Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 163

Chương 163: Mười ngón tay đan chặt

Cố Di Nhân trông vô cùng cảnh giác, không ngừng liếc nhìn xung quanh.

Sau khi uống thuốc, cô ấy đã khá hơn nhiều, sắc hồng trên má cũng trở nên tự nhiên, trông có phần khoẻ khoắn.

La Bân cúi đầu nhìn đồng hồ lần nữa, trầm giọng: "Chuẩn bị sẵn sàng. Bố, lát nữa con sẽ ra ngoài trước. Nếu thấy tà ma phản ứng dữ dội thì lập tức đóng cửa lại. Còn nếu không có gì, mọi người đi theo con, hiểu chưa?"

"Tiểu Sam, con không phải định tự mình..." Cố Nhã hốt hoảng.

"Nghe lời Tiểu Sam đi. Tin nó. Nó chỉ đang phòng trường hợp xấu nhất thôi." La Phong cắt ngang lời vợ.

"Để tôi đi." Chương Lập hơi run, trong lòng vẫn sợ, nhưng cuối cùng vẫn dứt khoát nói: "Dù sao đây cũng là suy đoán của cậu, lỡ như chúng chỉ nhằm vào cậu ấy thôi thì sao? Tôi ra ngoài sẽ an toàn hơn."

Lời của Chương Lập không có ý chê bai gì cả.

Rõ ràng là anh đã biết được chuyện gì đó, mà Cố Di Nhân cũng không hề giấu anh.

La Phong và Cố Nhã nhíu mày.

"Tiểu Chương nói cũng có lý. Vậy để bố ra ngoài." La Phong gật đầu.

"Không được, chú La có ích hơn cháu nhiều. Nếu thật sự có chuyện, chúng ta sẽ không thoát nổi, những ngày còn lại trong thôn còn dài, nhờ chú chăm sóc Cố Di Nhân." Chương Lập mỉm cười, như thể không phải chuẩn bị đi chịu chết mà chỉ là ra ngoài ăn tô mì trứng đơn giản.

Cố Di Nhân thì thào: "Đi theo tà ma... Thì sẽ ra được khỏi thôn... đi theo tà ma... Thì sẽ ra được khỏi thôn... Chúng ta sẽ không sao... Nhất định không sao..."

Câu nói của Chương Lập khiến La Bân phải suy nghĩ.

Lời ấy không hề vô lý.

Còn câu nói của Cố Di Nhân lại khiến tim cậu đập mạnh một nhịp.

"Đi theo tà ma... Thì sẽ ra khỏi thôn..."

Chẳng lẽ đây là một lời ám chỉ? Hay là trùng hợp?

Với bản thân cậu đúng là phải đi theo tà ma mới có thể ra ngoài.

Nhưng còn La Phong, Cố Nhã, Chương Lập và Cố Di Nhân thì sao?

Họ đi theo cậu!

Mà cậu chẳng phải cũng là tà ma sao!?

Nghĩ đến đây, tim La Bân đập thình thịch liên hồi.

Câu đó không chỉ ám chỉ một mình cậu, vì nếu chỉ là cậu thì cậu đã ra khỏi thôn được rồi.

Vậy có nghĩa đây là cách chơi chữ hoặc kết hợp cả hai.

La Bân lên tiếng: "Chúng ta cùng nhau ra ngoài. Nếu có chuyện gì, con sẽ đẩy Chương Lập trở lại. Bố, khi đó bố phải đỡ lấy cậu ấy. Chỉ là phòng trường hợp xấu nhất thôi. Sắp sáng rồi, nếu không giết được con thì bọn chúng cũng phải rút lui."

"Ừ, vậy quyết định vậy đi. Tiểu Chương, đừng rề rà thêm nữa." La Phong gật đầu đồng ý.

Chương Lập mím môi, gật đầu, không nói thêm lời nào.

La Bân đi thẳng đến cổng sân, Chương Lập đi bên cạnh, phía sau là La Phong, Cố Nhã và Cố Di Nhân cùng bước theo.

Đứng trước cổng, La Bân cúi đầu nhìn đồng hồ bỏ túi.

Kim giờ và kim phút cùng chỉ vào 4 giờ 49 phút.

Kim giây vẫn chậm rãi trôi qua.

"50... 49... 48..."

"10... 9... 8..."

Soạt!

La Bân bất ngờ đẩy cổng ra, bước nhanh ra đường.

Chương Lập nghiến răng bước theo, đứng sát bên cậu. Đôi chân anh run rẩy, trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực!

Bên trái bức tường sân, đúng lúc ấy có ba người mặt tươi cười lặng lẽ bước ra!

Nhưng họ không tấn công La Bân hay Chương Lập, mà chỉ lặng lẽ băng qua đường, chậm rãi đi về phía chân núi.

La Bân mừng rỡ!

Thành công rồi!

Cậu quay đầu nhìn những người phía sau, gật đầu ra hiệu, rồi nhanh chân bước theo ba bóng tà ma ấy.

Một hàng "năm người" bám sát sau cậu cùng tiến về phía chân núi!

Khu vực này ít nhà cửa, thời điểm này mọi người vẫn còn say ngủ.

Không ai dại dột dậy sớm, liều mạng đi theo dòng tà ma, tự chuốc họa vào thân.

Người dân nơi đây chỉ mong khi tà ma đến thì mình đang ngủ, tà ma đi rồi mới tỉnh dậy, như thế mới tránh bị mê hoặc.

Băng qua con đường thôn, đi ngang qua vài căn nhà, từ một ô cửa kính, La Bân còn thấy có người trong nhà vẫn đang ngủ say.

Tà ma vẫn bước đi chậm rãi, không hề gấp gáp.

La Bân thì sốt ruột, nhưng cậu biết không thể vội.

Cuối cùng cũng đến chân núi, không giống phía sau con đường chính sau thôn, đoạn này là đường mòn, hơi dốc, vậy mà tà ma vẫn đi rất ổn định.

La Bân đi sát sau. Chương Lập vẫn theo kịp, nhưng Cố Di Nhân thì đuối sức thấy rõ.

La Phong một tay đỡ Cố Nhã, tay còn lại kéo lấy cánh tay của Cố Di Nhân, dìu cô đi theo.

Chương Lập vô cùng biết ơn.

Qua một đoạn đường đầy bụi rậm, phía trước bắt đầu xuất hiện một màn sương mờ ảo.

Ba tà ma lặng lẽ tiến vào làn sương ấy, làn sương như xoắn lại, giống như bên trong có bóng người vùng vẫy.

La Bân siết chặt đồng hồ bỏ túi, nhìn thời gian, chỉ còn hai phút nữa, đoạn đường ngắn này đủ để mọi người kịp qua!

Không ai sẽ bị bỏ lại!

"Đi theo!" Hai chữ vang lên dứt khoát.

Trái tim xúc động, bàn tay run rẩy, La Bân phải cố siết chặt đồng hồ mới không làm rơi.

Cậu bước thẳng vào trong màn sương.

Sương mù dày đặc, giơ tay không thấy năm ngón.

Cậu tiếp tục tiến lên vài bước, sương mù bỗng nhiên tan dần!

Trước mắt vẫn là rừng cây, nhưng không còn là rừng dốc lên như khi nãy nữa, mà là sườn núi thoai thoải đi xuống, cứ như thể giây trước họ còn đang ở chân núi leo lên thì bây giờ đã là từ đỉnh hoặc lưng chừng núi đi xuống vậy!

Sương vẫn còn, lờ mờ mịt mù như sắp tan biến bất cứ lúc nào.

Trong màn sương ấy, từng bóng người dần hiện ra.

Không, là từng bóng tà ma!

Chúng đứng bất động giữa đường, không hề nhúc nhích.

Chỉ cách La Bân chưa tới một mét, đã có ba tà ma đứng như tượng, không hề động đậy.

Ra ngoài rồi sao?

Họ đã ra khỏi thôn rồi sao!?

La Bân xúc động quay đầu lại.

La Phong, Cố Nhã và Cố Di Nhân chỉ cách cậu một mét!

"Chương Lập đâu?" Sắc mặt La Bân thay đổi.

Phía sau, làn sương đã bắt đầu loãng, gần như sắp tan.

Tại sao Chương Lập chưa bước vào!?

"Anh họ!" Cố Di Nhân hoảng hốt quay lại.

Cố Nhã cũng lập tức nhìn về sau, mặt trắng bệch, bối rối: "Tiểu Chương đâu rồi? Không phải nó vẫn đi sau chúng ta sao? Lão La, ông không để ý à?"

"Hồi nãy vẫn còn ở sau mà?" Giọng La Phong lạnh như băng.

La Bân định quay lại tìm.

La Phong giơ tay chắn ngang, ngăn cậu lại.

Cố Di Nhân thì định chạy ngược trở ra.

La Phong lập tức dùng tay còn lại giữ chặt cánh tay cô.

"Cả hai bình tĩnh! Tôi chắc chắn cậu ấy ở ngay sau chúng ta!"

Lời La Phong vừa dứt, sương mù liền tan.

Có người bước vào.

Nhưng là hai người.

Một người là Chương Lập, người còn lại là một cô gái thắt bím tóc hai bên.

Chương Lập bối rối, còn Trần Tiên Tiên thì kinh ngạc, thậm chí kích động đến mức gần như bật khóc.

Hai người nắm chặt tay nhau, mười ngón tay đan vào nhau, Chương Lập đi trước, Trần Tiên Tiên theo sau.

truyenfull,truyenfull vn