Chương 188: Bị săn lùng, bị nhổ móng tay, bị bóng tối bao trùm
Trong lúc hành động, Cố Di Nhân quay đầu, nhìn La Bân đang ở trong khe nứt.
Môi cô khẽ mấp máy.
Chỉ một chữ, tim!
Cố Di Nhân là một người tốt.
Nói chính xác hơn thì sao?
Quét sân sợ giẫm chết kiến, thương con thiêu thân che đèn bằng sa mỏng?
Đó là trái tim của Cố Di Nhân.
Nhưng cả đời này, cô lại sống trong lo sợ, như đứng trước vực sâu, như đi trên băng mỏng.
Cô bị bệnh.
Động kinh.
Động kinh còn kèm theo ảo thanh, ảo giác, ảo xúc và một loạt các vấn đề về tinh thần khác.
Dù bố mẹ luôn đối xử rất tốt với cô, tích cực đưa cô đi điều trị nhưng thỉnh thoảng cô vẫn nhìn thấy nỗi sợ trong mắt họ.
Một ngày nọ, cô thậm chí còn lén nghe được cuộc nói chuyện của bố mẹ, hai người thở dài, nói rằng lẽ ra khi cô ấy phát bệnh lần đầu tiên, cứ mặc kệ cô chạy vào núi, thế là xong xuôi tất cả, ai cũng được giải thoát.
Cố Di Nhân vẫn luôn rất đau khổ.
Ngay cả bố mẹ còn nghĩ cô nên chết thì có mấy ai nghĩ cô ấy nên sống đây?
Cô cố gắng tránh mọi thứ có thể gây xáo động cảm xúc, cố gắng làm một người tốt.
Bản chất của cô cũng là người tốt.
Thôn Quỹ rất đáng sợ, cô ấy cũng rất đồng cảm.
Đặc biệt là sau khi Khư xuất hiện, mọi thứ nó nói với cô ấy đều về sự hành hạ của thôn Quỹ đối với con người.
Đặc biệt là khi cô biết dầu đèn được luyện từ tà ma, mà tà ma lại là người biến thành, cô ấy càng như vậy.
Vì thế cô mới nói với La Bân, nếu cô không thể sống sót, cô sẽ nằm trên cái bục đó.
Ở đó, cô có thể biến thành dầu đèn, có thể tiếp tục dõi theo thôn Quỹ.
Có thể rời đi tất nhiên là tốt.
Nhưng bây giờ lại không thể đi nữa.
Mà tiền đề để rời đi là cô phải chết.
Cái chết của cô có thể cứu sống rất nhiều người!
Vậy thì cô tình nguyện chết!
Mũi dao sắp chạm vào tim!
Cô nghe thấy tiếng xé toạc khe khẽ, cô nhìn thấy một người đột nhiên vọt ra khỏi khe nứt!
Nửa thân trên người đó dính đầy máu, trông rất thảm thương!
Sau đấy, người đó đâm sầm vào quan tài, một tay tóm lấy con dao trong tay cô ấy, giật mạnh lấy!
Lực mạnh khiến Cố Di Nhân loạng choạng, bước vài bước về phía trước, suýt thì ngã.
Người đó dùng tay kia ôm lấy, giữ cô ấy không ngã, kéo cô ấy vào lòng.
Cố Di Nhân ngây người.
La Bân th* d*c.
Cậu đau đến mức sắp ngất đi.
Cậu cũng không biết sức lực từ đâu ra mà lại có thể vọt ra như vậy.
Khoảnh khắc đó, cậu chỉ nghĩ không thể để Cố Di Nhân chết như thế này!
Cái chết như vậy quá vô tội, quá không cần thiết, thánh thiện một cách thái quá.
"Tôi nói này, cô có thể suy nghĩ một chút được không! Trong thôn Quỹ kia có người tốt không hả? Tính ra những người tạm ổn nhất như chúng ta đều ở đây rồi! Đúng, phá được núi Quỹ thì sao, những dân thôn Quỹ có thể ra ngoài, nhưng họ là những kẻ thế nào? Cô làm vậy là thả một đống ác ma giết người không chớp mắt ra ngoài xã hội đấy!" La Bân nói trong bất lực.
Rồi cậu buông Cố Di Nhân ra, ném con dao xuống đất.
"Cậu chảy máu rồi..." Cố Di Nhân hoảng loạn mím môi.
Cả đời này, cô ấy chưa bao giờ hoảng loạn như thế.
Bởi vì cả đời này, ngoài Chương Lập đối tốt với cô, không ai đối xử với cô như vậy.
Ngay cả Chương Lập cũng không thể như La Bân, tay không giật dao từ tay cô!
"Không sao, không chết được." La Bân chỉ nhíu mày nhìn lòng bàn tay của mình.
Đau trên người là thật, nhưng đau đến mấy cũng chỉ là vết thương ngoài da.
Cái chùy đồng của Phùng Ký còn không đập chết được cậu, vết thương nhỏ này làm sao có thể lấy mạng cậu được?
Vết thương nặng, cảm xúc kích động đều sẽ kích hoạt bản năng tà ma, nhưng lúc này cậu vẫn chưa cảm thấy bản năng đó xuất hiện.
Ma xui quỷ khiến, La Bân quay đầu nhìn quan tài.
Cái nhìn này khiến tim La Bân bị một bàn tay siết chặt!
Cậu vẫn luôn nghĩ kẻ săn mồi cao hơn hai mét, nhưng khi tận mắt nhìn thấy thi thể của nó, La Bân phát hiện mình vẫn còn quá nông cạn.
Kẻ săn mồi cao ít nhất phải hai mét rưỡi, vai rộng, eo thon thân hình vô cùng săn chắc. Hắn mặc chiếc mãng bào màu xanh đen pha thêm chút tím sẫm, màu sắc này không hề khiến người ta thấy kỳ lạ, ngược lại còn rất uy nghiêm.
Trên khuôn mặt người chết xanh xám trắng bệch, lá bùa lại quá đỏ tươi và nổi bật!
Kẻ săn mồi được gọi là Yểm, là ác mộng.
Cái xác này tên là Yểm sao?
Có tiếng bước chân lọt vào tai, La Phong chui ra khỏi khe nứt, đến bên quan tài.
La Phong ngạc nhiên hỏi: "Mấy lá bùa này là sao vậy?"
Lúc này La Bân mới để ý có bốn lá bùa dán ở thắt lưng xác Yểm!
Cậu rùng mình.
Trong đó có ba lá bùa lần lượt vẽ mặt Chương Lập, La Phong và Cố Nhã.
Nét vẽ đơn giản nhưng rất chân thực, đặc điểm vô cùng rõ ràng, nhìn thoáng qua là nhận ra ngay ba người họ!
Còn một lá bùa khác vẽ mặt Trần Tiên Tiên.
Ba lá bùa kia đã ngả vàng, lá bùa của Trần Tiên Tiên lại xanh đen, khuôn mặt trên lá bùa ngày càng rõ, thậm chí còn mang theo một nụ cười ma quái.
Trong đầu La Bân lập tức bật ra hai chữ!
Không ổn!
Nhưng lời thốt ra lại là hai chữ khác: "Bố, đi!"
La Phong cũng biết có gì đó không ổn!
Ông đang định bước về phía khe nứt!
Vị trí ngón tay út của bàn tay trái đột nhiên truyền đến một cơn đau dữ dội!
Ông là người rất giỏi chịu đau, vậy mà cũng không kìm được, kêu lên thảm thiết.
La Phong quay đầu thì thấy Trần Tiên Tiên trước đó vẫn nằm bất động trên đất giờ đã đứng dậy.
Cô ta nở một nụ cười, là nụ cười lịch sự nhưng đủ khiến La Phong rợn tóc gáy!
Trong tay Trần Tiên Tiên nắm chặt một móng tay đẫm máu!
La Bân vốn đang kéo Cố Di Nhân còn đang sững sờ đi về phía khe nứt.
Tiếng kêu thảm thiết của La Phong, bóng người lướt qua trong tầm mắt khiến La Bân quay đầu.
Cậu nhìn thấy cảnh Trần Tiên Tiên nhổ móng tay của La Phong!
Cậu nổi da gà khắp người.
La Bân gào lên: "Bố!"
Tiếng gào gần như muốn xé toạc cổ họng!
Tiếng gào đó thậm chí còn làm rung chuyển lối vào ngôi mộ, khiến đất đá rơi xuống.
"Đừng đi..."
"Phải ở lại
"Đừng bỏ lại em và chị gái, đừng..."
Giọng Trần Tiên Tiên nghe vô cùng chói tai, pha lẫn nỗi buồn, kết hợp với nụ cười đó khiến nỗi sợ trực tiếp đâm sâu vào lòng!
Cô ta chết vì Yểm, tức là kẻ săn mồi!
Cô ta đã bị săn lùng rồi!
Cố Di Nhân ngây người, không biết phải làm sao.
La Bân buông cô ấy ra, chạy lên nắm lấy cánh tay La Phong.
"Đi! Bố!"
Cậu lấy ra một gói dầu từ trong ngực áo, chĩa vào Trần Tiên Tiên đe dọa!
Trần Tiên Tiên chỉ mỉm cười, Trần Tiên Tiên không tiến lên.
Hai vai Trần Tiên Tiên khẽ nhún, chính là nụ cười này khiến cơ thể cô ta lắc lư, trông cô ta lúc này vô cùng đắc thắc.
Mà La Phong không có phản ứng càng khiến La Bân nóng như lửa đốt!
Đúng, nhổ móng tay út của bàn tay trái, sau khi trời tối sẽ biến thành tà ma!
Bây giờ trời vẫn chưa tối!
La Phong lại không có vết thương nào khác, sao ông ấy lại không động đậy gì?
"Bố!" La Bân sốt ruột gọi.
"Ừ." La Phong trả lời.
Điều này khiến La Bân thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay giây sau, La Phong giơ tay!
La Bân không phòng bị, một bàn tay to như gọng kìm bất ngờ siết chặt cổ cậu, đẩy cậu xuống đất!
Rầm!
La Bân ngã mạnh xuống!
Đau đớn như thể cổ bị gãy, xương sống bị gãy, đau đến mức không muốn sống.
Hai tay La Bân giữ chặt tay La Phong.
Trước mắt cậu tối sầm, tầm nhìn dần trở nên mờ ảo...
Cậu không hiểu...
Tại sao lại nhanh như vậy?
Rõ ràng... Chưa tối mà?
Cậu muốn giãy giụa, cậu cố gắng nói với bản thân phải tỉnh táo, không thể hôn mê, tuyệt đối không thể hôn mê!
Tỉnh táo lại đi, cái đầu chết tiệt!
Nghĩ cách phá giải đi!
Đúng rồi, con rùa!
Con rùa già đó có thể khắc chế tà ma!
La Bân muốn gọi Cố Di Nhân, nhưng cổ cậu bị bóp chặt, hoàn toàn không thể phát ra tiếng.
Màn đen trước mắt càng lúc càng dày đặc, giống như màn hình đen cuối phim, bao trùm lấy cậu hoàn toàn!