Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 198

Chương 198: Cắt thịt chữa thương

Gương mặt mà La Bân dùng để so sánh chính là Trương Vận Linh.

Bỏ qua những điều La Bân hiện biết về Trương Vận Linh, trong ký ức của cậu, thật ra từ đầu đến cuối Trương Vận Linh đều là người dịu dàng đoan trang, hiểu biết lễ nghĩa.

Tất nhiên, câu "Biết mặt mà không biết lòng" không bao giờ sai.

Vì vậy, một khi đã biết sự thật, tuyệt đối đừng ôm hy vọng hão huyền nữa.

La Bân cũng không trông mong gì nhiều.

Dù tâm hồn hay thể xác có bị tổn thương nặng nề đến đâu, cậu cũng chỉ âm thầm chịu đựng, không ngây thơ nghĩ rằng bản thân của Trương Vận Linh là một người tốt và cậu có thể thay đổi cô.

Có điều, La Bân không ngờ sẽ gặp một người già giống Trương Vận Linh đến vậy.

Lông mày và khuôn mặt giống như đúc.

Ông ta cũng giỏi y thuật, là trung y...

Ông cụ này tên Trương Bạch Giao, ở thị trấn Núi Quỹ...

Họ có liên quan gì tới nhau sao?

Lúc này, Trương Bạch Giao nhìn vào La Bân, hít sâu một hơi.

"Vết thương nghiêm trọng như vậy, còn bị rách nữa hả?"

Giọng Trương Bạch Giao hơi khàn, hơi trầm, hơi chậm, rất hợp với tuổi tác và nghề nghiệp của ông.

"May mà không có chuyện gì lớn, nhưng vẫn bị nhiễm trùng rồi, ông mau xem giúp cậu ta đi." Du Hạo sốt ruột nói, nhưng từ ngữ điệu vẫn thể hiện sự kính trọng.

Điều này cho thấy người này không hoàn toàn thô kệch, ông ta có đầu óc.

Cũng có thể thấy địa vị của Trương Bạch Giao ở thị trấn Núi Quỹ không hề thấp.

Trương Bạch Giao ra khỏi quầy thuốc, giơ tay chỉ một vị trí.

Lý Uyên liền ra hiệu bảo La Bân qua đó.

Sát tường bên trong tầng một của ngôi nhà gỗ có một chiếc giường trải ga màu trắng đã ố vàng, có thể thấy nhiều vết máu không thể giặt sạch trên đó.

Bên cạnh có vài chiếc ghế cao thấp, rộng hẹp không đều.

"Nằm xuống." Trương Bạch Giao chỉ vào giường.

La Bân lập tức nằm xuống.

Cố Di Nhân đứng ở đầu giường, tỏ ra lo lắng bất an.

"Cô tránh ra một chút, đừng trách đường." Trương Bạch Giao nhìn Cố Di Nhân.

Cố Di Nhân vội di chuyển đến cuối giường, hai tay nắm chặt vạt áo.

Trương Bạch Giao nhẹ nhàng vén chiếc áo rách trên người La Bân, nhìn vết thương đầy máu đông và ít mủ độc bên dưới, sắc mặt thay đổi liên tục.

"Chó núi cắn sâu như vậy mà cậu còn sống, đúng là kỳ tích, sao nó lại thả cậu ra vậy?" Trương Bạch Giao làm như vô tình hỏi, tay nhanh chóng lục lọi trong cái túi nhỏ bên người, lấy ra một túi vải, mở ra, bên trong lại có một dải vải.

Ông ta đưa mắt ra hiệu, Du Hạo lập tức kéo một chiếc ghế đến đầu giường, Trương Bạch Giao ngồi xuống.

Dải vải được đặt trên đầu gối, trong đó có cài hàng loạt con dao tinh tế.

Sau đó, tay còn lại của Trương Bạch Giao thò vào túi lấy ra một cái lọ.

Tất cả những điều này đều diễn ra rất nhanh.

La Bân hơi ngập ngừng, suy nghĩ vài giây rồi trả lời: "Tôi không biết, tôi cứ vung tay loạn xạ, nó vốn đã cắn tôi, định tha tôi đi, nhưng đột nhiên nó há miệng, thế là tôi thoát khỏi nguy hiểm."

Lời này không phải nói dối.

Thứ đó, theo cách gọi của người dân thị trấn Núi Quỹ, đúng là đã bỏ La Bân ra như vậy, chẳng qua La Bân không kể lại quá trình cậu đã khiến chó núi nát sọ vỡ óc.

"Hả? Cậu móc mắt chó núi à?" Du Hạo kinh ngạc nuốt nước bọt.

"Chắc là vậy, chó núi da dày thịt béo, điểm yếu duy nhất là mắt, nhưng nó bảo vệ mắt tốt nhất. Nó cắn cậu, chắc là không ngờ cậu lại đột nhiên nắm được điểm yếu của nó." Lý Uyên ở cạnh lẩm bẩm.

La Bân rợn tóc gáy.

Thứ đó nào phải chỉ đơn thuần là da dày thịt béo?

Đúng lúc này, một cơn đau dữ dội ở vai khiến đầu óc La Bân trống rỗng, trước mắt tối sầm.

Anh định vùng dậy.

Nhưng cơ thể đã bị hai người bốn tay giữ chặt.

Người ra tay chính là Du Hạo và Lý Uyên.

La Bân theo phản xạ gầm lên, nhưng cậu vẫn bị giữ chặt, không thể động đậy.

Cố Di Nhân chứng kiến toàn bộ cảnh này.

Ba người Trương Bạch Giao, Lý Uyên và Du Hạo bề ngoài thì đang nói chuyện với La Bân, nhưng thực ra là lợi dụng khoảnh khắc La Bân mất cảnh giác, Trương Bạch Giao trực tiếp dùng một con dao nhỏ, cạo sạch toàn bộ vảy máu trên vai La Bân.

Vết thương không chảy máu, mà lại chảy mủ!

Cố Di Nhân biết ba người không có ý hại La Bân, mà phải dùng cách này mới có thể nhanh chóng bóc tách vết thương.

Đau dài không bằng đau ngắn...

Cố Di Nhân che miệng, mới miễn cưỡng giữ được bình tĩnh.

La Bân th* d*c, suýt chút nữa khiến bản năng tà ma đã bị k*ch th*ch.

La Bân nhìn mủ trên vai, ngửi mùi hôi thối kinh tởm, cậu mới tỉnh táo lại, cố gắng kiềm chế bản năng.

Chỉ là thực sự quá đau, cơ thể cậu đang run rẩy.

Cơn đau này vượt xa cú húc của con dê hai chân.

"Giữ chặt cậu ta, vết thương này bề ngoài chỉ có một chút, nhưng khi nhìn thấy một chút, điều này có nghĩa mũ dưới sẹo rất nhiều. Phải để mủ chảy ra hết cho đến khi chảy máu."

Trương Bạch Giao đưa tay ấn xung quanh vết thương của La Bân, đẩy mủ chạy nhanh ra.

"Hửm?" Trương Bạch Giao đột nhiên dừng lại.

"Sao thế?" Lý Uyên hỏi.

"Không sao." Trương Bạch Giao lắc đầu.

Mặc dù nói vậy, nhưng thao tác của Trương Bạch Giao không dừng lại, có điều thỉnh thoảng ông lại nhìn rất lâu vị trí vai phải gần cánh tay của La Bân, ở đó có một vết sẹo, trên vết sẹo có những mũi khâu nhỏ li ti rất hoàn hảo.

Không lâu sau, vết thương của La Bân bắt đầu chảy máu.

Trương Bạch Giao lại lấy ra một con dao nhỏ khác, bắt đầu cạo từng nhát vào vết thương trên vai cậu.

"Nếu không chịu nổi, tôi sẽ cho cậu uống thuốc, chỉ là thuốc nhiều sẽ hại não, cậu là người ngoài, cậu không thể mơ mơ màng màng, cậu mà mơ mơ màng màng, buổi tối sẽ dễ không qua khỏi, vì vậy cậu cố nhịn đi, điều này liên quan đến mạng sống của cậu đó." Trương Bạch Giao trầm giọng.

Chi tiết này cho thấy ông ta rất quen với người dân thị trấn Núi Quế, vừa nhìn là đoán ra được La Bân và Cố Di Nhân là người ngoài.

Tiếng r*n r* kêu không ngừng, hơi thở ngày càng nặng nề, khi thực sự không chịu nổi, La Bân lại kêu lên, cuối cùng vẫn cố nhịn.

Cơn đau này khiến La Ba dấy lên một cảm giác quen thuộc khó tả.

Tất nhiên, cơn đau này hơn gấp mười lần so với vết thương do dê hai chân cắn khi Trương Vận Linh cạo cho cậu, dù gì vết thương này cũng lớn hơn rất nhiều.

La Bân nghiêng đầu nhìn, thấy con dao Trương Bạch Giao dùng để cạo vết thương cho cậu, thấy cả kỹ thuật của ông ta.

La Bân càng kinh ngạc hơn.

Nhất là khi thấy dải vải bên cạnh ghế của Trương Bạch Giao, thấy những dụng cụ bên trong, trong lòng cậu đã có một câu trả lời.

Trương Bạch Giao là người nhà của Trương Vận Linh!

Đây tuyệt đối không phải là phỏng đoán bừa bãi, tưởng tượng hão huyền!

Ngoại hình, trung y, dụng cụ chữa trị, kỹ thuật giống hệt nhau!

Trương Vận Linh chắc chắn không chỉ cùng bố mẹ vào núi Quỹ, mà còn có một người khác!

Nhìn tuổi tác này, liệu đây có phải là ông nội của Trương Vận Linh không?

Đây vốn dĩ là một chuyện tốt!

Tuy không thể nói là gặp lại người xưa nơi đất khách quen người, nhưng ít ra cũng coi như gặp được người quen.

Có điều Trương Vân Linh có vấn đề, thế nên đây chưa chắc là chuyện tốt.

Trong trường hợp Trương Vận Linh không có vấn đề, La Bân rất sẵn lòng nói cho Trương Bạch Giao biết cháu gái mình còn sống, chỉ là đang ở một nơi khác.

Hiện tại cậu không cần phải nói gì cả.

Để người khác biết cậu đến từ một thôn làng khác ở núi Quỹ chỉ càng khiến bản thân gặp nhiều phiền phức thôi.

Ngoài ra, giúp Trương Vận Linh thì có kết quả tốt đẹp gì?

Trương Vận Linh thực sự là một kẻ lòng dạ rắn rết!

Bốn chữ cuối cùng đó khiến La Bân đau lòng.

Cậu từng nghĩ Trương Vận Linh là người chân thật nhất và rồi sự tương phản mạnh mẽ này cùng sự giày vò tâm lý quá lớn khiến La Bân đến giờ vẫn khó lòng chấp nhận.

truyenfull,truyenfull vn