Chương 260: Khuyết điểm, chênh lệch thời gian
Thượng Lưu Ly lúc này mới mở lời.
Chị ta bắt đầu kể từ khi bước vào thị trấn Núi Quỹ.
Trong quá trình tham gia hội hương, gặp phải sương mù, rồi vào thị trấn Núi Quỹ, chị ta mang theo con mèo từng ăn trộm đồ cúng, con chuột từng uống trộm dầu hương, chúng trở thành bạn đồng hành của chị ta ở thị trấn Núi Quỹ.
Tà ma vào ban đêm khiến người ta không yên, ban ngày còn có ma, bất cứ lúc nào cũng có thể gây hại cho người dân thị trấn. Một mặt là không đành lòng, mặt khác là vì bản thân mình, chị ta bắt đầu săn ma.
Thượng Lưu Ly kể quá súc tích, thực ra La Bân muốn biết thêm chị ta đã phát hiện ra sự tồn tại của ma như thế nào, làm sao cảm nhận được ma đã vào thị trấn Núi Quỹ?
Không đợi La Bân hỏi, Thượng Lưu Ly đã giơ tay, làm động tác mời, rồi đi về phía một trong các căn phòng.
La Bân đi theo, đập vào mắt là một chiếc chuông đồng treo giữa nhà, chiếc chuông đồng này to bằng đầu người, bề mặt nổi lên những đường vân tinh xảo, nhìn kỹ, những đường vân đó giống như bùa chú, vô cùng sâu sắc và huyền ảo.
"Chiếc chuông này vốn là chuông trấn yểm mà tôi định mang lên hội hương, muốn mời đại sư gia trì bùa chú. Giờ đây, nó ở thị trấn Núi Quỹ trở thành đôi mắt của tôi, trở thành một phòng tuyến. Chỉ cần có ma vào thị trấn Núi Quỹ, chuông sẽ reo. Thật trùng hợp, khoảng thời gian trước và sau khi cậu vào trấn, chuông đã reo hai lần. Cậu đã giải quyết rắn mỹ nhân, lại giải quyết mèo độc dược, nguy hiểm đã được hóa giải."
Những lời này của Thượng Lưu Ly đã giải đáp được sự bối rối của La Bân.
Chỉ là, cậu nhất thời lại im lặng.
Chuông reo hai lần.
Một lần, tất nhiên là mèo độc dược, lần khác là cậu sao?
Rắn mỹ nhân là cậu mang từ bên ngoài về, chỉ là lúc đó cậu và Thượng Lưu Ly chưa tiếp xúc, không hiểu rõ, muốn tránh rủi ro, đánh lạc hướng.
Khi ấy cậu cũng từng nghĩ, lỡ như thực sự còn một con ma nữa thì sẽ có chuyện. Nhưng vì cậu không tiếp xúc với Thượng Lưu Ly, suy nghĩ của cậu là nếu có vấn đề, cũng là Thượng Lưu Ly đi giải quyết, không liên quan đến cậu.
Giờ phút này, chuyện này nhất định phải làm rõ, nếu không, trong thị trấn Núi Quỹ vẫn còn ẩn chứa nguy hiểm lớn!
La Bân hỏi hít sâu một hơi, hỏi: "Tà ma có làm chuông trấn yểm reo không?"
"Tà ma?" Thượng Lưu Ly lắc đầu, nói: "Nếu tà ma có thể làm chuông reo, vậy thì chiếc chuông trấn yểm này chẳng phải đêm nào cũng reo không ngừng, sớm đã hỏng rồi sao? Tà ma là một loại tồn tại rất kỳ lạ, không có ma khí của ma, chuông trấn yểm không thể cảm ứng được."
La Bân rùng mình.
Chuông trấn yểm không thể cảm ứng được cậu.
Như vậy, thực sự còn một con ma nữa đang ẩn mình trong một góc nào đó của trấn!
Mục đích của ma là hại người.
Vậy con ma đang ẩn nấp đó định hại ai?
La Bân không tiện trực tiếp nói với Thượng Lưu Ly rằng rắn mỹ nhân là cậu để đánh lạc hướng chị ta.
Sắc mặt cậu chỉ trở nên nghiêm túc hơn, nhìn Thượng Lưu Ly chằm chằm.
"Sao vậy? Có vấn đề gì sao?" Thượng Lưu Ly nhận ra điều bất thường.
"Chị có biết tại sao tôi và Mạc Kiền lại quen nhau không?" La Bân thở dài, cậu cũng mở lời.
Lời kể của Thượng Lưu Ly khiến La Bân phán đoán người này không có nhiều mưu mô, chị ta thậm chí còn có phần chính trực nên mới âm thầm bảo vệ trấn không bị ma làm hại.
Muốn đối kháng với người quản lý, chỉ dựa vào Mạc Kiền dẫn dắt người dân thị trấn vẫn chưa đủ.
Mạc Kiền không thể nói tất cả sự thật cho người dân thị trấn, nhưng La Bân nghĩ cần một số người cụ thể, những người có thể giúp đỡ, biết nguy hiểm của thị trấn Núi Quỹ thực sự đến từ đâu, biết bí mật của núi Quỹ, từ đó mới có thể thực sự toàn tâm toàn ý cống hiến tất cả sức lực của mình.
Vì vậy, La Bân đã nhắc đến thôn Quỹ, nhắc đến thợ săn mồi, nhắc đến người dẫn đường ảnh hưởng đến núi, cũng như suy đoán của cậu về lý do Mạc Kiền và Vưu Giang bị ném vào trấn và lý do cậu và Cố Di Nhân đến đây.
Đương nhiên, những gì cậu nói với Thượng Lưu Ly cũng tương tự như Mạc Kiền, không nói rằng máu của Cố Di Nhân có thể giải độc.
Cho đến khi La Bân nói rằng cậu đã phát hiện ra dưới chủ nhân núi Quỹ còn có người quản lý, thôn Quỹ và thị trấn Núi Quỹ,đều bị những người này kiểm soát, bị họ "kinh doanh" và cậu đã tìm thấy nơi ở của người quản lý thị trấn Núi Quỹ trong rừng liễu sam, ở đó gặp phải dê hai chân, rắn mỹ nhân, thậm chí còn giết một con, mang về, cũng như, trong quá trình săn tà ma, cậu đã đốt nhà của người quản lý, cắt hết rễ của tất cả các cây hoa, La Bân lấy cây cờ nhỏ từ thắt lưng ra.
Cậu trực tiếp đưa cho Thượng Lưu Ly.
Lượng thông tin rõ ràng quá nhiều, trán Thượng Lưu Ly không ngừng rịn mồ hôi mỏng, ánh mắt hiện rõ sự kinh ngạc.
Sau khi chị ta nhận lấy lá cờ nhỏ, La Bân mới nói: "Chị và Mạc Kiền chắc sẽ biết dùng thứ này hơn tôi."
Thượng Lưu Ly không nói gì, chần chừ vài giây, gật đầu.
Lại vài phút im lặng, Thượng Lưu Ly nhắm mắt, trầm giọng nói: "Vậy thì trong thị trấn còn một con ma nữa. Con ma này ẩn nấp rất kỹ, nó đã nhìn thấy tất cả những gì hai người làm, dù nó không biết nguyên nhân nhưng bản chất của ma là phá hoại, nó sẽ phá hoại những gì cậu đã làm, gián tiếp phá kế hoạch của hai người."
"Nhờ chị cả." La Bân nói.
"Chỉ cần ma bắt đầu giết người thì nhất định sẽ để lại dấu vết, tôi sẽ tìm ra nó. Nguy hiểm nhất lại không phải nó, mà cậu quá liều lĩnh rồi. Nếu cậu không đốt nhà của người quản lý, không phá hủy vườn hoa, cậu có thể lén lút sắp đặt ở trong thị trấn, đợi đến khi mọi người có thể chống lại tà ma, rồi tập hợp nhân lực, đoàn kết lại, tấn công thẳng vào sào huyệt của người quản lý, khiến hắn không đề phòng mà bị chúng ta bắt giữ. Cảm xúc lo lắng cho bố mẹ khiến cậu mất bình tĩnh, khiến cậu nổi giận, thế nên cậu mới hành động như vậy. Cậu biết họ lợi dụng cảm xúc làm dưỡng chất, nhưng cảm xúc vốn là con dao hai lưỡi."
La Bân im lặng.
Nhìn lại, lời Thượng Lưu Ly nói không sai.
Nhưng mấu chốt của vấn đề không phải cậu bị cảm xúc làm cho tổn thương.
Thật ra cậu đã cảm nhận được việc cảm xúc là con dao hai lưỡi từ lâu.
Điểm mấu chốt nằm ở cây hoa đại diện cho chính cậu.
Hoa nở lần đầu, tượng trưng cho kết quả của sự ấp ủ cảm xúc của chính cậu, điều này chắc chắn có ảnh hưởng, cộng thêm rất nhiều nguyên nhân khác mới khiến La Bân quyết đoán ra tay.
Tuy nhiên, nói ra những thông tin này lại không có ý nghĩa.
Bởi vì ngoài cậu, có lẽ còn trừ Cố Di Nhân, những người dân trong thị trấn, thậm chí thợ săn ma như Thượng Lưu Ly đều đã kết quả không chỉ một lần.
Lúc này, Thượng Lưu Ly lại nói: "Có điều, bây giờ cứ bận tâm những điều này hoàn toàn vô nghĩa, hành động của cậu tuy hơi nóng vội nhưng không hoàn toàn sai. Nếu có thể dụ người quản lý đến thị trấn Núi Quỹ, khả năng chúng ta bắt được gã sẽ cao hơn, dù gì rừng liễu sam cũng đầy rẫy ma, người quản lý còn có thể sai khiến tà ma giết người để đe dọa, nói không chừng họ còn có thể điều khiển ma. Chỉ cần bất cẩn, rất có khả năng chúng ta sẽ bị ma tấn công tàn sát ngay trong rừng."
La Bân gật đầu.
Thượng Lưu Ly không phải là người cứng nhắc, biết cách suy nghĩ linh hoạt khiến cậu hơi thở phào.
"Mạc Kiền phải ra tay nhanh lên, phải ngăn chặn tà ma ngoài cửa nhà tất cả mọi người, trước khi người quản lý quay lại phát hiện sào huyệt bị phá hoặc trước khi gã trả thù. Nếu không, để gã khôi phục vườn hoa, rất có thể gã sẽ càng bóc lột người dân thị trấn, khiến họ sản sinh thêm nhiều cảm xúc."
La Bân gật đầu: "Chỉ cần có đủ đèn dầu, chúng ta có thể chống đỡ được, đến lúc đó người ngớ ra chắc chắn sẽ là tên quản lý."
"Đèn dầu..." Thượng Lưu Ly trầm tư.
Sau đó, chị ta cúi đầu nhìn lá cờ nhỏ trong tay.
La Bân không ngắt lời suy nghĩ của Thượng Lưu Ly, yên lặng chờ đợi.
Tục ngữ nói, ba người thợ giày bằng một Gia Cát Lượng.
Hiện tại, cậu, Mạc Kiền, Thượng Lưu Ly đã có ba người rồi!
Bản lĩnh của ba người họ chắc chắn phải mạnh hơn thợ giày chứ!
Một lát sau, Thượng Lưu Ly đưa lá cờ nhỏ cho La Bân, rồi nói: "Vật này cậu cứ cầm lấy trước, nó và chuông đồng giống nhau, đều là vật trấn yểm, gây sát thương cực lớn cho ma. Theo lời cậu nói, ở hai vị trí khác nhau khiến nó tạo ra hiệu quả khác nhau, có thể khiến ma tránh xa hoặc giữ khoảng cách nhất định với vườn hoa của người quản lý, điều này có lẽ liên quan đến một loại thuật nào đó, chỉ là tôi không biết."
Thực ra phần lớn lời nói trước đó của Thượng Lưu Ly đều khiến La Bân vui mừng, nhưng mấy chữ cuối cùng lại như gáo nước lạnh tạt vào.
La Bân cất lá cờ nhỏ đi, cười khổ.
"Tôi muốn gặp Mạc Kiền, còn muốn xem đèn dầu đó. Kế hoạch của hai người tuy nói là không tệ, nhưng có một khuyết điểm chí mạng, đó là chênh lệch thời gian, không biết liệu hai người có đủ thời gian hay không." Thượng Lưu Ly dè dặt nói.