Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 177

Chương 177: Mày là thứ gì mà xứng hát bài hát của Di Nhân?

Chữ viết nguệch ngoạc như chó cào.

Nhưng La Bân chắc chắn một trăm phần trăm, khi cậu lên xe, chỗ này đầy bụi, tuyệt đối không có hàng chữ này!

Đầu cậu tua nhanh một đoạn nhỏ.

Lúc đó, nóc xe bằng phẳng.

Chữ xuất hiện trong quá trình này.

Ngay lúc này, chiếc xe đột nhiên khựng lại, lực mạnh thúc đẩy La Bân va về phía trước, ngực cậu đập vào mép cửa sổ trời, cơn đau âm ỉ ập tới.

"Tôi... Hình như đụng phải một người..." Chương Lập run rẩy nói.

Người?

La Bân ôm ngực, trở lại trong xe.

Đúng lúc Chương Lập quay đầu, mặt anh ta lộ vẻ kinh hãi, bất an: "Hình như là một đứa trẻ..."

"Trên đường núi này làm sao có thể có người? Không thể có đứa trẻ nào cả!" Trần Tiên Tiên nuốt nước bọt, khẽ đáp.

"Không có ai cả... Tôi vẫn luôn ngồi ở đây... Tôi không nhìn thấy ai cả..." Cố Di Nhân mím môi, ánh mắt hoảng loạn.

La Bân đã tua lại ký ức trong đầu xong.

Nửa phút trước khi Chương Lập đột ngột đạp phanh, trên đường hoàn toàn không có người.

Chương Lập... Nhìn thấy thứ không nên nhìn thấy?

"Tiếp tục đi về phía trước đi." La Phong lên tiếng.

"Nhưng... Tôi thực sự..." Sắc mặt Chương Lập tái nhợt, "Để tôi xuống xem sao..."

"Đừng xuống xe." Cố Nhã vội nói, "Ở nơi này phải cẩn thận. Không phải Tiểu Cố không nhìn thấy ai sao? Tiểu Sam, con có nhìn thấy không?" Cố Nhã lại hỏi La Bân.

La Bân bình tĩnh lại, nói: "Không có ai cả, Chương Lập, anh bị áp lực tâm lý quá nên hoa mắt rồi. Đây là con đường rời khỏi núi Quỹ, không có ai từng ra khỏi núi Quỹ, làm sao có thể có người trên đường, lại còn là một đứa trẻ? Bất cứ thứ gì anh nhìn thấy thì đều đừng tin, đó đều là giả. Vấn đề chưa bao giờ nằm ở thôn, mà là ở núi! Núi Quỹ muốn giữ chúng ta lại!"

La Bân nói từng chữ như đinh đóng cột.

Tiếng "rít rít" phát ra từ phía trên đầu.

La Bân ngẩng đầu, lại nhìn thấy một hàng chữ đang từ từ hiện ra.

"Tất cả mọi người đều phải cùng nhau ra khỏi thôn!"

Chữ viết nguệch ngoạc gần giống như những chữ viết trên nóc xe lúc trước.

"Sao vậy Tiểu Sam?" La Phong để ý đến hành động của La Bân, ngạc nhiên hỏi.

La Bân nhận ra La Phong chỉ chú ý đến mình, nhưng với góc nhìn của La Phong, chắc chắn ông có thể nhìn thấy hàng chữ đó.

La Phong không nhìn thấy?

Là... Khư?

Khư chính là thứ mà chỉ Cố Di Nhân có thể nhìn thấy, kẻ dẫn đường của cô ấy!

Bây giờ, Khư bắt đầu dẫn đường cho cậu sao?

Không, đây nào phải dẫn đường, đây rõ ràng là đe dọa!

Khư không chỉ ảnh hưởng và đe dọa mình, mà còn đe dọa cả Chương Lập!

"Bố, con không sao, chúng ta đúng rồi, đi về phía trước! Chương Lập, lái xe đi! Nhớ kỹ tất cả những gì con nói, trên đường này bất cứ điều gì cũng có thể xuất hiện, chỉ là không thể có người!"

Giọng La Bân rất lớn, vang vọng trong xe.

Chương Lập đã bình tĩnh hơn, anh ta tiếp tục lái xe đi về phía trước.

Lúc này, những người trên xe đều có suy nghĩ riêng.

Về phần La Bân, cậu vẫn đứng dậy, thò vai ra ngoài cửa sổ trời.

Trái tim cậu vẫn vững vàng!

Khư đe dọa họ.

Khư chặn đường.

Vậy điều đó có nghĩa họ thực sự sắp ra ngoài rồi!

Họ đã không hoàn thành yêu cầu của Khư, Khư đương nhiên không hài lòng, đương nhiên sẽ gây rối!

Vai trò của nó đã chuyển biến, từ chỉ dẫn biến thành ngăn cản!

Cố Di Nhân ban đầu vẫn ổn, vì La Sam mang lại cảm giác an toàn, lời La Sam rất có lý, thái độ của tất cả mọi người trên xe cũng nhất quán.

Cô chỉ cảm thấy có chút không thoải mái.

Bởi vì Chương Lập đã nói là đụng phải một đứa trẻ.

Khư chính là một đứa trẻ.

Khư có đang ngăn cản họ không?

Cố Di Nhân không biết.

Cố Di Nhân cảm thấy lúc này nên tin tưởng Bân.

Nếu là Khư, vậy Khư tại sao không nói chuyện với cô ?

Tay Chương Lập toàn là mồ hôi.

Mồ hôi quá nhiều, nắm vô lăng cũng dính tay.

Chương Lập nghe thấy tiếng.

Là một giọng hát trẻ thơ rất du dương.

"Bầu trời đen thẫm sà xuống."

"Những vì sao sáng lấp lánh theo cùng."

"Ve ơi bay, ve ơi bay, ve đang nhớ ai?"

Trong tầm nhìn, Chương Lập thấy một bóng người.

Ngay vị trí cửa sổ xe có một đứa trẻ ba tuổi đang ngồi ở đó, hai tay ấn vào hai bên cửa sổ xe, chân buông thõng ra ngoài xe, lưng quay về phía anh.

Sau đó, đứa trẻ nghiêng đầu nhìn Chương Lập.

Đứa trẻ cười.

Da đầu Chương Lập tê dại, anh rất muốn đạp mạnh chân phanh!

Anh đã kiềm chế!

Giả, đều là giả, tất cả đều là giả...

Môi Chương Lập khẽ run nhưng anh vẫn cố giữ được sự bình tĩnh và vững vàng, giọng nói của anh ấy rất nhỏ, gần như không thể nghe thấy.

Không ai có thể nhìn thấy đứa trẻ này, ngoài Chương Lập.

Cố Di Nhân phát hiện ra sự bất thường của Chương Lập, ngược lại, tâm trạng cô bình thản hơn.

Khư không xuất hiện chắc là bình thường thôi.

Lần trước khi kẻ săn lùng xuất hiện, Khư cũng biến mất rất lâu không phỉa sao?

Vậy Chương Lập thực sự đã gặp phải thứ gì đó, thứ đang ngăn cản họ?

Cố Di Nhân hơi nghiêng người, đưa tay ra, đặt lên mu bàn tay phải của Chương Lập.

"Anh họ, nếu anh nhìn thấy thứ gì đó, anh phải tin La Sam, tất cả đều là giả. Anh cũng phải tin em, nếu thứ này muốn anh làm chuyện không tốt thì đó càng là giả. Tập trung nhìn phía trước, tập trung lái xe." Giọng Cố Di Nhân, vô cùng dịu dàng, "Em đã nhìn thấy rất nhiều thứ, em từng nghe theo lời những thứ đó, làm rất nhiều chuyện. Những thứ này khiến mọi người lo lắng sợ hãi, đừng tin chúng. Anh cứ coi như tà ma đang nói chuyện với anh đi."

"Ừ ừ." Chương Lập cảm thấy mình tốt hơn rất nhiều.

Đúng vậy, La Sam vẫn luôn đúng, chưa từng sai, cậu đã đưa họ đến tận đây.

Mọi người trong xe đều đã trải qua rất nhiều chuyện, chỉ có anh ấy, chắc chỉ có anh là điểm yếu thôi đúng không?

Thế nên, có thứ gì đó xuất hiện đã nhắm vào anh?

Chương Lập tập trung lái xe, coi như không nhìn thấy đứa trẻ bên cửa sổ.

Đứa trẻ đó nhìn chằm chằm Chương Lập rất lâu, đột nhiên nhe răng cười, giống như thằn lằn, bò đến vị trí cửa sổ xe, Chương Lập vẫn coi như không có gì.

Đứa trẻ cũng không lớn, không thể che khuất tất cả tầm nhìn, có một chút ảnh hưởng nhưng không hoàn toàn ảnh hưởng đến việc lái xe.

"Mấy người sẽ chết, La Sam không phải La Sam, cậu ta là một tà ma chiếm lấy cơ thể La Sam, cậu ta sẽ không đưa mấy người ra ngoài, cậu ta sẽ đưa các người vào vực sâu!"

Chữ viết nguệch ngoạc xuất hiện trên kính!

Cũng giống như những chữ mà chỉ La Bân có thể nhìn thấy, những chữ này chỉ có Chương Lập đọc được.

"Tôi đã học đại học, không sợ yêu ma quỷ quái." Chương Lập lẩm bẩm, sau đó đóng tất cả các cửa sổ xe, điều khiển cần số, xịt nước rửa kính, đẩy cần số lên, điều chỉnh tốc độ gạt mưa nhanh nhất.

Đứa trẻ đó đã biến mất.

Những chữ như chó cào đó cũng biến mất.

Lúc này này, tâm trạng Chương Lập rất tốt, thậm chí còn có chút vui vẻ.

Anh thầm nhủ: "Mày là thứ gì mà xứng hát bài ru ngủ mà Di Nhân yêu thích?"

Sau đó, Chương Lập cũng bắt đầu ngân nga một khúc hát trong miệng.

Giai điệu của khúc hát du dương xen lẫn một số từ ngữ như "Yêu ma quỷ quái mau tránh xa".

Đây là một bài đồng dao.

Ý nghĩa ban đầu của bài đồng dao này là xua tan nỗi sợ hãi.

truyenfull,truyenfull vn