Chương 314: La Bân! La Bân! La Bân!
Quái dị, thật sự quá quái dị!
La Bân lập tức nhìn quanh, muốn xem Lý Vân Dật bỏ chạy theo hướng nào.
Trên mặt đất phía sau cậu lại có một bóng đen đậm đặc, dán chặt trên nền đất,.
Cậu lại vung mạnh ngọc khuê chém về phía bóng đen đó!
Bóng đen đột nhiên vọt lên, vừa đối diện, La Bân liền thấy sởn gai ốc!
Toàn thân thứ đó đỏ sẫm, da thịt thô ráp, gân cốt cuồn cuộn, mặt tưởng chừng là mặt người, nhưng tức thì lại nứt ra làm bốn cánh, giống như một bông hoa đang nở, bên trong toàn là răng sắc nhọn!
Ngọc khuê trực tiếp chém vào cái miệng đang mở ra của thứ đó!
Tiếng rít gào thảm thiết truyền ra từ miệng nó!
Nó đột nhiên lùi lại, vậy mà biến mất.
Những mảnh vụn bay lượn trong miếu Sơn Thần ngày càng nhiều, càng lúc càng dày đặc.
La Bân thở hổn hển, cố gắng lắng nghe thật kỹ.
La Bân nghe thấy tiếng r*n r* yếu ớt, vậy mà lại giống như tiếng của Lý Vân Dật.
Hướng phát ra tiếng động là pho tượng Sơn Thần.
La Bân quay người, đi về phía tượng.
Chiếcmãng bào này khiến cậu cảm thấy không quen, chiếc ngọc khuê này khiến cậu cảm thấy không thoải mái, nhưng đó chỉ là cảm giác trong lòng, cơ thể lại rất thành thật, cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Rất nhanh La Bân đã đi đến dưới tượng Sơn Thần, tiếng r*n r* lớn hơn nhiều, cậu nắm chặt ngọc khuê trong tay, bước sang phải, chém mạnh xuống!
Có điều thứ lọt vào mắt cậu lại không phải là Lý Vân Dật!
Không đúng, nói chính xác hơn không hoàn toàn là Lý Vân Dật!
Lý Vân Dật dựa vào tường, cành dây leo trên cánh tay gã dường như đã bám vào miếu Sơn Thần, gã đang giãy giụa, tay vẫn nắm chặt đầu, miệng gầm lên: "Chết đi! La Bân, cậu chết đi cho tôi!"
Còn trước mặt Lý Vân Dật bất ngờ có thêm hai tà ma giống như trước đó!
La Bân hoàn toàn không biết chúng đến từ đâu.
Nhát chém này chém vào ngực một trong những tà ma!
Ngọc khuê trực tiếp khiến ngực nó vỡ toang một lỗ lớn, tim gan lá lách phổi lộ ra tức thì.
Tà ma đó không biết đau, hai tay tiếp tục vồ lấy cánh tay La Bân.
Tà ma còn lại thậm chí còn trực tiếp lao vào cánh tay La Bân, cắn mạnh xuống.
Ngọc khuê trong tay La Bân chém nhếch lên!
Hai cánh tay trực tiếp vắt vẻo trên cánh tay cậu.
Đồng thời, La Bân tung chân đá, tà ma cắn cậu trực tiếp bị đá ngã xuống đất, mất hai tay, tà ma đó mất thăng bằng, nhất thời không đứng dậy được.
Còn tà ma gần như bị mổ bụng kia, ngay khoảnh khắc lao vào người La Bân, cảm giác như nội tạng sắp đổ ra ngoài!
Một tay La Bân nắm lấy cánh tay tà ma đó, ném mạnh qua vai.
Thực ra những chiêu thức này rất bình thường, không có gì đặc biệt, chỉ là nhờ vào cơ thể hiện tại này, những chiêu thức đơn giản, bình dị cũng có thể phát huy hiệu quả rất mạnh!
Hai cánh tay trên vai thuận theo đó bò lên cổ cậu, một tay ghì chặt cổ, tay kia muốn móc mắt La Bân!
"Cút!" La Bân quát, nắm lấy cánh tay muốn móc mắt mình, dùng sức quăng về phía cửa miếu Sơn Thần!
Ngay sau đó, cậu túm lấy cánh tay còn lại, ném mạnh đi.
Hai cánh tay này rơi xuống đất rồi lại tiếp tục bò về phía cậu!
Túi máu chỉ còn lại một, chỉ có thể đối phó với một tà ma thôi!
Ngay khi La Bân đang lo lắng, phía trên truyền đến một luồng gió mạnh.
Cậu ngẩng đầu, quả nhiên là bóng đen kia nhảy xuống, trên mặt nó có một vết nứt khổng lồ, mặt nó lập tức mở ra làm bốn cánh như muốn nuốt chửng đầu La Bân!
La Bân dựng thẳng ngọc khuê, trực tiếp đâm lên!
Đòn tấn công này, ngọc khuê trực tiếp xuyên qua cổ họng thứ đó!
Tiếng kêu thảm thiết dữ dội, thứ đó co giật và giãy giụa điên cuồng khiến La Bân không giữ được ngọc khuê. Nó rơi xuống đất, va đập lung tung như thể ngọc khuê đã mang lại cho nó nỗi đau lớn tột cùng!
Tà ma gần như bị mổ bụng kia lảo đảo đứng dậy, tà ma còn lại mất hai tay cũng lao vào La Bân.
La Bân lập tức s* s**ng trong ngực, muốn lấy ra gói máu.
Kết quả cậu sờ phải khoảng không...
Lúc này La Bân mới nhận ra mình đang không ổn, tuy cậu không thể giải thích, nhưng cậu bây giờ là kẻ săn mồi.
Dao còn chưa chạm tới, sao có thể lấy ra gói máu?
Hai tà ma sắp lao vào cậu.
La Bân nghiêng người tránh được.
Bóng đen đó vẫn đang đâm vào tường, cột kèo trong miếu, La Bân hoàn toàn không thể rút ngọc khuê ra khỏi đầu nó, vì vậy cậu nhanh chóng chạy đến vị trí cửa miếu.
Dưới đất, trên tường có bốn con dao!
La Bân nhanh chóng nhặt con dao chặt xương lên, quay người chém!
Con tà ma bị mổ bụng trực tiếp bị chém nghiêng từ vai!
Đầu, cổ, một cánh tay ở một chỗ, chỗ còn lại chỉ còn một cánh tay, hai chân và thân mình.
Kết quả cái thân tàn tật này vẫn lao vào cậu!
Đặc biệt là cái đầu rơi xuống đất liên tục há miệng ngậm miệng, răng va chạm không ngừng, nửa cái vai nối liền với cổ và một cánh tay bò trên đất, vẫn muốn tấn công La Bân!
La Bân lầm bầm mắng, tránh cái thân tàn tật và cái đầu trên đất, dao chặt xương lần nữa chém dọc!
Tà ma còn lại không có hai tay bị mổ bụng ra từ giữa!
Ruột gan đổ đầy đất, hai mảnh thân thể rơi xuống đất, vì không có tay, nó chỉ có thể liên tục gập chân lại, như một con sâu bọ đang bò trên đất, nhờ đó tốc độ chậm lại.
Làm theo cách tương tự, La Bân chém cái thân tàn tật và cái đầu thành nhiều đoạn, sau khi hai cánh tay bị cậu chặt đứt bò lên, cậu cũng chặt đi ngón tay chúng.
Cuối cùng, hai con tà ma xuất hiện sau cũng chịu yên tĩnh lại.
Bóng đen đang rít gào giãy giụa va đập lung tung, rồi đổ xuống đất, chỉ còn lại những cơn co giật nhẹ, đầu nó dường như muốn khép lại, nhưng ngọc khuê cắm trong đó khiến nó không thể khép lại được, dưới mặt đất đầy những vệt máu xanh đậm sệt sệt.
Thứ này khác với tà ma, có thể bị giết...
La Bân nhặt những con dao lên, tạm thời cài vào thắt lưng của bộ mãng bào, rút ngọc khuê ra khỏi miệng bóng đen, rồi lại đi về phía sau tượng Sơn Thần.
Cậu nhìn Lý Vân Dật, mặt gã như muốn nứt ra, đặc biệt là khóe miệng, đã nứt ra rất nhiều, máu không ngừng chảy.
Lý Vân Dật nở nụ cười nham hiểm, ác độc, hận thù.
"Kẻ đến từ ngoài núi kia! Cậu đã hủy hoại tất cả mọi thứ của tôi ở núi Quỹ! Cậu chết đi!"
Lúc này, nhìn bộ mãng bào trên người La Bân, Lý Vân Dật mới hiểu ra tất cả.
Đây đâu phải là môn đồ núi Quỹ tính kế gã!
Không có bất kỳ môn đồ nào có thủ đoạn như vậy, có thể biến một tà ma thành Yểm!
Loại bùa chú ở trình độ này, khả năng kiểm soát này chỉ có một người có thể có!
Sư bá của gã.
Chủ nhân núi Quỹ.
Viên Ấn Tín!
Trước đó gã còn thực sự nghĩ rằng là môn đồ trong núi Quỹ nhắm vào gã đã điên rồi, vậy mà lại nhận kẻ ngoài núi làm đồ đệ.
Bây giờ gã mới hiểu, hóa ra thằng hề lại là mình!
Người nhận đồ đệ là Viên Ấn Tín!
Viên Ấn Tín vậy mà để mắt đến kẻ ngoài núi!?
Vậy mà vì kẻ ngoài núi này, Viên Ấn Tín muốn phế gã? Giết gã?
Chỉ vì kẻ ngoài núi này đã trở thành tà ma sao?
Chỉ vì kẻ ngoài núi này có bản lĩnh xử lý tình hoa, có bản lĩnh đốt nhà gã sao!?
Lý Vân Dật không cam tâm!
Nhiều năm nỗ lực chớp mắt hóa thành bong bóng.
Nhưng không cam tâm thì có ích gì? Chiêu cuối cùng đã đến gần!
Suy nghĩ chỉ diễn ra trong vài giây.
Trong tiếng gầm của Lý Vân Dật, cơ thể gã đột ngột xông lên, cố sức thoát khỏi cành dây leo kia.
Một cảnh tượng kinh hoàng đã xảy ra, mặt gã hoàn toàn nứt toác, trở thành cái miệng bốn cánh giống như bóng đen kia cắn vào đầu La Bân!
La Bân vung dao, giống như trước đó, hung hăng chém xuống!
Cơ thể Lý Vân Dật khẽ vặn vẹo, chỉ hơi thay đổi chút vị trí, La Bân liền phát hiện mình đã chém hụt!
Lý Vân Dật đã đến bên cạnh, c*n v** c* La Bân!
Những hàng răng nhỏ sắc nhọn đó khiến La Bân sởn gai ốc, trực giác mách bảo cậu nếu bị cắn trúng cú này, ngay cả thân thể tà ma của cậu cũng không chịu nổi, nhất định sẽ bị cắn đứt cổ!
La Bân muốn lùi lại, nhưng hai tay Lý Vân Dật giơ lên, giống như một cái ôm thân thiết.
Hành động của Lý Vân Dật quá nhanh, La Bân phản ứng chậm hơn một nhịp, trực tiếp bị Lý Vân Dật ôm chặt!
Có vẻ như La Bân sắp đứt cổ rồi!
Bỗng dưng, có một đôi tay nắm lấy cái miệng sắp khép lại của Lý Vân Dật, dùng sức xé toạc, cảm giác như sắp xé nát đầu Lý Vân Dật!
La Bân kinh hãi, rồi mừng rỡ khôn xiết, kêu lên: "Tần Cửu Ma!"
Người xuất hiện bên cạnh cậu quả nhiên chính là Tần Cửu Ma!
La Bân không biết tại sao Tần Cửu Ma lại xuất hiện ở đây, nhưng điều này giống như một cơn mưa kịp thời!
Hai tay Lý Vân Dật vồ lấy cánh tay Tần Cửu Ma, một tay gã có năm ngón, tay kia chỉ có ngón cái, vì vậy, gã chỉ có thể một tay chống vào cánh tay Tần Cửu Ma, tay kia dùng sức bẻ.
Tần Cửu Ma nhìn chằm chằm Lý Vân Dật, đột nhiên há miệng.
Khoảnh khắc này, La Bân chỉ cảm thấy buồn nôn.
Trong miệng Tần Cửu Ma vậy mà không phải lưỡi, trong hàm răng đầy những ống nhỏ không ngừng nhúc nhích, cái nào cái nấy đều vô cùng sắc nhọn!
Tần Cửu Ma nghiêng đầu, cắn vào cánh tay Lý Vân Dật!
Trong tiếng rít gào chói tai, Lý Vân Dật giằng khỏi tay Tần Cửu Ma, điên cuồng lùi lại.
Tần Cửu Ma sải bước lớn, muốn đuổi kịp Lý Vân Dật!
La Bân nổi da gà khắp người.
Trong chớp mắt, Lý Vân Dật đã chạy đến sau tượng Sơn Thần, tầm nhìn bị che khuất, La Bân vội đuổi theo, nhìn vào, trên tường miếu có thêm một cái lỗ đen ngòm, Lý Vân Dật đã xông ra ngoài, Tần Cửu Ma cũng đuổi theo, chui vào trong lỗ.
Trên lỗ đầy rêu, xung quanh đầy những cành dây leo nhỏ không ngừng uốn éo như thể đang thở.
Mí mắt La Bân giật liên hồi.
Mọi chuyện xảy ra hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cậu, cả quá trình này càng khiến cậu cảm thấy hoang đường, ngay cả ở núi Quỹ cũng rất kỳ lạ.
Nhưng giờ phút này, Lý Vân Dật sắp trốn thoát rồi.
Viên Ấn Tín đã nói không thể để Lý Vân Dật trốn thoát!
Vì vậy La Bân quyết tâm sải bước chui vào cái lỗ đó, đuổi theo về phía trước!
Bóng dáng cứ mãi ở cuối tầm nhìn, tốc độ của La Bân rất nhanh, nhưng hai bóng người phía trước còn nhanh hơn.
La Bân cố giữ vững tâm trí, không dám dừng lại nửa bước.
Nhưng đuổi theo mãi, cậu đột nhiên phát hiện có điều gì đó không đúng...
Rừng liễu sam xung quanh sao lại có vẻ có vấn đề? Có chút xa lạ?
Bốn phía dường như có tiếng chuông rung liên tục vang vọng.
Đầu rất ngứa, cơ thể dường như trở nên nặng nề, cơ thể dường như nhẹ bẫng, sắp không kiểm soát được...
Mơ hồ, La Bân còn nghe thấy một giọng nói không ngừng gọi tên cậu!
"La Bân!"
"La Bân!"
"La Bân!"
Tiếng gọi này rất lớn, trong sự xa lạ lại có chút cảm giác quen thuộc!
Mới mất tập trung vài giây, Tần Cửu Ma và Lý Vân Dật ở cuối tầm nhìn đã sắp biến mất!
La Bân cắn mạnh đầu lưỡi, cơn đau đổi lấy sự tỉnh táo ngắn ngủi, tiếng gọi lập tức biến mất, cậu dốc toàn lực đuổi theo về phía trước!