Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 158

Chương 158: Trưởng thôn, tôi, La Phong

Chương Lập cảm thấy dù bản thân có quyết định thế nào, có nói gì đi nữa thì lòng vẫn khó mà an yên.

Thế nên, anh ta quyết định giả câm giả điếc.

Về chuyện sống chết của Trần Tiên Tiên, anh ta không còn dính líu nữa.

Một lúc sau, La Bân thở dài, nói: "Giết cô ta đi."

Giết người.

La Bân không muốn vậy.

Không phải vì từng giết Phùng Ký mà cậu trở nên máu lạnh, càng không vì bị bản năng trong cơ thể này mà thích giết chóc.

Mọi thứ đã chuẩn bị xong, Chương Lập trở về, Cố Di Nhân cũng đã ở bên cạnh.

Việc rời khỏi thôn đã cận kề, không thể để xảy ra bất kỳ sơ suất hay biến cố nào.

"Ừ, giết cô ta thôi, tuy hơi thiếu nghĩa khí nhưng bản thân cô ta vốn dĩ đã là một kẻ tàn nhẫn, giết cô ta cũng là tốt cho tất cả." La Phong quyết định dứt khoát, giữa hai bố con không có chút xung đột nào.

La Bân bình tĩnh lại đôi chút, cậu quay sang nói với Chương Lập: "Anh ở lại đây đi, chúng tôi xử lý xong việc này sẽ quay lại ngay. À đúng rồi, anh đừng lo cho Cố Di Nhân, cô ấy đã ở trong thôn rồi, khi chúng ta rời đi, cô ấy sẽ đi cùng. Nếu không có gì bất ngờ, tối nay anh sẽ gặp được cô ấy."

Chương Lập vui mừng bật dậy.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, anh ta lại cảm thấy dằn vặt.

Có điều La Bân chỉ có thể thấy sắc mặt của anh ta, không thể nhìn thấu nội tâm được.

Hai bố con ra ngoài, đi thẳng đến nhà Mạc Kiền.

Lúc này, La Bân lại bày tỏ nghi vấn và lo lắng của mình, nếu cậu không đến chỗ Hà Quỷ, liệu Hà Quỷ có nghi ngờ gì không?

"Ông ta không còn tâm trạng quan tâm đến con, càng không rảnh nghĩ đến hai chị em nhà họ Trần đâu, Chung Chí Thành sẽ đến tìm ông ta." La Phong nói, "Hôm qua đội bảo vệ thôn không tìm ra bất cứ ai, nhóm người ngoài kia như bốc hơi khỏi nhân gian vậy. Hoàng Gia Lâm không phải người dắt họ đi. Chung Chí Thành đã không cho bố làm đội trưởng đội bảo vệ nữa. Chuyện của chị em nhà họ Trần tạm thời phải gác lại, Chung Chí Thành sẽ nhờ Hà Quỷ đi tìm nhóm người ngoài thôn. So với mối đe dọa từ chị em nhà họ Trần trong bóng tối thì việc nhóm người lạ mất tích mới khiến Chung Chí Thành sợ hãi."

Nghe La Phong giải thích, La Bân cứ thấy nghèn nghẹn trong lòng.

Trái ngược với cậu, La Phong lại tỏ ra thản nhiên, ông còn nói tiếp: "Chúng ta sắp rời khỏi thôn rồi, bố có làm đội trưởng hay không cũng chẳng quan trọng, không làm càng tốt, nếu cứ tiếp tục làm, đến khi bố bất ngờ biến mất sẽ khiến đội hỗn loạn. Bây giờ xem như bố đã quay về với gia đình, bố làm gì cũng không còn liên quan đến đội bảo vệ, càng chẳng liên quan đến Chung Chí Thành nữa."

La Bân sững sờ, cảm thấy La Phong nói cũng có lý.

Thật ra giờ này vẫn còn sớm.

Chương Lập chỉ nói vài câu, thế nên khi họ đến nhà Mạc Kiền chỉ mới 5:30.

Nhà của Mạc Kiền nằm ngay dưới chân núi.

Cửa sân mở toang. Vừa bước vào, họ đã thấy máu loang dưới đất và dấu vết cửa sổ bị phá hỏng.

"Trần Tiên Tiên." La Phong gọi.

"Tôi ở đây." Một giọng nữ đáp lại từ trong một căn phòng.

La Phong cau mày, đi thẳng tới căn phòng đó.

La Bân cảnh giác nhì, cũng bước lên.

Đạp mạnh cửa phòng ra, La Phong giả vờ rút dao từ thắt lưng.

La Bân cũng chuẩn bị rút dao, nhưng động tác khựng lại.

Căn phòng này một nửa nằm trong hang núi, chỉ một nửa là tường xây bình thường. Trên vách đá phía trong cùng, có gắn những thanh sắt to, xích sắt mảnh buộc chặt một người phụ nữ.

"Thả tôi xuống đi, Chương Lập sợ tôi bỏ trốn nên trói tôi ở đây. Tôi cũng sợ có người khác đến." Cô gái nói.

La Phong lạnh lùng híp mắt.

La Bân cũng đứng im, rùng mình lạnh sống lưng, nổi da gà khắp người.

Người bị trói vào tường không phải Trần Tiên Tiên, mà là Trần Tiêm Tiêm.

Nốt ruồi bên khóe miệng đã tố cáo thân phận thật của cô ta.

Chỉ cần hai người họ thả cô ta ra, sợ rằng cô ta sẽ lập tức ra tay tàn độc.

Đây cũng là điều khiến La Bân không hiểu nổi.

Tại sao Trần Tiêm Tiêm có thể hoạt động vào ban ngày?

Rõ ràng cô ta khác cậu, cô ta là tà ma suốt mọi thời điểm.

Hay là... Bản thân cậu cũng giống như cô ta, chỉ là nhờ dầu đèn mới đè nén được bản năng tà ma?

Chỉ cần có dầu đèn, Trần Tiểu Tiểu có thể tỉnh táo lại?

Không, không đúng, dầu đèn sẽ khiến Trần Tiêm Tiêm bị khống chế, không thể động đậy.

Vậy nên cô ta và cậu vẫn khác nhau.

Khác biệt này là do cậu được triệu hồn đến sao?

La Phong không nói lời nào, lập tức quay người đi, bắt đầu lục soát các phòng khác.

La Bân cũng tiến hành tìm kiếm.

Vài phút sau, toàn bộ các phòng đã được kiểm tra, không thấy bóng dáng Trần Tiên Tiên đâu, chỉ có Trần Tiêm Tiêm thỉnh thoảng bật cười.

Giọng cô ta từ trong phòng truyền khắp cả nhà: "Bố con hai người cũng thông minh đấy. Thế có thả tôi ra không? Tôi sẽ dẫn hai người đi tìm em gái tôi. Lần trước chúng ta chưa chơi đủ, lần này tôi không làm gì cả, để hai bố con ra tay được chứ?"

Lời nói mang hàm ý mập mờ khiến La Bân nghe mà rợn cả người.

Thậm chí, cậu từ bỏ luôn suy nghĩ của mình.

Đúng, Trần Tiêm Tiêm có thể hoạt động vào ban ngày, họ có thể thả cô ta để dẫn đường vào núi.

Nhưng cô ta cũng có thể giết người vào ban ngày!

Quá nguy hiểm!

Suy nghĩ một lúc, La Bân nói: "Trần Tiên Tiên chạy rồi, chắc sau khi thả Chương Lập, cô ta nhận ra chúng ta có thể giết cô ấy."

"Ừ." La Phong gật đầu, đồng ý với phân tích này.

"Có lẽ cô ta định lén bám theo chúng ta để rời khỏi thôn, phiền phức rồi." La Bân thở dài.

La Phong tiếp lời: "Cô ta rất thông minh. Có khi đây chính là toan tính ban đầu, nên mới để chị gái ở lại."

"Có lẽ Mạc Kiền cũng đã nghĩ tới việc lợi dụng Trần Tiêm Tiêm để tìm vị trí thích hợp mà ra khỏi thôn. Chỉ là hắn không hiểu tác dụng của sương mù, lại không dám mạo hiểm, nên mới cần tới Cố Di Nhân, khiến mọi thứ bị trì hoãn."

"Hắn thông minh... Nhưng lại bị chính sự thông minh làm hại."

Nói xong, La Phong lắc đầu.

La Bân thì gật đầu.

Đúng vậy, chính là "thông minh quá hóa dại", bởi Cố Di Nhân cũng chẳng cung cấp thêm tin tức gì đáng giá.

Cả nhà bọn họ không rời đi, đơn giản vì biết ơn và tốt bụng, chứ không phải kiểu "qua cầu rút ván". Họ muốn chờ Chương Lập.

Nếu Mạc Kiền rời đi sớm hơn thì đã không bị Trần Tiên Tiên g**t ch*t.

"Không thể lợi dụng Trần Tiêm Tiêm được. Tà ma không nói lý lẽ, dù có nói thế nào, dụ dỗ ra sao, hay giả vờ thương lượng thì mục đích của cô ta vẫn là khiến chúng ta hạ thấp cảnh giác." La Phong tiếp tục lắc đầu, "Trần Tiên Tiên nhất định phải giết Mạc Kiền chắc còn một lý do nữa, đó là Mạc Kiền định lợi dụng Trần Tiêm Tiêm để rời thôn. Trần Tiên Tiên hiểu rõ chị mình, càng biết rõ sự nguy hiểm của tà ma. Cô ta vẫn còn biết sợ. Còn như Mạc Kiền, loại người đó thì chẳng biết sợ gì, hắn chỉ tin vào bản thân, còn rất tự tin, mà người quá tự tin thường sẽ chết ở thôn Quỹ. Đống rắc rối này cứ để Chung Chí Thành lo đi. Tiểu Sam, chúng ta đi."

La Phong nhanh chóng đưa ra quyết định.

Về việc này, La Bân không phản đối.

Những gì La Phong nói cũng chính là điều cậu lo.

Hai bố con đều có phân tích sắc bén, khi ở cạnh nhau càng có thể bù đắp thiếu sót cho nhau, đảm bảo không có sai lầm.

Họ rời khỏi nhà Mạc Kiền, lúc này chỉ mới 6:00.

...

Cùng lúc này, ở nhà Chung Chí Thành.

Chung Chí Thành ngồi trong sân suốt cả đêm, không ngủ, cũng không đi gõ chiêng.

Từ khi ông ta phát hiện dầu đèn có thể ngăn tà ma vào nhà, từ khi ông ta sắp xếp được trật tự trong thôn, mọi người đã sống yên ổn nhiều năm.

Mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch.

Dò đường, tìm lối ra, gặp vấn đề rồi giải quyết.

Nhưng những chuyện dồn dập gần đây khiến ông ta khó mà xoay sở.

Dò đường gặp sự cố.

Thôn Khương có bí mật.

Vưu Giang, chị em nhà họ Trần, Trương Vận Linh, Vu Minh Tín...

Tất cả những chuyện bề nổi gần đây cho ông ta biết rằng bao năm qua ông ta đã chủ quan, chính sự yên ổn của thôn đã khiến ông ta mất đi sự cảnh giác năm xưa.

Ông ta phải xử lý từng chuyện một cách cẩn thận.

Thấy nhưng đúng lúc này lại xuất hiện một nhóm người ngoài với số lượng lớn.

Mà La Phong, người ông tin tưởng nhất lại gây chuyện, để đám người ngoài chạy mất.

Và La Phong chẳng hề nhận sai, còn tỏ thái độ cứng rắn.

Thậm chí, khi ông yêu cầu La Phong giao trả chức đội trưởng đội bảo vệ, La Phong cũng đưa ngay không nói một lời.

Đúng, có thể ông ta có hơi nặng lời, nhưng ông ta làm thế vì điều gì?

Chẳng lẽ La Phong không hiểu?

Chẳng lẽ La Phong không thể hạ mình để nói chuyện với ông ta sao?

La Phong... Thật sự có gì đó không đúng.

La Phong ngày trước với người ngoài thì cứng rắn, nhưng với ông ta thì chưa từng cứng rắn như vậy. Khi ông ta bảo La Sam đi canh giữ đám người ngoài, bảo La Sam dẫn đường đến thôn Khương, La Phong đều đồng ý.

Sự thay đổi của La Phong khiến Chung Chí Thành thấy khó chịu.

Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng gõ cửa.

"Ai đấy?" Chung Chí Thành trầm giọng hỏi.

"Trưởng thôn, tôi, La Phong."

Chung Chí Thành vốn đang bực bội, nghe vậy thì mừng rỡ, vội chạy ra mở cổng.

truyenfull,truyenfull vn