Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 181

Chương 181: Đã là kết quả?

Bầu không khí yên tĩnh bỗng trở nên ngột ngạt. Giữa hai cha con lúc này chỉ còn lại sự tĩnh lặng.

"Bố... Con..." La Bân mở lời, nhưng nhất thời không biết phải nói gì.

"Tiểu Sam! Bố nó!"

"Chú La Phong! La Sam!"

Từ xa, có tiếng gọi vọng lại, là Cố Nhã và Chương Lập đang chạy đến.

Con quái vật kia quá nhanh, chỉ vài bước đã tha La Bân chạy đi rất xa, La Phong còn chưa đuổi kịp, nói gì đến Chương Lập và Cố Nhã vốn dĩ vẫn còn ở trên xe. Hơn nữa, khu rừng rậm rạp đã che khuất tầm nhìn.

Vì vậy, ngoài La Phong nhìn thấy cảnh tượng này, Cố Nhã và Chương Lập không hề trông thấy.

Sự tĩnh lặng và giằng co chỉ kéo dài nhiều nhất ba giây.

"Làm sạch tay con đi." La Phong trầm giọng.

La Bân ngơ ngác.

"Nhanh lên! Lớn rồi, muốn bố giúp à?" La Phong lại thúc giục.

Ngay sau đó, ông nhanh chóng đến bên xác con quái vật, rút ra một con dao cực kỳ nhọn, đâm mạnh vào cổ nó, khó khăn mới tạo ra một lỗ thủng, con dao đâm vào xong thì rất khó di chuyển. Nói tóm lại, không thể cắt rời đầu nó.

La Phong rút hai con dao khác ra, bắt đầu đâm mạnh vào nửa cái đầu nát bươm của thứ đó khiến tay ông dính đầy máu bẩn.

La Bân run rẩy, giờ phút này cậu nào còn không hiểu ý đồ của La Phong chứ!

La Phong đang giúp cậu che giấu!

Đúng vậy, La Phong có thể không nhìn thấy nhiều chi tiết hơn, không nhìn thấy quá trình móng tay cậu cào rách đầu thứ đó, nhưng bàn tay dính đầy óc thì La Phong đã thấy.

Hành động muốn nâng tay lên l**m của La Bân, La Phong càng thấy rõ.

Dựa vào sự thông minh của La Phong, ông làm sao có thể không đoán ra cậu là gì?

Chính vì thế, La Bân càng run rẩy, nội tâm cuộn trào, không thể nói ra cảm xúc lúc này.

Cảm động sao?

Dường như không hoàn toàn chính xác.

Cậu vẫn luôn nghĩ rằng, một khi mình bị lộ, La Phong chắc chắn sẽ trở mặt!

Dù sao thì La Phong của ngày xưa đã cho rằng bản thân cậu tỉnh lại sau khi bị triệu hồn là một tà ma, còn muốn giết cậu.

Dù sao thì tà ma ở thôn Quỹ đáng sợ biết bao?

Bản thân cậu vẫn luôn nghĩ rằng, La Phong tuyệt đối không thể chấp nhận điều này!

Đầu ong ong.

Trong lúc suy nghĩ, La Bân hành động nhanh hơn, cậu ngồi xổm xuống, tay nắm một nắm đất, dùng sức xoa bóp trong lòng bàn tay. Máu bẩn bị xoa thành từng vệt bùn, trên tay áo còn một ít vết máu, lưng đầy máu, nhưng điều này không quan trọng nữa.

Bởi vì hai tay La Phong còn dính máu hơn, kết hợp với khuôn mặt kiên nghị của ông, sẽ không ai nghĩ chính cậu đã cào nát đầu thứ đó, mà nên là La Phong đã kịp thời đến cứu La Bân.

Tiếng bước chân ngày càng gần.

"Tiểu Sam!" Cố Nhã gọi.

Bà vội chạy đến bên cạnh La Bân, lo lắng đến mắt đỏ hoe.

"Trời ơi, con không sao chứ? Trời ơi, nhiều vết thương quá..."

Cố Nhã muốn chạm vào vai La Bân, nhưng lại không dám chạm.

"Tiểu Chương, con đi tìm Cố Di Nhân và Trần Tiên Tiên đi, vừa nãy có thể họ nhìn thấy chuyện bên này bị dọa sợ, hoặc là có chưa về thì chắc chắn cũng có thể nghe thấy tiếng động, tóm lại đừng đi lung tung. Các con lên xe đi."

"Bà nó, bà đỡ Tiểu Sam về, bôi thuốc cho Tiểu Sam, phải làm sạch vết thương, tôi sẽ về ngay." La Phong sắp xếp.

"Đúng... Di Nhân..." Không kịp lo cho La Bân, Chương Lập nhanh chóng chạy về hướng khác.

La Bân lúc này mới cảm nhận được cơn đau nhói ở vai. Ngực và lưng ấm nóng, cậu cũng đang chảy máu.

Cố Nhã vội đỡ La Bân về xe.

Về phần La Phong, ông ấy kéo xác thứ đó đi về.

Rất nhanh đã đến cạnh xe, Cố Nhã bảo La Bân cởi áo, giúp La Bân kiểm tra vết thương, đắp thuốc.

Vết thương này quá ghê rợn, hơn mười cái lỗ máu, hoàn toàn không đều đặn, không phải là lỗ tròn của răng chó, mà là dấu răng người, da thịt bị xé rách, trông kinh khủng vô cùng.

Cố Nhã vừa khóc vừa giúp La Bân làm sạch vết thương.

Đau quá nhiều, ngược lại thành tê dại, La Bân gần như không còn cảm giác gì, mặc cho Cố Nhã làm.

La Phong đã trở lại.

Ông buông tay, xác chết rơi xuống đất.

Ngay sau đó, La Phong dùng đất trên nền đất để làm sạch vết máu trên tay, rồi đi nhặt lại con dao mà La Bân đã đánh rơi trước đó.

Chương Lập đã quay về. Anh ta quay về một mình.

"Di Nhân và Trần Tiên Tiên không đến sao?" Chương Lập hoảng loạn.

Anh ta đi tìm theo hướng của Trần Tiên Tiên và Cố Di Nhân, đi được hơn mười phút vẫn không thấy gì.

Anh ta nghĩ có lẽ đã đi sai đường, lâu như vậy rồi, hai cô gái chắc chắn đã quay về, vì thế anh ta vội vàng quay lại.

Nhưng cạnh xe chỉ có ba người nhà họ La, điều này khiến Chương Lập ớn lạnh, nhất là khi là cả ba người đều không trả lời anh ta, sắc mặt anh liền tệ đi.

Chương Lập biết có chuyện rồi.

"Tôi đi tìm, bọn họ có thể đi lạc rồi..." Chương Lập quay người lại định đi.

"Tiểu Chương, quay lại! Họ không thể đi lạc đâu.. Trần Tiên Tiên ở thôn Quỹ rất lâu rồi, cô ta biết làm gì cũng phải cẩn thận, sẽ không phạm sai lầm sơ đẳng thế này. Cố Di Nhân cũng hiểu rõ môi trường xung quanh đây như cậu, hiện tại quả thật có vấn đề rồi." La Phong nói rất nhanh, gọi Chương Lập lại.

Chương Lập không dừng bước, ngược lại còn tăng tốc.

La Phong chạy tới, túm lấy cánh tay Chương Lập, Chương Lập định giãy dụa.

La Phong dùng sức vung một cái, Chương Lập loạng choạng lùi lại mấy bước, đập mạnh vào xe. Anh ta đau đến co quắp, tựa vào xe, dường như không đứng vững.

"Ở đây có những thứ mà trước đây mọi người không biết, rất nguy hiểm."

"Nếu họ gặp chuyện gì thì đó cũng là sự cố. không còn lựa chọn nào khác. Không thể có thêm người nào gặp chuyện nữa." La Phong lạnh lùng nói.

"Dì Cố mất tích, chú có đi tìm không? La Sam bị tha đi, chú có dừng lại không? Đó là em họ của con! Em họ của con!" Chương Lập gào lên.

"Vậy thì cậu cứ đi đi, gặp phải thứ đó, chết một cái là xong việc, tôi đỡ phải lo." La Phong giơ tay ra hiệu mời.

Người quyết đoán là La Phong.

Người tôn trọng vận mệnh của người khác, cũng là La Phong!

Chương Lập lập tức bật dậy, nhưng sắc mặt anh ta lại cực kỳ thảm hại.

"Chú La Phong... Chú có thể đi cùng con không?" Chương Lập không còn điên cuồng như lúc nãy, anh ta cầu xin: "Nếu gặp phải thứ đó, bọn con cũng không biết làm gì, chỉ có chú mới có thể..."

La Phong không mảy may động lòng.

"La Sam..." Chương Lập quay sang cầu xin La Bân.

La Bân không nói gì, trên trán cậu từng hạt mồ hôi đang lăn xuống.

Chương Lập quay về một mình, La Bân liền biết có chuyện bất thường, cậu đang phân tích các khả năng khác nhau.

Lúc này, cậu đã phân tích ra một kết quả nhất định, nỗi kinh hãi trong lòng đạt đến đỉnh điểm.

Liệu con quái vật tấn công bất ngờ này có phải do Khư mang đến để ngăn cản họ rời đi không?

Nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất, điều quan trọng nhất là cậu đã suy luận ra Cố Di Nhân và Trần Tiên Tiên đã đi đâu!

Không, không phải là các cô ấy đã đi đâu, mà là một trong số họ chủ động, người còn lại chắc chắn bị động!

Nhìn vai mình, thuốc đã bôi gần xong, máu đã cầm, La Bân trực tiếp mặc chiếc áo dính máu.

"Tiểu Sam..." Cố Nhã sốt ruột nói, "Mẹ lấy cho con bộ quần áo sạch."

"Không, không kịp nữa. Bố, bố dẫn mẹ đi, Chương Lập, anh đi theo sát tôi, đi!" La Bân không chút do dự.

Chương Lập mừng rỡ khôn xiết, vội theo sát La Bân.

La Phong đột nhiên bước lên một bước chặn La Bân.

"Tiểu Sam, đủ rồi! Dù Trần Tiên Tiên có vấn đề, cô ta có mang Cố Di Nhân đi thì cũng đủ rồi! Con không thể chỉ nghĩ đến sự an nguy của người khác, con phải nghĩ đến bản thân, nghĩ đến mẹ con, nghĩ đến gia đình chúng ta! Nơi này vô cùng hiểm ác, tuyệt đối không thể ở lâu, chúng ta phải rời đi, thậm chí không thể ở đây qua đêm nữa! Chương Lập, tôi cũng hy vọng cậu tỉnh táo!" La Phong quay đầu nhìn Chương Lập, nói từng chữ đanh thép: "Đôi khi hy sinh là điều khó tránh khỏi, đặc biệt là khi cậu biết chuyện này đã thành kết quả, cậu lại xông lên, như thế chẳng khác nào tự mình nộp mạng!"

truyenfull,truyenfull vn