Chương 216: Một nhà ba người
Nơi này không tệ lắm, nếu không tính đến việc bị gò bó, điều kiện sinh hoạt ở đây còn sạch sẽ hơn cả căn nhà hai tầng. Trong bếp có đủ mọi loại thực phẩm, Cố Di Nhân đang bận rộn nấu ăn.
La Bân đứng giữa sân, tay trái cầm đao, nhẹ nhàng luyện tập.
La Phong đã dùng hai trăm mười chiêu để đánh cậu.
Hiện tại La Bân chỉ suy ra được chín chiêu, chỉ hơn hôm trước hai chiêu mà thôi.
Tham thì nhai không nổi.
Ký ức có sâu đến đâu cũng chỉ làm ấn tượng rõ hơn, còn chiêu pháp thì vẫn phải luyện!
Đã nhiều lần La Bân không kìm được muốn chém mạnh một cách phóng khoáng.
Nhưng tay trái cầm đao không linh hoạt như tay phải.
Hơn nữa vai phải vừa mới hồi phục được chút ít, La Bân không muốn lại làm vết thương vỡ ra.
Cậu âm thầm nhắc nhở bản thân:
Vững.
Tay phải vững, tâm càng phải ổn.
Càng ở trong tình huống bất lợi, càng phải bình tĩnh vững vàng để vượt qua.
Mọi chuyện không quá tệ, ít nhất cậu đã phân tích được người hiện tại đối phó với mình không phải là chủ nhân núi Quỹ, mà chỉ là kẻ đang quản lý thị trấn, là một tên tép riu. Như vậy, cậu càng biết nên đối phó thế nào.
Đêm qua, cậu đã rất sợ.
Đối phương không muốn trực tiếp g**t ch*t cậu, vậy thì đêm nay có lẽ sẽ không còn tà ma nào vào sân ám sát nữa.
Theo lời của Khư, đóa hoa kiều diễm kia cần một chuỗi cảm xúc tiêu cực làm dinh dưỡng. Chỉ cần khiến đối phương hài lòng, vậy là có thể âm thầm tìm đường thoát.
"Ăn cơm thôi La Bân." Cố Di Nhân thò đầu từ trong bếp gọi.
La Bân thu dao, thở dài, vào nhà.
Cố Di Nhân đã dọn sẵn thức ăn trên bàn.
Có măng xào thịt muối, canh rau dại, cơm trắng, đồ thơm ngào ngạt.
Nhìn miếng thịt muối, La Bân bất chợt nhớ đến Vưu Giang.
"Không biết Vưu Giang chạy đi đâu rồi. Ban đầu tôi nghĩ hắn chạy lang thang trong núi, nhưng giờ nghĩ lại, liệu có khi nào hắn cũng bị đưa đến đây không? Chúng ta bị ném đến đây vì lý do đặc biệt, vậy thì... có khi nào hắn cũng vậy? Mạc Kiền nữa, hắn cũng bị đưa đến sao?" La Bân vừa nói, vừa gắp một miếng thịt muối cho vào miệng nhai.
"Mạc Kiền nữa, có phải vì hai người họ vốn không có nhiều nỗi sợ, chỉ có những cảm xúc tiêu cực khác không?" Cố Di Nhân ngồi đối diện, thử dò hỏi.
"Ừ. Có lẽ vậy." La Bân lắc đầu, lại nói: "Nghĩ tới nghĩ lui, làm gì có chuyện Trần Tiên Tiên giết được Mạc Kiền? Dù là lúc hắn sơ ý cũng khó lắm. Lúc đó, sao cô ta có thể giết được Mạc Kiền, còn thả Chương Lập ra? Đây rõ ràng là mâu thuẫn. Nếu Mạc Kiền cũng bị thanh trừng đưa đến đây, vậy thì hợp lý hơn. Dù tôi chưa từng thấy hắn giết người ra sao, nhưng tôi nghĩ hắn không yếu hơn Vưu Giang. Người hôm qua bị giết ở thị trấn, cách chết cực kỳ tàn nhẫn, thậm chí còn hơn cả sự b**n th** của Vưu Giang."
Nghĩ đến đây, La Bân thấy buồn nôn.
Cố Di Nhân ăn cơm từ tốn, không hỏi sâu thêm.
La Bân ăn vài miếng rau để dằn xuống, cảm thấy đỡ hơn một chút.
Lúc này Cố Di Nhân mới nói: "Tóm lại, Vưu Giang vẫn chưa vào trấn là tốt rồi. Nghe Lý Uyên nói trong rừng liễu sam còn nhiều thứ đáng sợ hơn nữa. Mong là Vưu Giang gặp phải chó núi mà họ nói, rồi bị ăn thịt luôn. Gặp lại người quen cũ như vậy ở đây đúng là chẳng dễ chịu gì."
"Ừ, mong thế." La Bân đáp.
Cậu bỗng dưng thấy không muốn ăn thịt muối nữa.
Nhưng vì sức khỏe, cậu vẫn cố ăn hết sạch.
Thấy vậy, Cố Di Nhân rất vui, thu dọn bát đũa đem rửa.
Nhà có hai phòng ngủ.
La Bân bước vào một phòng, cậu mệt quá rồi, không nghĩ nhiều nữa.
Đêm qua ngủ quá ít, mấy ngày nay cộng lại chắc chỉ được vài tiếng.
Cậu vừa đặt lưng xuống giường đã chìm vào giấc ngủ.
Giữa chừng La Bân tỉnh lại một lần, nghe tiếng hít thở đều đều, cậu mới phát hiện Cố Di Nhân đang nằm phía trong giường.
Cô ấy ngủ rất say.
Thôi kệ, chắc là sợ.
Đúng vậy, thị trấn Núi Quỹ vô cùng đáng sợ.
La Bân không đánh thức Cố Di Nhân, mơ màng ngủ tiếp.
Nhưng sau đó, chính Cố Di Nhân đánh thức cậu dậy.
Trời vừa chạng vạng, đồ ăn đã được dọn sẵn lên bàn.
"Khi nãy Du Hạo có ghé qua đưa ít rau." Cố Di Nhân vừa đưa đũa cho La Bân vừa nói, "Ông ta còn nói rằng Trương Bạch Giao đã gặp thị trưởng, chuyển lời giúp chúng ta. Nếu xác nhận không có vấn đề, họ sẽ thả chúng ta."
"Không phải ngày mai mới đi sao? Hôm nay đã đi ặp rồi?" La Bân giật mình.
Cậu quay đầu nhìn cổng sân.
Thị trưởng chưa đến đây.
Vậy chắc vẫn là đợi ngày mai, hoặc ngày mốt.
Phải xác nhận không có vấn đề thì mới gặp cậu?
Nhưng đến lúc đó, cậu còn cần bàn chuyện hợp tác với ông ta không?
La Bân rơi vào trầm tư.
Bữa tối này ăn nhanh hơn bữa trưa, mà tâm trạng cũng tốt hơn.
Không nghĩ đến những hình ảnh "mất ngon" là một phần, phần còn lại là vì đã được nghỉ ngơi nguyên cả buổi chiều, tinh thần đã khá hơn.
Cố Di Nhân thì vẫn còn buồn ngủ, rõ ràng cô chưa nghỉ đủ.
Khi Cố Di Nhân từ bếp đi ra, trời đã gần tối hẳn.
"Tối nay, cô ngủ trong phòng. tôi sẽ ở lại phòng khách." Không đợi Cố Di Nhân thắc mắc, La Bân hạ giọng, "Tôi muốn cho tên đó thấy sự tuân theo của mình."
Cố Di Nhân mím môi.
Ban ngày La Bân đã giải thích kha khá, cô hiểu tuân theo là gì. Nhưng cô không hiểu, La Bân sẽ tìm nỗi sợ kiểu gì đây?
Con người có thể nói sợ là sẽ sợ sao?
Rõ ràng không sợ, rồi sẽ thành sợ?
Tối nay La Bân có sợ không cô không biết. Nhưng hiện tại, chính đã cô bắt đầu thấy sợ rồi.
"Hay... Tôi ở cùng cậu nhé?" Cố Di Nhân dè dặt nói.
"Không được. Cô có thể chịu không nổi." La Bân trả lời thật lòng.
Mặt Cố Di Nhân thoáng cứng lại.
"Sắp tối rồi, nghe lời, về phòng ngủ, không sao đâu." La Bân mỉm cười.
"...Được." Cố Di Nhân miễn cưỡng gật đầu.
Cô về phòng.
La Bân lặng lẽ ngồi trong phòng khách.
Cậu không như mọi lần, lấy ra một gói dầu đèn ra để uống.
Cậu cứ ngồi yên như thế.
Không uống dầu đèn là sinh ra tâm lý ghét ánh sáng và khát máu, khiến đầu óc tràn ngập cảm xúc tiêu cực.
Loại cảm xúc này sẽ nuốt chửng cậu.
Đây chính là dưỡng chân cho đóa hoa diễm lệ kia sao?
La Bân còn đang suy nghĩ thì cửa sân đột ngột mở ra.
Một bé gái bước vào.
Cô bé này trông vô cùng đáng sợ, lưỡi bị cắt mất hai phần ba, phần còn lại lủng lẳng ngoài miệng, hai răng cửa trên mất, môi trên bị rạch mất một nửa.
Chính là tà ma mà cậu đã quan sát đêm trước!
Nó bị thương sao?
Nhưng ngay sau đó, phía sau cô bé còn có hai tà ma nữa bước vào.
Một nam một nữ, trông khoảng ba mươi tuổi.
Về diện mạo, hai tà ma này có vài phần giống cô bé.
Đánh con nhỏ, cha mẹ đến tìm?
Mí mắt La Bân giật giật.
Cổ họng cậu khô rát, khó chịu, dần chuyển sang cảm giác nóng rát như bị lửa thiêu, thèm uống ngụm máu.
Cảm xúc tiêu cực dâng cao, cậu còn muốn xé xác hai người kia.
La Bân chậm rãi đứng dậy.
Cậu không để ý đến ba tà ma kia, cứ thế bước ra khỏi phòng khách, đi ngang qua bọn chúng.
Khoảnh khắc ấy, tim La Bân như muốn nhảy khỏi lồng ngực.