Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 161

Chương 161: Trong nhà, ngoài nhà

Lại nhìn một cánh tay máu thịt be bét, xương bị bẽ gãy của Phùng Ký, La Phong hít sâu một hơi.

Con trai ông không đơn giản.

Chẳng lẽ điều ông biết vẫn còn quá ít.

Trước đây La Sam nói cậu và Vưu Giang đề phòng lẫn nhau, Vưu Giang bỗng nổi điên giết người, bị La Sam giật gãy tay.

Khi đó, La Phong không chú ý kỹ đến chi tiết.

Lúc này, dù ông vẫn không rõ thêm điều gì nhưng có một việc có thể chắc chắn rằng Vưu Giang chắc chắn không dễ đối phó.

La Phong cố gắng ổn định lại tâm trạng.

Ở thôn Quỹ này, ai cũng có bí mật riêng, con trai ông đương nhiên cũng có thể có.

La Phong không hỏi đến cùng. Ông chỉ cần biết cậu là con trai ông, con trai coi ông và Cố Nhã là cha mẹ, vậy là đủ rồi.

La Phong không tiếp tục nhìn thi thể của Phùng Ký nữa, mà chui vào lối xuống tầng hầm bên dưới.

Xuyên qua con đường chật hẹp là tới một căn phòng nhỏ tối om.

Nhìn từng dãy thi thể, La Phong cũng phải rùng mình.

"Bố." La Bân gật đầu chào La Phong.

"Con vẫn luôn quan sát mấy xác chết này à? Có phát hiện gì không?" Trán La Phong đã rịn mồ hôi.

Ông nhận ra vài gương mặt quen.

Bao nhiêu năm qua, La Phong luôn cho rằng những người đó bị tà ma giết, chết không thấy xác, không ngờ lại bị dùng làm nến người ở đây.

"Mỡ người không phải dầu đèn, con đã quan sát và ngửi thử rồi, khác biệt rất lớn. Phùng Ký làm ra mấy thứ này e là giống Vưu Giang, đều có sở thích quái đản. Dù gì nhà hắn cũng từng làm hương nến bình thường, có lẽ mấy thứ đó đã không còn thỏa mãn được hắn nữa." La Bân nói, "Con cứ cảm thấy Chung Chí Thành cũng có liên quan, chỉ là nhất thời con chưa nghĩ ra mối liên quan nằm ở đâu. Nhang đèn, nến sáp, đèn người, mỡ người... Phùng Ký chơi mấy thứ này, Chung Chí Thành thì sao? Ông ta dính dáng bao nhiêu? Vả lại bố, bố thật sự chưa từng nghi ngờ nguồn gốc của dầu đèn sao?"

"Điều đó quan trọng không? Tò mò chuyện của người khác sẽ phải trả giá. Chúng ta chuẩn bị rời khỏi thôn rồi."

La Bân khựng lại, cười gượng: "Đúng vậy, là con cố chấp."

"Không hẳn là cố chấp, con làm việc cẩn thận, muốn mọi chuyện rõ ràng cũng không sai. Có điều nên buông thì buông, nên giữ thì giữ, con phải học cách uyển chuyển thì mới có thể đối mặt với mọi việc một cách linh hoạt." La Phong dạy dỗ.

La Bân im lặng một lúc, thì thầm: "Con nhớ rồi."

La Phong im lặng nhìn chằm chằm nến người ở đây.

La Bân không cắt ngang suy nghĩ của ông.

Đột nhiên, La Phong nói: "Cũng có chút liên quan. Thật ra không cần điều tra sâu thêm nữa, có điều... Lát nữa có thể khiến mẹ con dễ chịu hơn. Bà ấy vẫn luôn tự trách về chuyện của Trương Vận Linh, mấy ngày nay cứ mất ngủ, ăn uống cũng không được."

"Sao cơ?" La Bân hoang mang.

Hai chuyện này liên quan gì tới nhau sao?

"Mẹ chưa nói với con à? Bà ấy từng nghe Vưu Giang nói Trương Vận Linh muốn cùng hắn giết Chung Chí Thành. Nhưng mẹ con chỉ biết là do Trương Vận Linh đề xuất, không rõ nguyên do. Bà ấy nghĩ chắc là vì Trương Vận Linh trách Chung Chí Thành năm xưa mặc kệ dân làng, để họ hại chết bố mẹ cô ta. Nhưng giờ nghĩ lại, bố cảm thấy chắc Trương Vận Linh biết gì đó, không thì sao dám có ý định như vậy?"

La Bân im lặng, mí mắt giật giật.

Giết người là có lý do?

"Nhưng mà Tiểu Sam, con đừng suy nghĩ quá nhiều. Bố hiểu giờ có thể con đang nghĩ đến chuyện gì đó, hoặc theo bản năng muốn biện hộ cho Trương Vận Linh. Nhưng cô ta thật sự là kẻ không từ thủ đoạn. Có trời mới biết đã có bao nhiêu người chết dưới tay cô ta. Nếu gặp lại cô ta, tốt nhất con nên tránh xa, hoặc một đao chém chết, tuyệt đối không có lựa chọn thứ ba."

La Bân cười khổ: "Bố nói đúng. Chúng ta sắp rời khỏi thôn rồi, con không có lựa chọn thứ ba, mà hai lựa chọn đầu... Con cũng không có cơ hội."

"Đi thôi, chỗ này không còn gì nữa." La Phong chuyển đề tài.

"Vâng." La Bân gật đầu.

Hai bố con rời khỏi tầng hầm, trở lại trên mặt đất.

Cố Di Nhân đang nhăn mặt uống nước ấm Cố Nhã pha thuốc.

Cố Nhã đang ủi cô, bảo uống vào sẽ đỡ hơn, thuốc này rất có hiệu quả.

Chương Lập do dự đứng cạnh.

Thời gian chầm chầm trôi qua.

Bọn họ kiên nhẫn chờ đợi, đồng thời cảnh giác xem có ai đến nhà Phùng Ký không.

Cuối cùng, trời cũng sắp tối.

Cố Di Nhân bắt đầu hoảng loạn, vội chạy về phía phòng của Phùng Ký.

"Di Nhân, em sao vậy?" Chương Lập muốn đuổi theo.

"Cô ấy không sao đâu, trời sắp tối rồi, sẽ không có ai tới nữa, anh phải nghe tôi nói." La Bân giữ chặt tay Chương Lập.

Chương Lập đau tới rên lên.

La Bân vội buông tay, Chương Lập khẽ gật đầu.

La Phong và Cố Nhã đã chuẩn bị xong, không ai nói gì.

"Ờ thì... Người có ba nhu cầu cấp bách, đợi con chút." La Bân lấy cớ đi vệ sinh, tránh mặt mọi người để uống gói dầu, rồi mới quay lại.

Về chuyện phải đi theo tà ma thế nào, thấy sương mù rồi canh giờ ra sao, La Bân nói rõ từng chữ một.

Chương Lập nuốt nước bọt liên tục, Cố Nhã thì mím môi, mồ hôi ướt đẫm trán.

Nghe thì không khó.

Nhưng dù sao cũng là đi theo tà ma, bảo không sợ chắc chắn là nói dối.

La Phong thì bình tĩnh hơn nhiều, ông gật đầu, tỏ ý đã hiểu.

Sau đó, La Phong nói: "Ra ngoài rồi, Tiểu Sam, con phải học lại cách sống. Con đã ở trong thôn Quỹ quá nhiều năm, chắc quên mất quê hương trông như thế nào. Bố sẽ đưa con về xem thử. Nếu con chưa có dự định gì khác, tạm thời theo bố mẹ về sống cùng đi."

La Tân khựng lại.

Thực ra, sau khi ra ngoài, cậu cũng muốn về nhà.

Chỉ là... Sau khi trở về, người cha kiếp trước còn nhận ra cậu không?

Ngôi nhà đó còn là nhà của mình không?

Hiện tại La Phong đã thể hiện rõ thái độ, chỉ muốn cậu phản hồi.

La Bân lập tức gật đầu: "Bố nói vậy là sao chứ, con thì có tính toán gì, con nghe bố mẹ sắp xếp cả. Nếu bố mẹ chưa tính toán gì thì con mới tính tiếp.

La Bân phản hồi thẳng thắn.

Một hồn hai xác, người cha kiếp trước chắc chắn không chấp nhận hình dạng này của cậu, sẽ coi cậu là kẻ điên.

Nói thật, cậu trở về rồi có thể sống tốt hơn bao nhiêu? Tiếp tục làm dân văn phòng, tiếp tục làm trâu làm ngựa sao?

La Phong không đơn giản.

Đi theo họ, cậu có thể sống hết mình, sống tốt hơn.

Sống tốt rồi, cậu âm thầm giúp đỡ cha kiếp trước, chẳng phải cũng được sao?

Nghe câu trả lời của La Bân, La Phong gật đầu, nở nụ cười hài lòng.

Ngay cả ánh mắt của Cố Nhã cũng ánh lên tia hy vọng cho cuộc sống tương lai.

Chương Lập lẩm bẩm: "Ra ngoài rồi phải đi tìm nhóm giáo sư, nếu không tìm thấy thì tìm đội cứu viện... Không, không được... Nhỡ quay lại đây... Không quay lại nữa, dù có mất việc thì tìm việc mới cũng được, không thể quay lại..."

Đêm ấy, "sáu" người trong nhà và ngoài nhà đều mang theo kỳ vọng riêng cho tương lai sau khi rời khỏi thôn Quỹ.

truyenfull,truyenfull vn