Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 192

Chương 192: Cậu đúng là có đầu óc!

Sự xuất hiện của Vưu Giang đã chứng thực một vài suy đoán của La Bân.

Kẻ đứng sau núi Quỹ khiến cậu sợ hãi, muốn cậu giống những người khác sống sống núi Quỹ thì chắc chắn phải mang đến cho cậu nguy hiểm lớn hơn.

Tà ma, La Bân không sợ nữa.

Nhưng Vưu Giang lại xuất hiện!

Đây là thủ đoạn của đối phương sao?

Vậy bây giờ nơi họ đang đứng chắc là gần thôn Khương nhỉ?

Suy nghĩ không làm xáo trộn hành động của La Bân.

Ánh mắt của cậu hoàn toàn khóa chặt hành động của Vưu Giang.

Về phần Vưu Giang, tim hắn đập nhanh như trống dồn.

Tối qua, hắn cứ nghĩ mình sẽ bị b*p ch*t.

Mà sự thật đúng là như vậy, hắn đã bị bóp đến bất tỉnh nhân sự.

Khi tỉnh lại, hắn phát hiện mình đang nằm cuộn tròn trong một hốc cây.

Hắn nhớ lại những gì cô gái kia nói trước khi hắn ngất đi.

"Ăn nhiều người như vậy, sao có thể tiếp tục ở lại thôn Quỹ được? Nỗi sợ hãi của thôn Quỹ là do ông làm cho không còn thuần túy nữa đấy. Ông chuyển sang chỗ khác đi."

Lúc đó, tất cả sự chú ý của Vưu Giang đều đổ dồn vào người phụ nữ kia, hắn chỉ nghĩ về gợi ý mà Tần Cửu Ma cung cấp, hắn nghĩ liệu mình có thể tìm cơ hội giết cô ta hay không!

Thế nên, thời điểm ấy hắn không quá chú ý tới lời cô ta nói.

Sau khi tỉnh lại, phát hiện mình thật sự đã ở nơi khác, Vưu Giang thầm rủa trong lòng, hận không thể lột da xẻ thịt người phụ nữ đó, nhưng như vậy có ích gì?

Vưu Giang không dám thở mạnh, cứ nằm cuộn tròn trong hốc cây suốt một đêm. Mãi đến khi trời sáng, hắn mới phát hiện mọi thứ xung quanh vô cùng xa lạ, không có chút gì quen thuộc, hắn đành ra ngoài đi lang thang, muốn thử xem có thể tìm đường về thôn Quỹ không.

Dù gì hắn nghĩ mình đã phát hiện một bí mật của thôn Quỹ, không, phải nói là bí mật của núi Quỹ, hắn đã tìm ra cách thực sự rời khỏi thôn, ra khỏi núi!

Chỉ cần giết người phụ nữ đó là có thể rời khỏi núi Quỹ quái quỷ này!

Có lẽ hắn vẫn có thể tìm cách liên lạc với Tần Cửu Ma, xem Tần Cửu Ma còn có thể cung cấp thông tin gì để hắn phân tích không!

Vưu Giang vừa đi vừa nghĩ, rồi ngửi thấy mùi củi cháy.

Có lửa, tức là có người.

Có người, tức là có thức ăn!

Vưu Giang trước đó đã quay về thôn, hắn mệt lã người, vừa khát vừa đói, còn chưa kiếm được miếng ăn nào thì phát hiện nhà mình bị chiếm dụng, ngay sau đó thì bị ném đến nơi xa lạ này.

Nếu có thể kiếm được vài người quen tươi ngon thì tốt quá!

Rồi Vưu Giang thật sự gặp được người quen.

La Sam!

Đúng là oan gia ngõ hẹp, gặp là đỏ mắt.

Vưu Giang không chỉ tim đập nhanh, mắt hắn lúc này cũng đỏ ngầu.

Ngoài đôi mắt đỏ ngầu thì còn có chút sợ hãi.

La Sam không phải người có thể ăn thịt.

La Sam là một tà ma!

Còn nữa, La Sam khác rồi.

Vưu Giang có thể cảm nhận rõ lúc này La Sam có ý định giết người.

Lần trước, La Sam chỉ cho hắn cảm giác còn non nớt, bốc đồng, ngớ ngẩn. Nhưng lần này, La Sam khiến hắn sởn gai ốc.

Lòng hận thù cuối cùng hóa thành một cảm xúc.

Không thể chọc vào!

Ít nhất không thể chọc vào lúc này!

"La Sam!" Vưu Giang gào lớn.

Toàn thân La Bân căng cứng, cậu đã sẵn sàng cho một cuộc tử chiến.

"Đợi đấy!" Vưu Giang gầm lên, rồi đột nhiên quay đầu bỏ chạy.

La Bân giật mình, không đuổi theo.

Vưu Giang bảo cậu đợi gì?

Chẳng lẽ hắn còn có đồng bọn?

La Bân không định đi.

Dù là oan gia ngõ hẹp, nhưng đây vẫn là cơ hội.

Cơ hội giết Vưu Giang.

Cơ hội giảm đi một biến số, giảm đi một kẻ thù!

Ngoài ra còn có một điểm cực kỳ quan trọng.

Gặp Vưu Giang xong, cậu không thể kìm chế bản năng trong người, cậu lúc này không đi nhanh được.

Không đi nhanh, đồng nghĩa với việc không thể chạy, thà cứ đợi ở đây!

Cố Di Nhân vô cùng căng thẳng và bất an.

Hai người họ đợi ít nhất hơn mười phút.

Bên ngoài miếu Sơn Thần tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió, không có bóng người.

"Chuyện gì vậy... Hắn sao còn chưa tới?" Cố Di Nhân dè dặt hỏi.

La Bân nhíu mày, tiến lên vài bước, đứng trước cửa miếu Sơn Thần, cảnh giác nhìn về hướng Vưu Giang vừa chạy.

Cậu lại đợi rất lâu, rất lâu, xa xa vẫn không có bóng người.

Chạy rồi?

Trong đầu La Bân xuất hiện hai từ: Vô lý!

Vưu Giang mà chạy sao?

Nghĩ vậy, La Bân liền lặng lẽ cất dao.

Vưu Giang biết chạy.

Lần trước không phải Vưu Giang cũng chạy sao?

Khi giở trò, Vưu Giang đúng là thâm độc.

Khi không nắm chắc, Vưu Giang cũng rất dứt khoát, cần chạy là chạy ngay.

Người như vậy càng không thể giữ lại.

La Bân quay đầu nói với Cố Di Nhân: "Chắc là chúng ta đang ở gần thôn Khương. Đi thôi, bây giờ cần tìm hiểu nơi này, rồi tìm một chỗ trú chân tốt hơn."

"Thôn Khương?" Cố Di Nhân thắc mắc, cô không hề biết gì về thôn Khương.

"Nơi đó có sự tồn tại của Khư." La Bân giải thích.

"Khư là người dẫn đường. Đứa bé ba tuổi bên cạnh cô là một trong số đó, Từ Khai Quốc bên cạnh tôi thật ra tên là Tần Cửu Ma, là một người khác. Trong thôn Khương vẫn còn có khư, khư ở thôn Khương đã thành công dẫn đường cho một người, người đó đã bị kẻ kiểm soát núi Quỹ giết." La Bân cố gắng súc tích nhất có thể, cậu tập trung vào những thông tin then chốt, "Nếu hiểu biết bị động, chúng ta sẽ bị mắc kẹt trong vòng tròn, thế nên phải chủ động tìm hiểu, biết mọi thứ liên quan đến núi Quỹ, thu thập tất cả những gì có thể đối phó với núi Quỹ."

"Thu thập... Gì cơ?" Cố Di Nhân do dự, "Không phải tôi có thể đối phó núi Quỹ sao?"

La Bân phát hiện Cố Di Nhân có chút ngây thơ.

Cậu im lặng một lúc, mới nói tiếp: "Trong ngôi mộ, tình hình của chúng ta vốn nên khó khăn hơn. Tuy nhiên kẻ săn mồi, tức linh hồn Yểm, đã bị rùa già đánh trúng rồi biến mất. Tôi không biết hắn có biến mất mãi mãi không, nhưng ít nhất điều này chứng tỏ ngoài cô ra, vẫn còn những thứ khác có thể đối phó chúng. Ví dụ như con rùa già kia."

Cố Di Nhân ngơ ngác gật đầu.

La Bân giải thích rõ hơn: "Người dẫn đường chắc chắn không chỉ có một. Nhiều năm qua, rất nhiều người bị mắc kẹt ở đây, cũng rất nhiều người muốn rời đi. Họ là những người ảnh hưởng đến núi, họ có để lại dấu vết. Khư bên cạnh cô hẳn đã bị ăn thịt, thủ đoạn của nó quá nham hiểm, tôi cảm thấy không thể thích nghi, bởi vậy tôi cố tình đợi thêm vài giây mới nói bố tôi ra tay. Tần Cửu Ma vẫn còn tồn tại, trực giác mách bảo tôi rằng ông ta cẩn thận hơn. Để rời khỏi núi Quỹ, ông ta chắc chắn là một mắt xích không thể thiếu. Chúng ta cứ đi tìm những khư khác trước đã. Nếu có thể, hãy tìm những thứ tương tự với con rùa kia. Kẻ đứng sau núi Quỹ muốn dùng núi Quỹ để hủy hoại chúng ta, muốn chúng ta sợ hãi. Lần này, chúng ta sẽ khiến tên đó phải sợ hãi hơn."

Nói xong câu cuối, tâm trạng La Bân thoải mái hơn nhiều, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Cố Di Nhân cũng đã hiểu rõ mọi chuyện, nhiều thông tin cô đã nắm bắt được.

Cô ngơ ngác nhìn La Bân, nhất là đầu của cậu.

"Sao vậy? Đầu tôi có gì hả?" La Bân hỏi.

"Cậu đúng là có đầu óc!" Cố Di Nhân nghiêm túc nói.

truyenfull,truyenfull vn