Chương 156: Hợp nhất thông tin
Cố Di Nhân rất nóng.
Dù răng cô va vào nhau lập cập, cảm thấy lạnh, nhưng thực tế lại là rất nóng, mặt cô áp sát cổ La Bân, nóng đến mức đổ mồ hôi.
Với những triệu chứng sốt, nhức đầu, La Bân rất có kinh nghiệm. Cậu cởi áo khoác ngoài, quấn quanh cổ chân lộ ra của Cố Di Nhân.
Cố Di Nhân co người trong vòng tay cậu, mặt áp vào cổ cậu, tay nhét vào trong áo La Bân, ôm bụng cậu.
Một cô gái đang sốt cao sắp ngất, La Bân không nghĩ ngợi nhiều.
Cơ thể cậu vốn lạnh.
Trước đây, chính La Bân chưa từng chú ý đến điều này. Có lẽ vì bản thân thân thể này vốn dĩ đã là tà ma, lạnh mới là bình thường chăng?
Thời gian trôi rất chậm, rất chậm.
La Bân nhớ lại một hình ảnh, Trương Vận Linh từng khóc trong vòng tay cậu.
Lúc đó, Trương Vận Linh đã bắt đầu lừa dối cậu.
Dù La Bân tự nhủ mình đã nghĩ thông suốt, nhưng giờ phút này, cậu vẫn cảm thấy đau lòng.
Trương Vận Linh trốn rồi. Cô ấy trốn đi đâu? Đang làm gì?
Tại sao ấy ta lại cùng Vưu Giang giết người? Chỉ riêng động cơ giết người của cô, La Bân cũng không rõ.
Từ sau chuyện của Vu Minh Tín, sóng trước chưa lặng thì sóng sau đã dâng, nhiều chuyện xảy ra đến mức cậu không có thời gian để tự hỏi.
Có phải bố mẹ cậu đã biết từ sớm? Hay vì lý do giết người của Trương Vận Linh cũng đầy b*nh h**n nên họ không dám nói với cậu?
Nghĩ đến đây, La Bân cảm thấy lạnh lẽo lạ thường.
Phải rất lâu sau, La Bân mới nhận ra cái lạnh đó đến từ chính trái tim.
Đêm nay thật dài.
Đến tận khi đồng hồ chỉ 4:50, La Bân mới từ từ cử động.
Cố Di Nhân khẽ rên lên, mặt từ từ rời khỏi cổ cậu. Hai người dính vào nhau quá lâu, da thịt dính chặt, lúc tách ra còn phát ra tiếng rách nhẹ.
Hàng mi cô run rẩy, ánh mắt có chút hoảng hốt.
Tim cô đập rất nhanh như nai con hoảng loạn.
Mặt cô đỏ bừng.
Giờ đây không còn là do sốt cao nữa, thân nhiệt đã hạ.
Thực ra cô đã bệnh từ lâu, chỉ là cố gắng chịu đựng. Với cô, cảm xúc ngày hôm qua dao động quá lớn, cả thể xác lẫn tinh thần đều sụp đổ. Sốt đến mức mê man, chỉ biết cơ thể của La Bân khiến cô cảm thấy an toàn, muốn dựa gần, lại gần hơn nữa.
Về nửa đêm sau đó thì hạ sốt, cô cảm thấy rất yên tâm, lâu lắm rồi mới được ngủ ngon như vậy nên ngủ một mạch tới giờ.
"Cô... Vẫn ổn chứ?" La Bân khẽ hỏi.
Cố Di Nhân cố kìm tâm trạng hoảng loạn, rút tay khỏi áo La Bân, dịch người ra khỏi vòng tay cậu.
"Cảm ơn..." Giọng cô hơi khàn. Dù đã hạ sốt nhưng bệnh vẫn chưa khỏi, thậm chí còn nặng hơn.
"Cô cứ ở lại đây chờ tôi. Trong làng đang hỗn loạn, nếu bị ai phát hiện sẽ rắc rối to. Mạc Kiền đang tìm cô." La Bân nghiêm túc giải thích: "Tôi sẽ mang đồ ăn đến sau, đừng ăn mấy thứ bậy bạ này nữa, không tốt cho bệnh của cô. Tôi cũng sẽ mang thuốc đến."
"Cảm ơn anh." Cố Di Nhân nói lí nhí.
Cô không biết phải nói gì nữa, chỉ có thể tiếp tục cảm ơn.
"Hai anh em nhà cô sao cứ cảm ơn mãi vậy? Đều là người một nhà cả rồi, tôi cũng đâu thường nói cảm ơn với hai người đâu." La Bân gãi đầu, sau đó cậu khẽ cười: "Tôi phải nhanh về nhà. Hôm nay sẽ có chuyện lớn. Ban ngày thì chắc không sao, cô có thể theo tôi ra khỏi hầm, tôi nghĩ chỉ cần cô ở trong căn nhà này thì sẽ không vấn đề gì."
Thật ra cách tốt nhất là đưa Cố Di Nhân về nhà cậu.
Vấn đề không nằm ở chuyện bị phát hiện.
Giờ này tà ma đang rút lui khỏi làng. La Bân có một phân tích: không chỉ khoảnh khắc trước khi vào sương mù tà ma mới không làm hại người. Quá trình rút lui, phần lớn tà ma sẽ không tấn công con người, có thể mạo hiểm đưa Cố Di Nhân rời đi lúc này.
Phiền phức nhất vẫn là ban đêm, Cố Di Nhân sẽ thu hút kẻ săn mồi.
Nếu mang cô về nhà, ban đêm vẫn phải đưa cô trở lại, khả năng bị lộ sẽ tăng gấp đôi.
Cố Di Nhân không nói gì nữa, chỉ cúi đầu, liên tục vân vê ngón tay.
La Bân lúc này cũng không biết phải nói gì, thì thầm: "Tôi đi đây."
Cậu quay đầu nhìn những "nến người" đang đứng.
Từng gương mặt dữ tợn đáng sợ, từng ánh mắt lạnh lẽo chết chóc như thể đang nhìn chằm chằm vào cậu
La Bân thở dài, bắt đầu trèo ra khỏi đường hầm.
Cố Di Nhân đi theo cậu, đến căn phòng ngầm đầu tiên.
Hai người rời khỏi hầm, quay lại phòng Phùng Ký.
"Cô cẩn thận."
"Xin hãy cứu anh họ tôi.
Một câu quan tâm, một câu khẩn cầu.
La Bân "ừ" một tiếng, rồi ra ngoài.
Khi trèo qua tường viện, đồng hồ chỉ 4:55.
La Bân vẫn rất thận trọng, túi dầu luôn nằm trong tay.
Dù sao, đó chỉ là suy đoán của cậu, chưa chắc tà ma rút lui sẽ không gây hại.
Hai bên tường sân vắng tanh, không có lấy bóng tà ma nào.
La Bân chạy ra ngoài đường, cố gắng che giấu bản thân.
Nhà Phùng Ký gần nhà Vưu Giang, mà nhà Vưu Giang cũng không quá xa nhà cậu. Lúc xử lý xác, Vưu Giang chỉ mất mười phút để đi về.
Với quãng đường đó, La Bân gõ cửa nhà lúc 5:02.
"Kẽo kẹt", cửa mở, La Phong nhìn cậu.
La Bân thở phào, gọi: "Bố!"
"Con từ đâu về thế? Mới tờ mờ sáng thôi." Dù bình tĩnh, nhưng giọng La Phong lộ rõ sự nghi ngờ và ngạc nhiên.
La Bân bước vào sân, tiện tay đóng cửa lại.
Cố Nhã từ phòng khách đi ra, ánh mắt đầy lo lắng, nhưng nhiều hơn là vui mừng.
"Người con bốc mùi thi thể nồng quá. Tối qua con đi đâu vậy?" La Phong nhíu mày hỏi tiếp. Thật ra hai câu hỏi là một.
"Con ở nhà Phùng Ký. Hắn có vấn đề. Ngoài ra, tà ma bắt đầu rút khỏi làng từ 4:50, trong quá trình rút lui sẽ không tấn công người." La Bân trả lời.
Cố Nhã đi đến trước mặt cậu, hỏi: "Phùng Ký... người đó không dễ gần. Con ở nhà hắn ta sao?"
La Phong cũng nhíu mày.
"Phùng Ký chết rồi." La Bân không giấu diếm, nói thẳng.
Cố Nhã trợn tròn mắt.
"Con giết hắn." La Bân nói tiếp.
Cố Nhã hoảng loạn che miệng.
"Còn ai biết chuyện này không?" La Phong kinh ngạc.
"Bố, chuyện đó không quan trọng." La Bân lập tức lắc đầu.
"Rất quan trọng! Phùng Ký là anh kết nghĩa của Chung Chí Thành. Dù hai người từng mâu thuẫn, nhưng quan hệ thì vẫn còn. Phùng Ký chết, Chung Chí Thành chắc chắn sẽ điều đến cùng!" Vì quá gấp, La Phong gọi thẳng tên, không còn gọi Chung Chí Thành là trưởng thôn.
La Bân khựng lại đôi chút, rồi giải thích: "Là Phùng Ký muốn giết con. Con phát hiện bí mật của hắn, hắn định giết người diệt khẩu. Con phải liều mạng, hắn sơ suất nên bị con đánh chết. Không ai chứng kiến quá trình này."
Vừa giải thích, La Bân vừa sắp xếp lại suy nghĩ, vì chuyện cậu phải nói quá nhiều. Dù đã nghĩ sẵn trên đường đi, nhưng câu hỏi của La Phong khiến mọi thứ đảo lộn.
La Phong vội hỏi: "Bí mật gì? Chẳng lẽ... Hắn giúp hai chị em nhà họ Trần bắt cóc Chương Lập?"