Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 16

Chương 16: Sớm biết chuyện này sẽ xảy ra

Tiếng hô vang dội không ngớt của dân làng vang lên, ai nấy đều giơ cao nắm đấm, đồng thanh hô hào, khí thế ngút trời, nhịp điệu đồng nhất.

Chung Chí Thành không quan tâm đến vẻ sợ sệt của Trương Quân, ông ta chỉ khẽ gật đầu với La Bân, ánh mắt lộ sự hài lòng.

Khoảnh khắc ấy, La Bân không biết nên phản ứng thế nào.

Mỉm cười xã giao ư? Nhưng trong tình huống này lại chẳng hề phù hợp.

Bởi vậy cậu hơi lúng túng, đứng sững ra đó.

"Trưởng thôn, Tiểu Linh bị oan, có thể thả người được chưa?" Cố Nhã vội chạy đến bên cạnh Chung Chí Thành, cầu xin.

Chung Chí Thành gật đầu rồi bước lên bục, đi về phía Trương Vận Linh đang bị trói.

Dưới ánh nắng, gương mặt Trương Vận Linh trắng bệch như giấy, cô gái này vốn đã xinh đẹp, giờ lại càng toát lên vẻ mỏng manh đáng thương.

"Tiểu Sam, con qua đỡ chị Tiểu Linh xuống, rồi đưa cô ấy về nhà đi." Cố Nhã bảo.

Lúc này La Bân mới hoàn hồn, theo sát Chung Chí Thành đến chỗ Trương Vận Linh.

Chung Chí Thành cởi trói, khi Trương Vận Linh bước xuống cọc gỗ, hai chân run rẩy, suýt chút nữa ngã nhào vào lòng La Bân.

Một mùi hương thoang thoảng lướt qua, La Bân vội đỡ lấy cô ấy.

"Chị Tiểu Linh, chị không sao chứ?" La Bân hỏi.

Lần trước, cô ấy biết cậu, nhưng cậu lại chưa biết. Lần này đã khác, thông tin đã có đủ, sẽ không để lộ sơ hở nữa. Huống chi vừa khéo lại xuất hiện trước mặt bao nhiêu người, trưởng thôn còn gật đầu hài lòng với cậu, khả năng bị nghi ngờ lại càng thấp.

"Không, không sao, chỉ là chân không có sức thôi..." Trương Vận Linh cắn môi, mặt hơi đỏ.

Biểu hiện này không giống xấu hổ, mà như bị dọa sợ.

Bên hông bục có bậc thang dẫn xuống, Chung Chí Thành ra hiệu bảo La Bân dìu Trương Vận Linh rời đi bằng lối đó.

Sau khi họ xuống, Cố Nhã đã đứng chờ sẵn.

Trước khi họ đi, Chung Chí Thành dặn dò: "La Sam, cậu mau quay lại miếu Sơn Thần, tiếp tục trông chừng mấy người lạ kia đi. Nếu tối nay không có gì bất thường thì cậu có thể về nhà rồi."

"Vâng, cháu biết rồi trưởng thôn." La Bân đáp.

Sau đó, Cố Nhã từ phía bên kia bước đến đỡ Trương Vận Linh, hai mẹ con cùng cô rời khỏi đám đông.

Trên con đường làng, tiếng hò hét đã biến mất, khung cảnh trở nên im lặng đến lạ thường.

"Dì Cố về trước đi, phải gọi chú La đến xem Trương Quân nhận báo ứng, đừng để chú ấy bỏ lỡ!" Trương Vận Linh dường như đã lấy lại chút sức lực, khẽ rút tay khỏi tay Cố Nhã.

"Việc này..." Cố Nhã thoáng do dự.

Trương Quân sắp bị xử lý, việc này coi như có lời giải thích cho chuyện xảy ra tối qua, đương nhiên nên để chồng bà biết. Huống hồ mọi chuyện sáng tỏ quá nhanh, mà còn do con trai La Sam vạch trần, vậy thì càng phải để La Phong tận mắt nhìn, tận tai nghe, để ông ấy tự ngẫm lại mấy ngày nay ông ấy nghĩ vậy là đúng hay sai, có thiếu suy xét không!

"Con không trách dì đâu, thật đấy. Chuyện lớn thế này, dì với trưởng thôn suýt cũng bị liên lụy, trưởng thôn tất nhiên phải làm rõ trắng đen. Dì xem, giờ không phải con được minh oan rồi sao?" Trương Vận Linh mỉm cười dịu dàng.

Cố Nhã thở phào.

"Tiểu Sam, con đưa chị Tiểu Linh về nhà, đừng làm chị ấy giận, không thì mẹ sẽ giận con đó!" Giọng Cố Nhã bỗng trở nên nghiêm nghị.

"Con biết rồi mẹ." La Bân gật đầu.

Tiếng "mẹ" này, cậu gọi ngày càng tự nhiên.

Nhiều năm nằm viện khiến cậu giỏi quan sát và đoán ý người khác.

Chẳng lẽ trước đây La Sam từng làm gì khiến Trương Vận Linh không vui?

Nhưng nhìn Trương Vận Linh bây giờ thì không giống, cô ấy vẫn thân thiện, có vẻ chẳng có chút phòng bị nào.

"Đưa chị Tiểu Linh về xong con nhớ quay lại trông mấy người kia, chuyện đèn dầu mẹ sẽ nói sau." Cố Nhã dặn dò, rồi rẽ sang hướng khác.

La Bân định buông tay, dù sao Trương Vận Linh trước đó cũng rút tay khỏi tay Cố Nhã, nhưng ngay khi cậu thả ra, Trương Vận Linh lại tựa vào người cậu hơn, càng tỏ ra yếu ớt.

La Bân vội đỡ Trương Vận Linh đứng vững lại.

Trương Vận Linh khẽ liếc cậu, vừa đi vừa tựa vào.

La Bân cố ý lùi sau nửa bước, để trông như thể chính Trương Vận Linh đang dẫn đường.

"Cảm ơn cậu." Trương Vận Linh khẽ nói, "Nếu cậu không đến, tôi thật không biết phải làm sao."

"Trưởng thôn sẽ phân rõ đúng sai mà." La Bân nghiêm túc trả lời.

"Ừm." Trương Vận Linh gật đầu.

Rồi cả hai im lặng.

La Bân không nói gì thêm, vừa đi vừa nhớ đường và sắp xếp lại thông tin mình có được.

Trương Vận Linh thì đang suy nghĩ.

Cậu thiếu niên đi bên cạnh có gì đó rất khác lạ.

Trước đó gọi mình là chị gái là vì tạo khoảng cách sao?

Giờ cô suýt ngã vào người cậu ấy, vậy mà cậu ấy lại né đi.

Đây có thật sự là La Sam không?

La Sam bây giờ nghiêm túc hẳn, khác hoàn toàn với kiểu lố lăng bám riết lấy cô trước kia.

Cô chưa từng có nhiều thiện cảm với La Sam, chỉ vì bố mẹ cậu ấy tốt với cô, nên những lần La Sam nhìn trộm hay lẻn vào nhà cô, cô đều cố tình nhắm mắt cho qua.

Nhưng La Sam hiện tại thật sự rất khác.

Trương Vận Linh dừng bước.

Trước mặt là nhà cô, không sát đường chính mà nằm sau mấy nhà lớn trong làng, nhỏ hơn nhà họ La.

"Vào nhà ngồi một lát không?" Trương Vận Linh hỏi.

"Tôi phải về ngay." La Bân nhẹ nhàng rút tay ra, lần này Trương Vận Linh cũng không ngã nữa.

"Thôi được." Trương Vận Linh đẩy cửa vào sân.

Khi quay đầu lại, cô phát hiện La Bân đã biến mất từ lúc nào.

Đóng cửa lại, gương mặt cô lập tức thay đổi, không còn chút yếu đuối, bước chân cũng nhanh hơn hẳn, đi thẳng vào gian nhà giữa.

Căn nhà sạch sẽ, gọn gàng, hầu như không dính chút bụi.

Ngay sau đó, sắc mặt cô tái nhợt, lo lắng nói:

"Có chuyện rồi... phải làm sao bây giờ?"

Nhưng trong phòng lại không có ai.

Vậy thì cô đang nói với ai?

Trương Vận Linh cẩn thận lấy một vật từ trong người ra.

Đó là một con búp bê vải méo mó, khuôn mặt vặn vẹo, đường may cực kỳ vụng về.

"Cậu có đó không?"

Cô nhẹ nhàng lắc búp bê vài cái.

"Tôi không cố ý... Tôi thật sự không biết trưởng thôn lại phản ứng nhanh đến vậy, chuyện này rất bất thường... Giờ phải làm sao? Chẳng lẽ không còn cơ hội nữa sao?"

Khoé mắt cô đã bắt đầu ngấn nước.

Cái đầu búp bê rũ xuống, không có phản ứng gì.

Nó chỉ là một con búp bê vải bình thường, không thể bình thường hơn.

Đột nhiên, Trương Vận Linh chỉnh lại búp bê, nhìn thẳng vào khuôn mặt xấu xí kia.

Cô bật cười, một nụ cười méo mó, khóe miệng nhếch lên đến mức quái dị, đôi mắt mở to, tia máu hiện rõ trong mắt.

...

La Bân đã quay lại căn nhà nhỏ.

Cả buổi sáng bôn ba, bụng cậu đói cồn cào.

Cậu mở gói bánh bột mang theo, nhưng lập tức phát hiện có ai đó đã lục lọi gói đồ, cả bình nước cũng biến mất!

Nhìn sang miếu Sơn Thần ở đối diện, sắc mặt La Bân thay đổi.

Cậu bật dậy, va vào bàn đến nỗi suýt làm đổ, phát ra tiếng động lớn, cả cái bàn lệch hẳn đi.

Sáng nay đủ chuyện hỗn loạn, sau khi biết chuyện nhà, cậu phẫn nộ vì Trương Quân, rồi lại bị cuốn vào việc giúp Trương Vận Linh, đầu óc căng như dây đàn. Trên đường quay lại, La Bân vẫn không ngừng nghĩ đến việc "du thôn" rốt cuộc là thứ gì.

Nhưng đến lúc này, cậu mới nhận ra một sự thật nghiêm trọng hơn.

Chuyện tối qua, cậu đã biết trước sẽ xảy ra!

Không phải linh cảm, mà là có người nói cho cậu biết!

Chính Cố Di Nhân đã nói rồi.

"Cửa sổ không đóng!"

truyenfull,truyenfull vn