Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 185

Chương 185: Khe nứt của núi, lối đi của người

Gia đình La Bân không biết, Chương Lập cũng không biết, họ vẫn đang đi sâu vào bên trong.

Vừa đi, Chương Lập vừa giải thích: "Ngôi cổ mộ này đã bị người ta khai quật rồi, có tận mấy lối đi. Đội khảo cổ rất khó tiến vào vì đường đi quá chật hẹp, không thể mang thiết bị vào. Đám trộm mộ đã phá hoại nơi đây chắc là đều có vóc dáng khá nhỏ bé. Chúng ta đang đi trên Thần đạo. Thần đạo là một con đường dẫn vào mộ thật sự. Khi sạt lở, mọi người vừa mới vào mộ... Chúng tôi không thể vào trong, không thể tới chỗ quan tài. Lúc đó, nếu không phải tôi, Di Nhân và Chu Thiến Thiến đi chậm hơn, e rằng tất cả đều đã đã bị chôn sống. Đúng rồi, hôm ấy những người khác trong đoàn xe đều đang giúp chuyển thiết bị vào, kết quả đều bị chôn sống, chỉ có anh Từ ở bên ngoài may mắn thoát nạn."

Chương Lập vì hoảng loạn nên nói năng không được mạch lạc.

Thông tin La Bân thu được là đường hầm vào mộ sạt lở, chắn ngang quan tài.

Điều này khiến cậu thở phào nhẹ nhõm.

Như vậy, dù Khư có dụ dỗ Trần Tiên Tiên thì họ cũng không thể tiếp xúc với quan tài!

Sở dĩ cậu phân tích chắc chắn có quan tài, chắc chắn có thi thể là vì mảnh giấy của Tần Cửu Ma.

Tà ma khoét tim, tim đổi tim.

Cậu là tà ma, móc tim Cố Di Nhân và trao đổi với một trái tim nào đó.

Tim của ai đây?

Tim, nhất định là của người, hoặc của thi thể.

Chắc chắn không phải của mấy người họ.

Nơi đây lại là mộ, vậy chỉ có thể là thi thể ở bên trong.

Thi thể này không hề đơn giản!

Việc này có hơi theo hướng huyền học.

Một thi thể lại có thể ảnh hưởng đến cả núi Quỹ?

Sao có thể?

Nhưng hiện tại, những thứ như tà ma, dê hai chân, mèo độc dược, Khư, kẻ săn mồi đều tồn tại, lại còn đang phát sinh thêm một vài thứ siêu nhiên, La Bân cảm thấy mình bắt đầu có thể chấp nhận những điều phi lý này, thậm chí biến nó trở nên có logic hơn.

Trong lúc suy nghĩ, La Bân nói: "Nếu đúng như anh nói, chúng ta sẽ sớm gặp Trần Tiên Tiên và Cố Di Nhân, khi đó chúng ta phải rời đi ngay lập tức, không thể trì hoãn nữa."

Chương Lập nghe vậy thì vui mừng.

Cố Nhã hạ giọng hỏi: "Trễ lâu như vậy, hôm nay chắc không đi được rồi, lại phải ở ngoài một đêm... Kẻ săn mồi... có quay lại không?"

"Mẹ, tối nay chúng ta không sợ kẻ săn mồi." La Bân khẳng định chắc nịch.

Dù nói vậy nhưng tâm trạng La Bân vẫn nặng nề.

Vấn đề do Khư mang lại quá đột ngột.

Nói cách khác, sáu người họ đang tự đấu đá nội bộ.

Sự chậm trễ này liệu có gây chú ý cho kẻ đứng sau núi Quỹ không?

Họ còn có thể tiếp tục giấu trời qua biển không?

Điều này e rằng đều là một ẩn số.

Ít nhất, vấn đề trước mắt vẫn có giải pháp.

Ít nhất, phải cứu Cố Di Nhẫn về đã.

Còn Trần Tiên Tiên, không thể mang theo cô ta được!

Chương Lập tiếp tục dẫn đường.

Thần đạo này có một số đoạn bị biến dạng, lại có một số khúc cua ngoằn ngoèo được chống đỡ bằng gỗ, bằng thép, rõ ràng, đều là do đội khảo cổ gia cố.

Cuối cùng, đã đến điểm cuối Thần đạo.

Ở đây lại có ánh sáng mặt trời!

Chương Lập là người đầu tiên ra khỏi Thần đạo, những người còn lại cũng bước ra.

Đây là một khe nứt hẹp giữa núi, giống như một thung lũng, chỉ có điều chiều rộng chỉ khoảng ba mét. Bên trái dài sáu bảy mét, bên phải bốn năm mét.

Vách núi kẹp chặt khe nứt, rất ẩm ướt, rất ngột ngạt.

Phía chính diện quả nhiên có một cửa động, thậm chí trên cửa động còn có hai cánh cửa.

Tuy nhiên vì sự sạt lở mà hang động biến dạng, hai cánh cửa đá đó đã vỡ thàn nhiều mảnh, thậm chí một nửa còn treo lơ lửng bên ngoài, có thể đổ sập bất cứ lúc nào!

"Đây mới là cửa mộ thật sự..." Tiếng Chương Lập yếu ớt đi hẳn, anh ta liếc nhìn xung quanh, bất an nói: "La Sam, không phải cậu nói là... Di Nhân và Trần Tiên Tiên đều ở đây sao? Họ đâu rồi? Không có ai cả!"

Chương Lập đã bắt đầu mất kiểm soát cảm xúc.

Nơi này quá chật hẹp, nhưng tiếng vọng lại rất lớn!

"Họ chưa vào sao? Đúng vậy, họ có thể chưa vào. Nếu họ vào rồi, dù Trần Tiên Tiên không biết thì Di Nhân cũng biết mà, Di Nhân làm sao có thể không lấy thứ này"

Chương Lập lập tức chỉ vào túi áo của La Phong.

"Tiểu Chương, con phải bình tĩnh, nghe lời Tiểu Sam, nó sẽ không sai đâu." La Phong nhíu mày.

Cố Nhã kéo tay Chương Lập, khẽ lắc đầu, bà cũng khẽ khuyên nhủ: "Tiểu Chương, hai cô ấy không vào đây thì còn có thể đi đâu được? Trên đường chúng ta không hề thấy họ, lâu như vậy rồi, chắc con không mong họ bị cái thứ đáng sợ kia kéo đi chứ?Họ chắc là đã trốn vào đây rồi, Di Nhân hẳn là hiểu rõ cấu trúc ở đây hơn, Tiểu Sam phân tích chắc chắn có lý."

Thật ra La Bân không nói nhiều với La Phong và Cố Nhã.

Đây chính là sự tin tưởng, sự tin tưởng hoàn toàn vô điều kiện!

Chương Lập dù cũng tin cậu, nhưng hoàn toàn không thể sánh bằng hai vợ chồng Cố Nhã và La Phong.

La Bân không bị sự xáo trộn của Chương Lập làm ảnh hưởng đến suy nghĩ.

Ánh mắt cậu từ cửa mộ bị sập, nhìn ra bên ngoài, lướt qua những ngọn núi xung quanh cửa mộ.

Trên núi có rất nhiều khe nứt đặc biệt.

Có khe nứt bằng lòng bàn tay, có khe nứt rộng bằng một cánh tay.

Những điều này cho người ta cảm giác, chân núi này, không, đây không phải chân núi, đây chỉ là đỉnh núi, đây hẳn là phạm vi của cả núi Quỹ, đây là một đỉnh núi nào đó của núi Quỹ.

Nói chung, đỉnh núi có thể sập bất cứ lúc nào.

La Bân từ từ ngẩng đầu.

Rồi cậu phát hiện một sợi vải.

Sợi vải hơi bạc màu treo trên một tảng đá sắc nhọn.

Vải này đến từ quần áo của Cố Di Nhân!

Lên trên một chút nữa, có một khe nứt.

Khe nứt này cao khoảng một thước.

Một thước là ba mươi ba centimet.

Tim La Bân lại đập thình thịch.

"Mẹ, mẹ và Chương Lập đợi ở đây, bố, con tìm thấy họ rồi!" La Bân nói.

"Ở đâu?" Chương Lập vội vàng hỏi.

La Phong cũng ngẩng đầu, sắc mặt ông lập tức thay đổi

"Ai nói chỉ có đường vào mộ mới có thể đi vào?" La Bân trả lời Chương Lập.

Sau đó, cậu đến một bên của cửa mộ đạo bị sập, cơ thể áp sát vào vách núi, bắt đầu bò lên!

Chín mươi độ là góc vuông, tám mươi chín độ là dốc.

Bản thân vách núi này đã gồ ghề, những khe nứt xuất hiện do sạt lở, lại càng trở thành điểm tựa để leo trèo.

Bị thương khiến La Bân ít nhiều gặp khó khăn, nhưng cậu vẫn kiên quyết leo lên.

La Phong theo sau, tốc độ của ông nhanh hơn La Bân, nhưng ông vẫn luôn giữ khoảng cách với La Bân, rõ ràng là đang bảo vệ cậu.

La Bân xúc động.

Quả nhiên, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, người cha chính là ngọn núi chắn trước mặt con cái!

Vài phút sau, hai cha con đã leo lên đến chỗ cao, trước khe nứt đó.

La Bân không nhặt sợi vải từ quần áo của Cố Di Nhân, cậu tập trung nhìn chằm chằm vào khe nứt.

Nhịp tim không hề giảm, mồ hôi trên trán ngày càng nhiều.

La Bân thử chui vào.

Chui vào được.

Khe nứt này quá nhỏ và hẹp, cơ thể áp sát vào đáy, phía trên chỉ còn khoảng hai ba centimet không gian, đầu phải giữ thấp, một khi dựng đầu lên, chiều rộng sẽ không đủ, đỉnh đầu sẽ đụng vào phía trên khe nứt, cằm thì sẽ cọ vào đáy khe nứt.

Do vậy chỉ có thể nghiêng đầu về phía trước, mặt gần như phải áp sát vào đáy khe nứt, nếu không, hoàn toàn không thể bò vào!

Thế nào là ngột ngạt?

Thế nào là sợ không gian kín?

So với nơi này thì tầng hầm ở thôn Khương chẳng là gì cả!

truyenfull,truyenfull vn