Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 18

Chương 18: Hiểu con không ai bằng cha

La Bân không khỏi căng thẳng.

Từ lúc bị gọi hồn về cho đến nay, với Cố Nhã, La Bân cảm thấy thân thiết và quen thuộc, như thể bà là mẹ ruột của cậu. Nhưng với La Phong, cậu vẫn chưa thể xua đi sự cảnh giác, cậu cảm thấy mình vẫn phải cẩn thận, không được để lộ sơ hở.

La Phong là bố ruột của chủ nhân thân xác này. Hiểu con không ai bằng cha, muốn che giấu sự thật là rất khó.

La Phong dừng lại, đứng đối diện La Bân.

Giây sau, La Phong đưa tay xoa đầu La Bân: "Làm tốt lắm."

La Bân sững sờ, hoàn toàn không ngờ La Phong lại nói chuyện dịu dàng như vậy.

Việc cậu vạch trần Trương Quân đã khiến La Phong gia tăng lòng tin sao.

"Nhưng lần sau không thể làm vậy nữa." La Phong lại nói.

"Tiểu Sam vạch trần Trương Quân thì có vấn đề gì?" Cố Nhã thắc mắc hỏi, "Chẳng phải ông đã nói..."

La Phong cắt ngang lời Cố Nhã, nhìn La Bân chằm chằm: "Cái thôn này không giống những gì con nghĩ, con hẳn cũng đã cảm nhận được. Sau khi con đắc tội với Trương Quân thì đã xảy ra chuyện gì? Hắn đã quay lại trả thù cả nhà chúng ta. Nếu không phải trưởng thôn tình cờ có mặt thì biến cố đó, bố cũng khó mà phản ứng kịp. Đừng tùy tiện đắc tội với người khác, một khi đã trở mặt thì phải dập tắt mối đe dọa ngay từ trong trứng nước. Nếu không, hậu họa khôn lường. Bố thì không sao, nhưng người quan trọng nhất là mẹ con, con hiểu chưa?"

Cố Nhã nhíu mày: "Sao ông lại dạy Tiểu Sam như vậy? Chẳng phải là..."

Tim La Bân đập thình thịch, mí mắt giật liên hồi.

La Phong... Đang nói bóng gió!

Đột nhiên, một hình ảnh hiện lên trong đầu La Bân.

Là ở trong phòng.

Là cái đêm cậu bị gọi hồn đến đây, bị Từ Khai Quốc xúi giục mở cửa sổ, rồi mọi chuyện được giải quyết êm xuôi.

Khi La Phong rời đi, ông có quay đầu nhìn cậu, nói: "Tà ma đã lấy đi móng tay út của con, đáng ra con phải biến thành tà ma, nhưng con lại sống sót. Chúng chắc chắn sẽ để mắt đến con, nhất định phải cẩn thận! Khi đêm xuống, ngoài cửa sổ và ngoài cửa không còn người bình thường đâu, chỉ có tà ma giết người, tuyệt đối không được để bị lừa!"

"Được rồi, chuyện qua rồi thì cho qua đi, đừng nhắc mãi nữa, nhỡ đâu lại bị người khác nghe thấy. Chúng ta cứ thắp đèn dầu là ổn thôi." Cố Nhã ở bên cạnh nhéo eo La Phong một cái.

Hồi ức tan đi.

Trước mắt vẫn là ánh mắt sâu thẳm của La Phong.

Ánh mắt ấy giống như đêm đó.

Không... Không giống hoàn toàn...

Đêm ấy La Phong còn do dự, giờ đây, sự do dự kia đã hoàn toàn biến mất thì phải?

La Bân lúc này mới nhận ra, La Phong đã biến cậu không phải La Sam!

Ban đầu, có thể La Phong chưa chắc chắn, vẫn đang quan sát.

Vì vậy, ông mới nhấn mạnh lại quy tắc của thôn, không muốn cậu chết.

Cho đến hiện tại, cậu đã bị La Phong hoàn toàn nhìn thấu.

Lý do nhìn thấu vẫn là câu nói hiểu con không ai bằng cha.

Dù La Bân có cẩn thận thế nào, cũng không thể qua mắt được một người cha tinh ý như vậy.

Thế nhưng dù biết, La Phong vẫn không vạch trần cậu, thậm chí còn nhắc nhở lần nữa: Sống trong thôn này, làm người, phải tuân theo "quy tắc".

La Phong còn nhấn mạnh: "Người quan trọng nhất là mẹ con."

Lý do La Phong chấp nhận cậu chính là Cố Nhã.

"Mẹ, bố nói đúng, trước đây do con luôn sống dưới sự che chở của bố mẹ, làm ra nhiều chuyện khiến người ta khó chịu, thậm chí khiến bố mẹ bị phê bình, đó đều là lỗi của con. Việc của Trương Quân cũng là lỗi của con. Nếu con có được một phần quyết đoán của bố, lúc đó con không nên đuổi Trương Quân mà hoàn toàn có thể để hắn dắt người đi, rồi báo với trưởng thôn. Như vậy, hắn đã không trả thù cả nhà chúng ta. Có khi con còn có thể..."

Lời nói bị ngắt quãng.

La Phong gật đầu, ánh mắt lộ sự hài lòng.

Ánh mắt đó là sự công nhận sao?

Còn Cố Nhã thì im lặng.

Bà luôn nghĩ cha mẹ như đại bàng, như cây cổ thụ, con cái là chim non, là mầm cây dưới bóng. Trách nhiệm của cha mẹ là che chở con cái.

Nhưng giờ đây, La Sam hình như đã trưởng thành.

Cố Nhã im lặng mà lòng chua xót, lại thêm xúc động khó tả.

"Đánh hổ cần anh em ruột, ra trận cần cha con hợp sức. Mẹ yên tâm, những gì bố dạy không sai đâu. Con cũng là đàn ông rồi, có thể bảo vệ gia đình mình, bảo vệ mẹ." La Bân nói.

Cố Nhã mỉm cười, nếp nhăn nơi khóe mắt hằn rõ, nhưng bà ngẩng đầu, không cho nước mắt rơi.

"Về nhà thôi, ăn uống xong, tối còn phải xem rước tội nhân." Nói rồi, La Phong đi trước.

Tối rước tội nhân?

Không phải ban ngày sao?

Trời tối là lúc tà ma hoành hành, thôn dân sao còn kéo Trương Quân đi rước phố?

Phải rồi, khi nãy trưởng thôn cũng nói là tối nay.

Tuy nghi ngờ, như La Bân không hỏi.

Dù giữa cậu và La Phong đã có một sự thấu hiểu ngầm, cậu cũng đã thể hiện thành ý, nhưng không thể quá công khai. Nhất là Cố Nhã, bà không thể biết chuyện này, nếu không với cảm tính của bà, nhất định sẽ có chuyện lớn.

Đường sá lúc này yên tĩnh hơn nhiều, vài sân nhà đã có khói bếp bốc lên.

Xem ra dân làng cũng vội nấu cơm, chuẩn bị ăn rồi tối xem rước tội nhân.

La Bân đi cùng La Phong và Cố Nhã, đầu óc suy tính liên tục.

Vấn đề thân phận của cậu, ít nhất trong nhà là đã tạm ổn.

Nhưng vẫn còn điểm then chốt là Chương Lập, Chu Thiến Thiến và Cố Di Nhân, hai người đầu có thể không quan tâm, nhưng Cố Di Nhân tuyệt đối không thể mặc kệ!

Trực giác của La Bân nói rằng cô ấy mới là chìa khóa!

Còn một điều nữa, nếu đã không cần lo bị gia đình phát hiện thì tiếp theo cậu cần làm gì đây?

Quan trọng nhất là lấy được dầu đèn để tiếp tục làm người!

Nếu không, một khi La Phong phát hiện cậu thực chất là tà ma, mà tà ma đến tối lại khát máu, liệu La Phong có còn dám để cậu sống trong nhà không?

Đây là mối họa tiềm ẩn tiếp theo.

Trưởng thôn mặc kệ Cố Di Nhân, vậy liệu có thể nhờ La Phong giúp đỡ không?

La Bân đang suy nghĩ, La Phong và Cố Nhã bỗng dừng bước.

"Tiểu Linh, sao con lại tới đây?" Cố Nhã ngạc nhiên gọi.

La Bân ngẩng đầu, liền thấy một thiếu nữ xinh đẹp đang đứng trước cửa nhà mình.

Đó là Trương Vận Linh.

Má cô ấy bị ánh nắng hắt lên hai mảng hồng hồng, nhìn như em gái nhà bên ngây thơ trong sáng.

"Con nghỉ ngơi một lúc, thấy mình khá hơn nhiều rồi. Nhà con ở sâu trong thôn, tối nay rước tội nhân, con không dám ở nhà một mình, nên muốn sang ở cùng mọi người." Trương Vận Linh bước nhanh đến bên Cố Nhã, nắm lấy tay bà, rồi mỉm cười ngọt ngào với La Phong. Cuối cùng, cô nhìn về phía La Sam, gật đầu chào, "Tiểu Sam."

truyenfull,truyenfull vn