Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 175

Chương 175: Loạn thế tiên sát thánh mẫu, thế nào mới là thánh mẫu?

La Bân nhìn chằm chằm tờ giấy.

Ban đầu, tâm trạng cậu không quá u uất, xe đến trước núi ắt có đường, hơn nữa, lượng thông tin đủ nhiều cùng với hai đoạn gợi ý từ Tần Cửu Ma, chỉ cần phân biệt nội dung thực sự, thêm vào tờ giấy chắc chắn tìm thấy con đường ra khỏi núi!

Nhưng nội dung trên tờ giấy, lại...

Cố Di Nhân phải chết?

Hai đoạn lời của Tần Cửu Ma, mỗi đoạn đều có một nửa là thật.

Tổng hợp thông tin lại chính là phải vào mộ để giết Cố Di Nhân, Cố Di Nhân không thể chết bên ngoài mộ.

"Đá vàng đè rùa, rùa trấn giữ vận mệnh", câu này La Bân không hiểu. Nhưng "Tà ma khoét tim, tim đổi tim, giải được độc yểm, phá tan núi Quỹ", La Bân có thể hiểu được một nửa.

Cái "tà ma khoét tim" này chỉ chính bản thân cậu.

Bảo cậu khoét tim Cố Di Nhân để đổi lấy một trái tim nào đó sao?

Còn giải "độc yểm" là gì?

La Bân không hiểu, nhưng "phá núi Quỹ" thì quá rõ ràng.

Núi Quỹ sẽ bị phá vỡ!

Đúng vậy, Cố Di Nhân nói đi nói lại rằng mọi người đều phải cùng nhau rời thôn, cô ấy đã giải thích là do Khư nói. Khư và Tần Cửu Ma đều là những kẻ dẫn đường.

Tần Cửu Ma, tức là Từ Khai Quốc, dẫn dắt cậu, khiến cậu coi ông ta là người đáng tin cậy nhất hiện tại.

Để giành được sự tin tưởng ban đầu, hai kẻ dẫn đường này không ngừng xúi giục, thúc đẩy hai người đi trên cùng một con đường.

Như Cố Di Nhân từng nói, chỉ cần cậu rời thôn, cô ấy sẽ biết, cô ấy sẽ đi theo.

Thực ra chính là đi theo tà ma vào trong sương mù, cuối cùng họ đều đến vị trí của cái lều này để hội ngộ.

La Bân cảm thấy tư duy của mình rất chặt chẽ, tư duy của La Phong càng như vậy. Chỉ là, hai bố con họ cộng lại cũng không bằng một phần ba mưu tính của Tần Cửu Ma và Khư.

Núi Quỹ sẽ bị phá hủy, mọi người thật sự có thể đi cùng nhau!

Nhưng mọi người... Không bao gồm Cố Di Nhân...

Cô ấy đã cố gắng hết sức, một cô gái yếu đuối có thể đi đến bây giờ đều dựa vào ý chí kiên cường. Nhưng cô ấy vẫn phải chết ở đây!

Có câu "Loạn thế tiên sát thánh mẫu". Cái loạn của thôn Quỹ giống như một hình ảnh thu nhỏ, nơi đây biệt lập với thế giới, tự thành một vùng đất. Nói thôn Quỹ là "loạn thế" không hề quá đáng.

(*) Loạn thế tiên sát thánh mẫu (亂世先殺聖母): Trong thời loạn lạc, điều đầu tiên cần làm là giết những người có tư tưởng "thánh mẫu". Thánh mẫu trong văn cảnh này mang hàm ý tiêu cực và châm biếm, chỉ những người quá ngây thơ, thiếu thực tế, thường đưa ra những quyết định cảm tính, thiếu suy nghĩ.

Cậu không muốn giết Cố Di Nhân!

Vậy cậu có tính là thánh mẫu không?

Giết một Cố Di Nhân, có thể cứu tất cả mọi người trong núi Quỹ, có thể giải thoát toàn bộ thôn Quỹ.

Nhưng La Bân tự hỏi mình, rốt cuộc giết Cố Di Nhân là đúng, cứu toàn bộ núi Quỹ là đúng, hay là bảo vệ Cố Di Nhân là đúng?

Hay là giết Cố Di Nhân, đi phá núi Quỹ, đây mới là hành vi "thánh mẫu"?

Trong hơn một ngàn người ở thôn Quỹ có bao nhiêu người là người tốt?

Chỉ tính riêng thời gian cậu ở trong thôn, số người xấu đã đếm không xuể.

Người tốt thực sự, La Bân chưa từng thấy một ai.

Cố Nhã và La Phong cũng không phải.

Bởi vì hai vợ chồng họ gọi hồn con trai, điều này không khác gì đẩy mọi người vào nguy hiểm.

Gặp phải phiền phức thực sự, La Phong sẽ không xen vào.

Nhưng họ cũng không phải người xấu, bởi vì họ không làm hại người khác. Họ là những người bình thường, chỉ là không bị đạo đức ràng buộc, không bị gánh nặng.

Bỏ qua họ thì sao?

Chỉ nói đến người tốt nhất, Chung Chí Thành, Chung Chí Thành cũng có bí mật của riêng mình.

Trong căn hầm hai tầng của Phùng Ký có nhiều nến người như vậy, Chung Chí Thành dám nói không liên quan một chút nào đến mình ư?

Cố Di Nhân từng nhắc Chương Lập, bảo Chương Lập nói với La Bân đừng đến gần Chung Chí Thành, Chung Chí Thành rất nguy hiểm. Chung Chí Thành bề ngoài nhìn có vẻ là người tốt nhưng đó cũng chỉ là bề ngoài.

Rồi nói đến Vưu Giang ăn thịt người, Mạc Kiền che giấu hai chị em nhà họ Trần bên cạnh mình, Vu Minh Tín vì con gái chết mà nổi điên, thậm chí giết chủ nhân của thân xác này.

Được rồi, bỏ qua những người này, chỉ nói đến nhóm Trương Quân thôi. Để tiêu khiển, họ đã luân phiên lăng nhục Vu Tịch, ép cô ấy đến chết.

Đội thanh bảo vệ đến thôn Khương, Đường Lương và Trương Khai vì bị mèo độc dược hại, nôn mửa tiêu chảy, đã bị mọi người đẩy ra khỏi hầm, để tà ma tàn nhẫn g**t ch*t, nguyên nhân chỉ là để tự bảo vệ.

La Phong phản đối kịch liệt nhưng bị tất cả mọi người chống đối.

Đây là những điều La Bân có thể nghĩ đến ngay lập tức.

Thôn Quỹ có quá nhiều vấn đề, đây thực sự chỉ là vấn đề cá nhân thôi sao?

Hay là bản thân thôn Quỹ đã không đúng rồi?

Những người có thể vào núi Quỹ đều không đúng rồi?

Tại sao kẻ dẫn đường không chọn người khác để ra khỏi thôn, phá núi trong số những người này, mà lại là cậu và Cố Di Nhân, hai người ngoài mới đến núi Quỹ, để giải quyết tất cả?

Thứ kích hoạt tà ma là sự giận dữ, gào thét, oán hận, tranh chấp, đủ loại cảm xúc tiêu cực của con người.

Vậy bản chất của núi Quỹ có phải là thu hút những người như vậy vào, để cảm xúc tiêu cực tràn ngập toàn bộ núi Quỹ, từ đó vận hành tà ma?

La Bân biết ý nghĩ này quá huyền ảo.

Nhưng trên thực tế, tất cả những điều này chẳng phải đều chỉ về đáp án này sao?

Loạn thế tiên sát thánh mẫu.

Làm thế nào mới là thánh mẫu?

Kết quả sắp rõ ràng rồi!

Núi Quỹ, thôn Quỹ, có cái quái gì liên quan đến La Bân chứ, cậu dựa vào đâu mà phải nhuốm máu của người vô tội để cứu một đám người bản chất đã tồi tệ?

Chỉ là, vấn đề mới lại đến.

Ở đây còn có một sự kìm kẹp.

Giết Cố Di Nhân cậu mới có thể trở lại bình thường.

Đáp án này là La Bân tổng hợp từ toàn bộ đoạn hội thoại mà phân tích ra.

"Giải độc yểm", "mất mạng", hai điều này có thể liên kết với nhau.

Nếu không giết Cố Di Nhân, dù cậu có rời khỏi núi Quỹ thì cũng chỉ là một tà ma bên ngoài núi Quỹ!

Sắc mặt La Bân trở nên tái nhợt.

Không vì người khác thì cũng vì chính mình đúng không?

Người không vì mình, trời tru đất diệt?

Đây... Là một cục diện chết?

Cục diện chết mà cậu không có lựa chọn nào khác?

"Tiểu Sam sao?"

Là La Phong gọi cậu. La Bân giật mình sực tỉnh.

Nghĩ quá nhiều khiến đầu cậu hơi đau, may mà đêm qua ngủ ngon, người vẫn rất tỉnh táo.

La Bân xoay người giấu tờ giấy vào ống tay áo.

"Bố." Cậu cười đáp lại.

"Tiểu Sam, con đứng đây nghĩ gì thế? Ăn chút gì đi đã, bố có vài điều muốn bàn bạc với con." La Phong nói.

"Vâng, không nghĩ gì cả, con vốn định đi giải quyết việc buồn tiểu, đột nhiên nghĩ đến lời của Tần Cửu Ma nên cứ mãi suy nghĩ, mất tập trung.." La Bân trả lời.

"Vậy thì mau đi đi." La Phong lại nói.

La Bân đi xa hơn một chút, giải quyết xong, mới quay lại.

Cố Nhã đã chia mì cho mọi người, những sợi mì thơm lừng mùi lúa mì, thêm đầy đủ rau củ sấy khô đã được ngâm nở, cùng với một ít gia vị, trông rất ngon mắt.

La Bân ăn, thỉnh thoảng liếc nhìn Cố Di Nhân.

"Chuyện tối qua, cảm ơn cô." Cố Di Nhân đột nhiên nhìn Trần Tiên Tiên, nói: "Nếu cô không giúp chúng tôi thu hút sự chú ý của tà ma, có thể đã xảy ra chuyện rồi."

Trần Tiên Tiên sững sờ, không ngờ Cố Di Nhân sẽ chủ động nói chuyện với mình

"Tôi..." Trần Tiên Tiên không biết nói gì, lại cúi đầu. Sau đó cô ngẩng đầu, nhìn về phía La Phong và La Bân, cắn môi. "Chúng ta ăn xong có thể rời đi rồi đúng không? Ở đây có xe, bên kia là đường, Chương Lập hôm qua đã nói rồi, chỉ cần không vào thôn Quỹ, đi ngược hướng đường thì nhất định có thể ra ngoài? Tôi thấy ở đây ngột ngạt quá, ngột ngạt chưa từng thấy, cứ như sắp có chuyện gì đó xảy ra vậy, ăn xong, chúng ta mau đi nhé, được không?"

Trần Tiên Tiên nhìn mọi người với ánh mắt cầu xin.

truyenfull,truyenfull vn