Chương 167: Tà ma không thuộc về thôn Quỹ
Cố Nhã bước lên trước chặn Trần Tiên Tiên lại, nói: "Cô có thể tự tìm cho mình một cái lều. Ở đây chúng tôi có dầu đèn, còn thừa vài cái đèn dầu, phòng hờ vẫn hơn, cô cũng nên dùng một cái đi."
Bất kỳ người phụ nữ nào từng sống ở thôn Quỹ đều có sự đề phòng với hai chị em nhà họ Trần.
Chuyện của Chương Lập chính là hồi chuông cảnh tỉnh rõ ràng nhất đối với Cố Nhã.
Nói Chương Lập xấu? Không, Chương Lập vốn là một chàng trai tốt, tâm địa chẳng có vấn đề gì.
Nhưng dù là thanh nhiên trai tráng hay đàn ông trung niên, không thể phủ nhận đàn ông vẫn là đàn ông.
Trong một số việc, đàn ông đáng tin cậy, nhưng ở những chuyện khác, ngay cả Cố Nhã cũng hiểu rõ Đàn ông chỉ thực sự an phận khi đã nằm dưới mộ!
Dĩ nhiên, không phải bà không tin tưởng La Phong, nhưng vào thời điểm nhạy cảm này, nếu Trần Tiên Tiên có ý đồ gì, La Phong có thể sẽ nổi giận, bất lợi cho việc mọi người cùng thoát ra.
Hơn nữa, đừng bao giờ cố ý thử thách lòng người.
Trong tình huống có thể tránh được, ngăn chặn vấn đề từ xa mới là giải pháp tối ưu.
La Phong bước vào chiếc lều gần nhất. Trần Tiên Tiên cắn môi, không đi theo, dưới ánh mắt dò xét của Cố Nhã, cô ta bước về phía một chiếc lều khác xa hơn.
Cố Nhã thở phào, quay lại bên cạnh Chương Lập và Cố Di Nhân, lo lắng hỏi: "Cô ấy không sao chứ?"
La Bân bước tới, ngồi xổm xuống.
Cơn co giật của Cố Di Nhân đã dừng, không còn sùi bọt mép nữa, nhưng mắt vẫn trợn ngược, chưa tỉnh lại.
"Không, không sao rồi, bệnh cũ tái phát thôi." Mặt Chương Lập tái mét.
Trước đây anh ta nghĩ Cố Di Nhân không có bệnh, vì cô ấy đặc biệt. Nhưng giờ nhìn lại, đặc biệt thì có, nhưng bệnh tật là điều không tránh khỏi. Cơn động kinh rõ ràng như vậy đã chứng minh tất cả.
"Ừ, nghỉ lại đây thôi. Đêm qua mọi người đều không ngủ ngon, hôm nay không thể thức khuya nữa. Có lẽ cô ấy còn biết điều gì đó, đợi cô ấy tỉnh dậy, chúng ta sẽ rõ." La Bân vỗ vai Chương Lập.
"Đúng, đúng vậy..." Chương Lập bồn chồn.
Nghe La Bân nói khiến Chương Lập chợt nhận ra rằng Cố Di Nhân có gì đó không ổn.
Lòng anh thắt lại, cố nén nỗi bất an đang dâng trào, không nói gì thêm, chỉ lấy ra một chiếc khăn tay, lau sạch bọt mép trên mặt Cố Di Nhân.
Cố Nhã giúp rót nước, lau mặt cho Cố Di Nhân.
La Phong quay lại, nói: "Lều đầu tiên ổn đấy, tôi đã kiểm tra kỹ, độ kín tốt hơn lều trong thôn Quỹ cả chục lần. Vào đi."
Chương Lập vội bế Cố Di Nhân, đi về phía lều.
La Bân đảo mắt nhìn về phía trước.
Phía trước lều có một con đường mòn nhỏ, mặt đất được san phẳng, rải nhiều sỏi đá.
Rõ ràng khu lều này là nơi sinh hoạt, còn phía trước chính là khu vực khảo cổ, có lẽ là một ngôi mộ cổ.
Lúc nãy, Cố Di Nhân đã nói: "Đi tiếp."
La Bân rùng mình, lạnh sống lưng.
Cậu quay đầu, Chương Lập đã vào trong lều. La Phong lấy một chiếc đèn dầu vào một chai nhỏ trong túi ra đưa cho Cố Nhã.
Lúc này Trần Tiên Tiên đi tới, Cố Nhã đưa cho cô ta.
"Tôi không thể ở với mọi người cùng một lều sao?" Trần Tiên Tiên cắn môi: "Tôi... Tôi sợ. Tôi không có ý xấu, tôi chưa từng hại ai cả, tôi... Tôi đã giết Mạc Kiền."
"Thế cô có từng nghĩ đến việc giết Tiểu Sam nhà tôi chưa?" Cố Nhã hỏi ngược lại.
Trần Tiên Tiên sững người, chuẩn bị trả lời.
Cố Nhã lắc đầu: "Cô theo chúng tôi ra khỏi thôn, dù bằng cách nào thì cô cũng đã thoát ra rồi. Giống như việc cô giết Mạc Càn không cần bàn bạc với ai thì việc chúng tôi làm gì cũng không cần phải xin phép cô. Hơn nữa, dù cô không giết Mạc Càn, Tiểu Sam và bố nó cũng sẽ xử lý hắn. Nếu cô muốn bình an rời khỏi đây, thì đừng vào lều này, đừng có ý đồ xấu, được không?"
Lời của Cố Nhã thoạt nghe chẳng có gì gay gắt, nhẹ nhàng êm ái, nhưng thực ra, sự bài xích và cảnh giác với Trần Tiên Tiên đã ẩn giấu trong từng câu chữ.
Trần Tiên Tiên chỉ cúi đầu.
Cô ta lặng lẽ quay người, đi về phía chiếc lều mình vừa kiểm tra.
"Đợi đã." Cố Nhã lại gọi.
Trần Tiên Tiên mừng rỡ quay đầu.
Cố Nhã đưa ra một bình nước cùng vài chiếc bánh khô, thịt sấy.
Niềm vui nhỏ nhoi lập tức tan biến, thay vào đó là sự thất vọng.
"Cảm ơn."
Trần Tiên Tiên nhận lấy thức ăn nước uống. rồi tiếp tục bước về lều của mình.
"Tiểu Sam, vào lều đi." Cố Nhã vẫy tay gọi La Bân.
Khi La Bân vào trong, Cố Nhã cẩn thận kéo tấm rèm lại.
Chiếc lều dà và ấm, khung cứng cáp, trên rèm còn có một tấm kính trong suốt, có thể nhìn ra ngoài.
Chương Lập đang chăm sóc Cố Di Nhân.
La Phong dọn dẹp một khoảng trống, ra hiệu cho Cố Nhã và La Bân nghỉ ngơi.
La Bân đứng im ở cửa lều, không nhúc nhích.
Cố Nhã hiểu ý, không nói thêm gì, đến ngồi cạnh La Phong.
Ánh mắt La Phong cũng đổ dồn về phía Cố Di Nhân.
Chương Lập quay đầu nhìn hai cha con, nghiêm túc nói: "Lần này, Di Nhân thực sự lên cơn rồi. Cô ấy bị động kinh. Đúng vậy, khi ở trong thôn, cô ấy hầu như không lên cơn bao giờ, lúc đó những lời cô ấy nói đều đáng tin. Còn khi lên cơn, tỉnh dậy cô ấy sẽ không nhớ mình đã nói gì. Chúng ta đã ra khỏi thôn rồi, không phải lo lắng nữa. Đợi trời sáng, chúng ta sẽ lái xe đi. Tôi sẽ đưa cô ấy đến bệnh viện."
Từ lời nói đến nét mặt, Chương Lập đều vô cùng nghiêm túc.
Nhưng khi kết hợp hai biểu cảm này lại thìcó thể thấy Chương Lập đang cố tỏ ra bình tĩnh.
"Đêm nay sẽ biết có chuyện gì xảy ra hay không." La Phong thở dài, thắp đèn dầu.
Sợi dây thép mảnh treo chiếc đèn đồng xỉn màu, ngọn lửa leo lét cháy.
La Bân không tiếp lời Chương Lập, không tạo thêm áp lực cho anh ta.
Cậu nhìn chằm chằm vào ngọn đèn, dán mắt vào ngọn lửa.
Rồi đột nhiên, La Bân cảm thấy một cơn đau nhói, đau đến mức không thể chịu nổi.
Phản xạ tự nhiên là cậu muốn bước tới, muốn thổi tắt ngọn đèn!
Nhịp tim đập loạn xạ, cảm giác trống rỗng dâng lên dữ dội.
La Bân chợt nghĩ tới một vấn đề, một câu hỏi!
Bản thân cậu thì sao? Làm thế nào để giải quyết vấn đề của cậu?
Hay là... Căn bản không thể giải quyết?
Ra khỏi thôn rồi, cậu không còn nguồn cung cấp dầu đèn nữa.
Khi dầu đèn cạn kiệt, cậu sẽ ra sao?
Đúng, bây giờ đã ở bên ngoài, không còn sợ đêm xuống, không sợ đèn dầu chói mắt, không sợ bị thổi tắt.
Nhưng nếu cậu muốn giết người thì sao? Nếu cơn khát máu trỗi dậy thì sao?
Nhịn được một ngày, mười ngày, ba mươi ngày, nhưng nhịn được mười năm không?
Cậu chỉ nghĩ đến việc thoát khỏi thôn, nhưng lại quên mất bản thân mình đã thay đổi.
Không giải quyết được vấn đề này, dù có ra khỏi thôn Quỹ đi chăng nữa thì cậu vẫn là con tà ma, chỉ là một con tà ma không còn thuộc thôn Quỹ!