thấy được hai bên rìa.

Chưa đi được bao xa, cậu dừng lại trước một căn nhà cấp bốn. Tường nhà không có cửa sổ, cửa có treo ổ khóa. Hoàng Oanh mở khóa dẫn La Bân vào.

Căn nhà rất lớn, một phần là được xây dựng, một phần là được khoét từ vách núi đá.

Trong nhà, các tủ được sắp xếp gọn gàng, có sách, đồ trang trí, kiếm gỗ, bùa, gương đồng. La Bân còn thấy cả chày chiêng, chiêng đồng, kiếm làm từ tiền đồng và người giấy treo trên tủ.

Mặc dù La Bân không biết những thứ này, nhưng một số trong số đó, cậu đã từng thấy trên người những người có liên quan.

Sự hỗn loạn ở núi Phù Quy quả thực đã khiến nhiều người chết, vậy những đồ vật được cất giữ ở đây, có phải là di vật của những người đã khuất đó không?

Hoàng Oanh dẫn cậu đến trước một chiếc tủ.

Ở vị trí trên cùng của chiếc tủ này có ba giá đỡ kiếm, cắm đầy dao kiếm.

Kiểu dáng đa dạng và quen thuộc đến mức La Bân ngay lập tức đưa ra phán đoán chúng đều đến từ Tư Hình!

Tư Hình là một trong Hạ Cửu, nơi này có nhiều Tư Hình chết như vậy sao? Liệu có liên quan đến nhà họ La của cậu không?

Nhưng rất nhanh, La Bân đã bác bỏ suy nghĩ này.

Hà Thâm còn dùng chiêu thức tương tự như Mạc Kiền, sao có thể nói hai người họ có liên quan tới nhau?

Người núi Quỹ dùng phép phong thủy quan sơn trắc thủy, Viên Ấn Tín dùng, La Bân học, sao có thể nói hai người có liên quan đến núi Quỹ được?

La Bân bắt đầu lựa chọn, cậu nhanh chóng tìm thấy ba con dao tương tự như những con dao mà cậu đã mất, c*m v** bao dao bằng da trên thắt lưng, vừa vặn hoàn hảo.

"Hoan hô." Hoàng Oanh cười càng ngọt ngào hơn.

Sau đó hai người rời khỏi đây, trở lại vị trí cũ.

Chờ thêm khoảng một tiếng, Phùng Ngũ Gia cuối cùng cũng đến, đi cùng còn có ba người, tuổi tác không đồng đều, trong đó có một người trông hơi giống Hoàng Oanh, gò má cao, lông mày hơi bạc, tuổi tác lớn hơn Phùng Ngũ Gia khá nhiều, nhưng ông ta vẫn tràn đầy khí thế, vẻ mặt kiên nghị.

"Ông ngoại." Hoàng Oanh gọi một tiếng, bước nhanh đến bên cạnh người đó, khoác tay ông ta.

Người đó gật đầu trước, ánh mắt vô cùng cưng chiều, sau đó mới nhìn La Bân.

"Người anh em La Bân." Trong lúc nói, ông ta đảo mắt đánh giá La Bân.

La Bân gật đầu, đứng hơi cúi người, tỏ ý tôn trọng.

"Tôi tên là Phùng Thủ, ha ha, cảm ơn cậu đã cứu lão Ngũ nhà tôi và cháu gái tôi." Phùng Thủ chắp tay ôm quyền, cúi chào.

"Ông quá lời rồi, không hẳn là tôi cứu người, Phùng Ngũ Gia và Hoàng Oanh cũng đã cứu tôi, hơn nữa trên đường về, tôi không giúp được gì nhiều." La Bân đáp.

Dù sao nguy hiểm là do cậu mang đến, cậu không thể cứ nhận công lao này, Hoàng Oanh đưa cậu đi lấy dao, cậu đã được lợi rất nhiều rồi.

Phùng Thủ lại nhìn La Bân, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng, nói: "Người anh em đúng là khiêm tốn, không giống những người ở chỗ chúng tôi. Nhưng dù sao đi nữa, nếu không có cậu đồng hành, lão Ngũ và Oanh Nhi chắc chắn không dám rời khỏi thị trấn Tam Quái, sẽ không gặp phải cảnh đàn tà ma biến mất một cách kỳ lạ. Có thể là tối nay hoặc ngày mai, tà ma sẽ lại xuất hiện, họ sẽ bị kẹt chết trong thị trấn, chúng tôi cũng khó mà cứu được."

La Bân im lặng, không tiếp lời.

Một lát sau, Phùng Thủ tiếp tục nói: "Tôi và lão Ngũ đã bàn bạc rồi, người anh em ở lại nhà họ Phùng chúng tôi được không? Chuyện ở núi Phù Quy, cậu cũng đã biết kha khá rồi. Nơi đây nguy hiểm trùng trùng, một mình hành động thực sự là không khôn ngoan. Cậu rất khó tìm lại được bạn đồng hành đã thất lạc của mình."

Điều La Bân chờ đợi chính câu nói này, cậu chắp tay ôm quyền, nói: "Cung kính không bằng tuân mệnh."

"Ha ha, để tôi giới thiệu thêm với cậu, Phùng Ngọc Lỗi, Phùng Tứ, là em hai và em ba của tôi. Anh em chúng tôi bốn người quản lý nhánh họ Phùng này." Phùng Thủ giới thiệu hai người còn lại.

Họ đều gật đầu, coi như chào hỏi.

"Oanh Nhi, trời tối rồi, con đưa người anh em La Bân đến số 18 đi, cậu ấy sẽ ở đó." Phùng Thủ nhìn Hoàng Oanh.

"Vâng ạ." Hoàng Oanh cười duyên dáng.

Thực ra, La Bân rất muốn tham gia vào một số công việc của nhà họ Phùng.

Ví dụ như chuyện Phùng Ngũ Gia đã nói trước đó, họ phải gửi vật tư tiếp tế cho các tiên sinh còn sót lại ở đạo quán núi Phù Quy. Nếu vậy, La Bân có thể tìm cách tiếp cận Lý Vân Dật, nhưng nghĩ lại, bây giờ cậu vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng, lỡ may trực tiếp đối đầu với Lý Vân Dật, chẳng phải là tự tìm cái chết sao?

Vì vậy, La Bân không nói nhiều, luôn giữ im lặng, tuân theo sự sắp xếp.

"La Bân, cậu cứ nghỉ ngơi vài ngày, Oanh Nhi sẽ giúp cậu hiểu về địa thế của nhà họ Phùng, cũng như những nơi cậu không được đến, đâu là khu vực nguy hiểm." Phùng Ngũ Gia nói.

"Được." La Bân đáp.

Bốn người rời đi, Hoàng Oanh lại dẫn La Bân ra khỏi sân, đi về phía trước, lại thấy một số ngôi nhà khác đều treo biển sắt màu xanh ghi số, giống như số nhà.

Dừng lại trước số nhà 18, đây là một ngôi nhà hai tầng nhỏ được xây dựa vào vách núi.

"Ở đây rất an toàn, có đầy đủ mọi thứ cần thiết, vị trí địa lý được coi là khu vực bên trong rồi. Trên núi sẽ không có tà ma nào có thể tới, nếu có rơi xuống, chúng sẽ tan xương nát thịt. Muốn từ bên ngoài vào được đây, chúng phải đi qua mấy tuyến phòng thủ, cậu ở đây rất an toàn, ô huyết đằng cũng sẽ không xâm thực." Hoàng Oanh giải thích.

La Bân lờ mờ thấy một góc bùa chú dưới biển số nhà.

"Mấy ngày tới, mỗi ngày tôi đều sẽ đến tìm cậu, có chuyện gì lúc đó cậu có thể nói với tôi, bình thường đừng đi lung tung, đừng rời khỏi khu vực này, đừng xuống núi, đừng vào rừng dưới chân núi, còn lại thì không có gì nữa." Hoàng Oanh nói những lời này rất nghiêm túc.

"Cảm ơn cô, tôi biết rồi." La Bân trả lời.

"Ừm ừm."

Hoàng Oanh mở cửa, sau đó giao chìa khóa cho La Bân. Vào nhà, tầng một có bàn ghế, còn có một nhà bếp, bố cục rất đơn giản.

Sau đó Hoàng Oanh lại nói thêm một số chi tiết, ví dụ như mỗi ngày sẽ có người đến bổ sung những thứ cần thiết cho nơi này, nhưng bữa ăn thì phải tự lo liệu. Bây giờ cả ngọn núi không có điện, khó phân biệt ngày đêm, chỉ có thể dựa vào đồng hồ.

Việc đầu tiên La Bân đã quen từ khi ở núi Quỹ, việc thứ hai thì đã quen thuộc trong mấy ngày qua.

Hoàng Oanh không nán lại lâu, rời khỏi căn nhà.

La Bân đóng cửa lại, đi vào bếp, nhìn bốn phía, tự nấu cho mình một bát mì nước trắng.

Nước dùng trong vắt, đơn giản khiến cậu nhớ đến La Phong.

Cậu định chiên một quả trứng, lại chợt nghĩ đến Cố Nhã và Cố Di Nhân.

La Bân lắc đầu, xua tan những suy nghĩ lung tung, ăn mì ngấu nghiến.

Sau khi ăn no, cậu lên lầu hai, ở đây có phòng ngủ và nhà vệ sinh, còn có một cầu thang dẫn lên tầng thượng.

Đi lên nữa chính là sân thượng trên đỉnh của ngôi nhà hai tầng này, không tính là tầng ba.

Nơi đây địa thế cao hơn, nhìn được nhiều thứ hơn.

Dưới sàn còn đặt một cái bàn nhỏ và ghế, xem ra người từng ở đây thích ngắm nhìn xa xăm.

La Bân ngồi xuống, lòng đã hoàn toàn yên ổn và bình tĩnh.

Đây không phải là tùy cơ ứng biến, mà là cậu chấp nhận hiện trạng.

Sau đó, cậu lấy ra cuốn sách mà Viên Ấn Tín đã đưa.

Bìa sách không có chữ, La Bân mở ra, vẫn đọc chương Ngũ Hành đầu tiên.

Bản thân cậu đã hiểu một số nội dung, lần này đọc lại, nhiều chỗ mơ hồ như được khai sáng, lập tức hiểu ngay.

La Bân cố nén sự phấn khích, lật sang trang tiếp theo.

"Thiên tinh nạp giáp, quan thủy hà lưu, tạo hóa hóa khiếu trung cầu (*)."

(*) Thiên tinh nạp giáp, quan thủy hà lưu, tạo hóa khiếu trung cầu (天星納甲,觀水何流,造化竅中求): có nghĩa là phân tích sự ảnh hưởng của các tinh tú lên địa thế, kết hợp với hệ thống can chi để tìm ra quy luật tốt - xấu; phân tích hướng và thế nước để xác định sinh khí hoặc tụ tài (ví dụ: nước chảy uốn lượn quanh co là cát, chảy thẳng hoặc xiết là hung); muốn hiểu được quy luật tự nhiên (tạo hóa), cần tìm kiếm từ những điểm trọng yếu, nơi ẩn chứa tinh hoa của đất trời.

La Bân nhìn sách, lẩm nhẩm đọc.

Cậu điên cuồng hấp thụ thuật quan sơn trắc thủy mà Viên Ấn Tín đã truyền cho!

truyenfull,truyenfull vn