Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 299

Chương 299: Quan tài cháy, xóa sổ

Không... Đây hình như không phải g**t ch*t.

Đúng, không phải g**t ch*t!

La Bân nghĩ đến việc trước đây dùng con rùa già đập vào kẻ săn mồi, hắn chẳng phải cũng biến mất sao?

Kẻ săn mồi chỉ là một phần của Yểm thi, Yểm thi vẫn còn, kẻ săn mồi vẫn còn, chẳng qua là tạm thời loại bỏ mà thôi đúng không?

Cũng như lúc đó, họ đã loại bỏ kẻ săn mồi, nhưng bây giờ, kẻ săn mồi lại xuất hiện không chút sứt mẻ.

Kẻ săn mồi căn bản không thể bị g**t ch*t!

Ánh trăng thật lạnh lẽo.

Xương của kẻ săn mồi thật trắng bệch.

Rất nhanh, bộ xương này đều đầy những vết nứt nhỏ li ti, rồi hóa thành tro bụi.

Ngũ hành trấn ấn rơi xuống đất.

Những tà ma xung quanh ngây người không những không tiến lên, thậm chí... Chúng còn bắt đầu lùi lại...

Vốn dĩ tà ma cho La Bân cảm giác là không biết sống chết.

Giờ phút này, La Bân mới biết tà ma cũng có nỗi sợ.

Kẻ săn mồi là kẻ dẫn đầu của chúng sao?

Bây giờ kẻ săn mồi bị loại bỏ, chúng không dám tiến lên nữa.

Kìm nén nhịp tim đang đập loạn xạ, La Bân chậm rãi đứng dậy, chậm rãi đi đến bên cạnh ngũ hành trấn ấn.

Mặt đất quá sạch sẽ, chỉ có một vết cắt sâu trên nền đất, cho thấy kẻ săn mồi đã từng tồn tại.

Ngoài ra, không còn một dấu vết nhỏ nào.

La Bân không dám trực tiếp cầm ngũ hành trấn ấn.

Bởi vì lúc này, trên tay cậu đã có những vết bỏng rát, trông rất đáng sợ.

Nếu trước đó cậu không bị kẻ săn mồi hất văng, mà cứ giữ chặt Ngũ hành trấn ấn, lúc này hẳn sẽ có kết cục giống như kẻ săn mồi, trở thành tro bụi trong không khí, không còn dấu vết gì đúng không?

La Bân sợ hãi, mồ hôi lạnh gần như làm ướt đẫm quần áo...

"Xoạc", là La Bân xé một mảnh vải từ vạt áo, cẩn thận dùng vải bọc lấy ngũ hành trấn ấn.

Nhịp tim chậm lại, không cầm trực tiếp chiếc ấn bằng tay không quả nhiên cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

La Bân cẩn thận quan sát ngũ hành trấn ấn, sợ độ cao vừa rồi đã làm hỏng vật trấn này.

Bốn mặt phù điêu không hề sứt mẻ, đáy hoàn chỉnh, thậm chí không có dấu vết va đập, phù điêu tay cầm ở đỉnh cũng không hề hấn gì, La Bân lúc này mới thở phào, nhét chiếc ấn nhỏ này vào túi.

Sau đó cậu quay đầu nhìn về phía căn nhà nhỏ hai tầng, lập tức nhìn thấy hai bóng người đứng ở vị trí cửa sổ tầng hai.

Cửa sổ đang mở, La Phong căng thẳng mặt mày, còn Cố Nhã thì hai tay vẫn đang che miệng, trông rất kinh ngạc.

La Bân gật đầu, theo bản ănng bản năng nở nụ cười, ra hiệu mình không sao.

Sau đó La Bân mới đi về phía cửa.

"Kẽo kẹt", cửa chính mở.

Cố Di Nhân vô cùng lo lắng, gọi La Bân vào nhà, rồi vội đóng cửa lại.

"Anh không sao chứ?" Cố Di Nhân kiểm tra khắp người La Bân, ánh mắt bất an vẫn chưa tan đi.

Lúc này có tiếng bước chân, là Cố Nhã và La Phong vội vàng đi tới.

Vợ chồng họ dừng lại gần đó, không làm gián đoạn hành động của Cố Di Nhân.

La Bân thở phào, cười nói: "Anh không bị thương, thật sự không sao cả."

Cố Di Nhân mím môi, sắc mặt lúc này mới giãn ra nhiều.

Lại có tiếng bước chân lọt vào tai, La Bân giật mình, nhưng hành động của La Phong còn nhanh hơn, ông cúi người xuống đất, thông qua khe hở dưới cửa cuốn nhìn ra ngoài.

"Động tĩnh không nhỏ, rất nhiều tà ma đã đến." La Phong trầm giọng: "Tuy nhiên, đúng là không sao rồi."

Tiếp đó La Phong đứng dậy, ánh mắt vô cùng sâu xa: "Động tĩnh đêm nay quả thật không nhỏ."

"Kẻ quản lý muốn giết con rồi." La Bân trầm tư một lúc, rồi nói: "Sư phụ cho con ngũ hành trấn ấn đã xử lý kẻ săn mồi, vậy kẻ quản lý lại thất bại một lần nữa, không biết gã còn có thể dùng thủ đoạn gì?"

"Gã liên tục gặp thất bại hết lần này đến lần khác, đúng là sẽ ra tay ác độc hơn." La Phong gật đầu, nhíu mày hỏi: "Còn một điểm nữa, mẹ con cũng nhìn thấy vật đó, trong tình huống bình thường, bà ấy không phải không nhìn thấy sao?"

"Chúng ta đều không phải người của thị trấn Núi Quỹ. Khư nói rất có thể kẻ quản lý này đã nổi điên, muốn xóa sổ tất cả những gì không thuộc thị trấn Núi Quỹ, vì vậy, kẻ săn mồi đã tìm đến chúng ta, sau khi giết chúng ta, kẻ săn mồi có thể sẽ đi giết Viên Ấn Tín." Cố Di Nhân tiếp lời.

La Bân và La Phong nhìn nhau, gật đầu.

Cố Nhã vẫn không hiểu chuyện gì cả, dù gì, rất nhiều chuyện bà không biết.

"Liệu gã có đi tìm ông Viên rồi không?" La Phong vẫn chưa thể thả lỏng.

Cố Di Nhân lại nói: "Khư nói, dù có tìm đến cũng không sao, ông Viên rất lợi hại, năm xưa ông ấy chỉ vì tính toán sai lầm, bị chủ nhân núi Quỹ lừa một cú, còn nếu chỉ là tên quản lý thì căn bản không phải đối thủ của ông ấy, vì Viên tiên sinh mới để ngũ hành trấn ấn lại cho La Bân, điều đó cho thấy ông ấy vẫn có thể ung dung đối phó."

Nghe đến đây, La Phong cuối cùng cũng yên tâm.

Thực ra suy nghĩ của La Bân cũng tương tự, Viên Ấn Tín đã giao vật đó cho cậu, chắc chắn bản thân ông sẽ không sao.

...

Rừng liễu sam, sân nhỏ hàng rào, bên bồn hoa, chỗ bàn đá.

Trên mặt bàn vốn đặt một cỗ quan tài gỗ dài bằng cánh tay.

Trong im lặng, đỉnh quan tài xuất hiện một ngọn lửa lửa.

Ngay khoảnh khắc bùng lên, lửa liền bốc cháy dữ dội!

Đôi mắt Lý Vân Dật gần như muốn lồi ra khỏi hốc mắt.

"Cái này... Sao có thể..."

Nhất thời, gã cảm thấy một luồng khí lạnh bao trùm cơ thể.

Kẻ săn mồi.

Một phần của Yểm.

Thế mà lại bị trấn áp g**t ch*t!?

Điên rồi!

Đúng là điên rồi!

Người nhắm vào gã quá điên rồ!

Mắt Lý Vân Dật càng đỏ hơn.

Mỗi quản lý của núi Quỹ đều có một chiếc quan tài Yểm.

Đây là biểu tượng của thân phận!

Quan tài Yểm bị hủy, có nghĩa là không thể điều khiển Yểm thi, ở một mức độ nào đó, tương đương với việc thân phận bị xóa sổ!

Gã vẫn đang giằng co với đối phương, đối phương đã xâm nhập địa bàn của gã.

Đối phương... Lại dám xóa sổ thân phận của hắn như vậy sao!?

Chuyện này không có khả năng đảo ngược!

Một khi để sư bá biết, đừng nói là muốn có được núi Quỹ, trở thành người thừa kế, gã thậm chí sẽ bị trục xuất!

Gã không đợi được Thượng Quan Tinh Nguyệt quay về nữa rồi.

Thậm chí, hắn sợ Thượng Quan Tinh Nguyệt quay về bây giờ.

Bởi vì ngay cả khi Thượng Quan Tinh Nguyệt biết người đó là ai, thậm chí dẫn sư bá đến, đối với gã lúc này mà nói căn bản không có bất kỳ lợi ích nào, đối phương sẽ bị xóa sổ, sẽ bị thanh lý môn hộ, nhưng gã cũng sẽ mất đi tất cả!

"Cậu ép tôi! Chính cậu ép tôi!"

"Của cậu, sẽ là của tôi!"

Lý Vân Dật lạnh lùng liếc nhìn quan tài Yểm đó, không chút do dự sải bước ra khỏi sân nhỏ hàng rào, thẳng tiến về hướng thị trấn Núi Quỹ!

Gã muốn vào thị trấn!

Quan tài Yểm bị hủy rồi, vậy thì cướp cái khác.

Đối phương đã không từ thủ đoạn, gã cũng chỉ có thể không từ thủ đoạn.

Sư bá để mặc tất cả những điều này xảy ra, đây e rằng là sự cạnh tranh thực sự?

Thắng, thì sẽ được công nhận?

Thua, thì sẽ rơi vào địa ngục vô gián (*) sao?

(*) "Địa ngục Vô Gián" (chữ Hán: 無間地獄, tiếng Phạn: Avīci) là một trong những tầng địa ngục khủng khiếp và đau đớn nhất trong Phật giáo. Đây là tầng thấp nhất trong Bát đại địa ngục và là nơi chịu hình phạt cực kỳ tàn khốc dành cho những người phạm tội ác vô cùng nghiêm trọng.

Đúng rồi, nhất định là như vậy!

Trước đây gã đã bỏ qua chi tiết này, chỉ nghĩ sư bá đang kiểm tra, rèn giũa mình, không ngờ đối phương cũng có thể tương tự, sư bá muốn chọn một trong hai người sao?

Lý Vân Dật càng đi càng nhanh.

Trong tay gã không biết từ lúc nào đã xuất hiện một dây leo nhỏ phát ra ánh sáng màu máu u ám.

truyenfull,truyenfull vn