Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 325

Chương 325: Người này có vấn đề!

Giây phút ấy, ba người kia lại vây lại, một người trong số họ cầm một cây dùi đồng. Người này hẳn là một người gõ mõ báo canh, cây gậy dùi này rất giống dùi gõ chiêng của Chung Chí Thành và Phùng Ký.

Một người hơi khuỵu gối, tay không có binh khí, nhưng lại có tư thế sẵn sàng xông lên bất cứ lúc nào.

Người thứ ba cầm kiếm, thanh kiếm đó rất kỳ lạ, dường như được ghép từ những đồng tiền, quấn bằng những sợi chỉ đỏ.

Cả ba đều có tính đe dọa rất cao!

La Bân lùi về phía gốc cây.

Hiện tại, cậu đã không còn đường lui.

Ba người hơi e dè, rõ ràng trong tình huống bình thường, không ai trong số họ muốn quá lại gần gốc cây.

Ngay lúc này, tay kia của người cầm dùi gõ mõ đột nhiên vuốt ngang hông, quả nhiên lộ ra một mặt chiêng đồng.

Hắn mấp máy môi, dùi gõ mạnh vào chiêng đồng.

La Bân không hiểu nổi.

Thủ đoạn gì đây?

Ra tay bắt người mà còn phải gõ chiêng đánh trống?

Nhưng giây sau, La Bân bất ngờ cảm thấy đau nhói từ sâu trong não truyền đến!

Tiếng chiêng như một lưỡi dao khuấy mạnh trong đầu cậu!

Nói thì chậm, mà xảy ra thì nhanh, hai người còn lại đồng loạt xông lên.

Trước mắt La Bân tối sầm, hoàn toàn không thể lập tức điều khiển cơ thể để phản kháng.

Tiếng chiêng này không đơn giản!

Nếu như trước đây khi giao đấu với Phùng Ký, Phùng Ký ra đòn như vậy, chẳng phải mình sẽ trực tiếp thành cừu non chờ làm thịt sao?

May mà Phùng Kỵ khinh địch sơ suất, cộng thêm bộ dạng tà ma mà cậu thể hiện, phản xạ đầu tiên của Phùng Ký là bỏ chạy.

Bây giờ lại chạm trán người báo canh, kết quả lại hoàn toàn khác.

Chớp mắt, khoảng cách của hai bên đã bị thu hẹp, một người trực tiếp khóa cổ họng, bóp chặt cổ La Bân.

Kiếm của người kia chĩa thẳng vào thái dương cậu.

Chỉ mới một giây, La Bân đã trở thành tù nhân.

Người báo canh hừ lạnh, bước tới, nhìn thẳng vào La Bân, thờ ơ nói: "Về với chúng tôi đi. Tạm thời cậu chưa gây họa lớn gì, nhưng nếu chống cự, cậu sẽ phải chịu khổ đấy."

La Bân im lặng, nhưng trong lòng lại đầy sự giày vò và sốt ruột.

Lúc này cậu không thể giữ bình tĩnh được nữa.

Một vài câu của ba người kia đã tiết lộ thêm thông tin.

Họ không đơn giản là muốn canh chừng cậu, không cho cậu đi.

Dù cậu có ở lại, cũng không thể làm bạn đồng hành trong nhà tập thể.

Phân tích kỹ lời nói của mấy người này, rõ ràng họ có một đồng đội, có lẽ là tạm thời chưa về được, hoặc đã chọn được người rồi.

Còn cậu chỉ là bị lợi dụng, tạm thời lấp vào chỗ trống này?

Bây giờ bị đưa về, tất nhiên sẽ không có kết quả tốt đẹp.

Trước tiên cậu sẽ bị kiểm soát hành động, sau đó sẽ thật sự mặc người xâu xé.

Quả nhiên làm gì có người tử tế ở nơi như thế này?

Thu nhận đều có mục đích!

Nhất thời, La Bân chưa thể nghĩ ra cách hóa thoát thân.

Một sợi dây thừng trực tiếp tròng vào cổ cậu, sau đó đối phương tiếp tục trói chặt La Bân bằng dây thừng, rồi hắn kéo một đầu dây thừng, kéo cậu đi về phía trước.

Hai người cầm kiếm và cầm dùi gõ mõ theo sát hai bên, tất nhiên họ tháo luôn đai lưng của La Bân và tịch thu dao của cậu.

Trong suốt quá trình, La Bân không nói một lời.

Cậu hiểu, cứ tưởng bản thân đã rất cẩn thận, muốn lợi dụng cả địa hình ở đây. Nhưng thực tế, cậu vẫn quá chủ quan.

Cậu chưa đủ hiểu thực lực của Thượng Tam hạ Cửu, chưa biết rõ về người gõ mõ đánh canh. Đáng lẽ cậu nên trực tiếp phi dao ra, không cần giết người đánh canh, chỉ cần chặt đứt tay hắn thì đã không đến nỗi rơi vào hoàn cảnh này.

Đây là bài học xương máu.

Nhưng La Bân không phải hoàn toàn không có cách phản kháng.

Cậu chỉ mất đi thế chủ động, nếu phản kháng bây giờ, cậu sẽ kích hoạt Đạm Đài, như vậy bản thân vẫn có khả năng bị tấn công.

Trong lúc bị kéo, La Bân bắt đầu hồi tưởng.

Cậu nhớ lại con đường đã đi qua để chọn một vị trí.

Vị trí mà cậu xác định phải không có ô huyết đằng, tương đối an toàn.

May mà đường về giống hệt đường đi, cậu sai lầm như vô tình lại đi đúng hướng.

Thời gian trôi qua từng chút.

La Bân đã xác định được đoạn đường mình muốn chọn.

Cậu ngừng hồi tưởng, không còn ngoan ngoãn đi theo nữa, lúc thì liếc trái, lúc lại nhìn phải, nói chung là cứ lề mề.

Người đi trước vừa giật dây vừa mắng.

Điều này khiến người đánh canh và người cầm kiếm tiến sát La Bân hơn, sợ La Bân bất ngờ có hành động khác thường.

Đi tiếp một đoạn, đến nơi tương đối trống trải, bên phải có một thân cây to, người đánh canh vừa hay đi qua, vô tình đứng lọt giữa La Bân và thân cây.

La Bân hành động.

Cậu cắn mạnh vào lưỡi.

Với lực mạnh này, thông thường, lưỡi sẽ trực tiếp bị cắn đứt.

Nhưng La Bân thì khác.

La Bân đâu phải người bình thường.

Cơn đau bùng lên dữ dội rồi nhanh chóng tan biến.

La Bân cảm nhận rõ đầu óc mình trống rỗng, sau đó là cổ họng khô khốc, nóng rát.

Cảm giác này hoàn toàn khác với khi bản năng tà ma bị kích hoạt trước đây.

Mấy ngày gần đây không uống dầu đèn, La Bân cảm thấy mình ngày càng hung hãn.

"Cậu muốn làm gì?" Người đánh canh nhận ra bất thường, nhìn La Bân chằm chằm, trầm giọng hỏi.

Nụ cười thoáng hiện trên khóe miệng La Bân khiến người đánh canh cảm thấy rợn tóc gáy.

"Này, cậu đứng yên, tiếp tục đi về phía trước..." Người cầm kiếm lên tiếng.

La Bân húc mạnh đầu vào người báo canh, cả người đè lên.

Tốc độ của La Bân không quá nhanh.

Nhưng cây quá gần hai người.

Người đánh canh không nghĩ La Bân có thể làm gì, thậm chí sự sợ hãi của hắn còn biến thành tức giận, cầm dùi giáng thẳng vào đầu La Bân.

"Đùng", là tiếng xương và dùi gõ mõ va vào nhau.

Ngay sau đó là tiếng xương gãy "cạch cạch".

La Bân đã hóa tà ma, da thịt cứng đến mức dùi gõ mõ của Phùng Ký không thể đập nát cậu, Mạc Kiền dồn hết lực giết người cũng không thể xuyên qua da thịt, huống chi bây giờ La Bân thực sự đã dốc toàn lực, mà người đánh canh còn không né tránh.

La Bân đâm sầm vào người đánh canh, người đánh canh đâm vào thân cây.

Cây cũng rung lắc dữ dội, người đánh canh trực tiếp phun ra một ngụm máu.

Ngực hắn ta bị La Bân đâm cho biến dạng, lõm sâu.

Người đi trước kinh hãi, quay đầu lại dùng sức kéo dây, nhưng La Bân đứng vững như cột, không nhúc nhích.

Người kia trong cơn kinh hoàng và giận dữ, đâm một kiếm vào eo La Bân.

La Bân mặc kệ, ngược lại dùng sức ngã về phía sau, cơ thể ngã xuống đất lập tức tạo ra quán tính, khiến người phía trước đang kéo cậu lập tức lảo đảo tiến về phía cậu.

Kiếm đâm trúng eo La Bân.

Nhưng không xuyên qua.

Người cầm kiếm kinh ngạc, gầm lên: "Người này có vấn đề! Cái quái gì đây?"

Người cầm dây trợn tròn mắt, dứt khoát thuận theo sức kéo ập tới, giơ chân đạp thẳng vào bụng La Bân.

La Bân càng tươi cười rạng rỡ.

Sau đó cậu co chân lại, dốc toàn lực, đạp vào chân người đang giẫm lên mình.

truyenfull,truyenfull vn