Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 154

Chương 154: Mạc Kiền!

Xác chết quá nhiều, tầng hầm vốn đã chật hẹp, nay chen chúc đầy rẫy, mấy chục cái xác khiến người ta rợn tóc gáy.

Nếu nhìn kỹ từng cái một sẽ có cảm giác như từng thi thể đều đang nhìn chằm chằm vào mình.

Vì thế, từ đầu đến cuối, La Bân chỉ nhìn lướt qua.

Chỉ có cái xác trước mặt là cậu quan sát kỹ lưỡng.

Lúc này, ngẩng đầu lên, cậu nhìn thấy một khuôn mặt.

Một khuôn mặt nước mắt đầm đìa.

Gương mặt đó quá trắng bệch, có lẽ vì suy dinh dưỡng, vóc người cũng quá gầy gò.

Nốt ruồi lệ nơi khóe mắt vô cùng rõ ràng.

Cố Di Nhân!

Cố Di Nhân vậy mà lại đang đứng giữa những xác chết này!

Ngay khoảnh khắc này, La Bân sực nhớ lại.

Lúc trước khi cậu vào tầng hầm này, chỉ liếc sơ qua đám xác chết này.

Vị trí này ban đầu không có Cố Di Nhân!

Cô ấy vào đây sau khi cậu rời khỏi!

La Bân không lên tiếng, chỉ nhìn chằm chằm Cố Di Nhân.

Tại sao cô ấy lại xuất hiện ở đây?

Cô ấy... Tại sao lại xuống núi!?

"Ở đây rất không có gì cả. Cậu cảm nhận được không? Họ là rỗng không, họ đã chết rồi." Cố Di Nhân nghẹn ngào, mím môi, rồi đưa tay lau nước mắt, "Tôi có thể trốn ở đây."

Lòng La Bân lạnh buốt.

Nơi này có thể trốn khỏi tầm mắt của kẻ săn mồi sao?

Cố Di Nhân chưa từng nói gì về kẻ săn mồi, tất cả đều do La Bân suy nghĩ.

Cậu thở dài, trầm giọng hỏi: "Sao cô lại ở đây?"

Dù biết chắc Cố Di Nhân có lý do mới đến đây, với thôn Quỹ, sự tồn tại của Cố Di Nhân vốn đã đầy bí ẩn, nhưng La Bân vẫn muốn biết lý do.

Cô ấy chỉ muốn trốn khỏi kẻ săn mồi? Cô ấy có biết Phùng Ký bị giết như thế nào không?

Giờ phút này, sự nghiêm túc trên mặt Cố Di Nhân biến mất, thay vào đó là nỗi lo lắng và hoảng sợ.

Cô cẩn thận tránh chạm vào thi thể, bước đến trước mặt La Bân, hai tay nắm chặt cổ tay cậu.

"Anh họ rất đau, rất giày vò, anh ấy không sống được bao lâu nữa. Anh ấy... Anh ấy đang ở trong nhà của một kẻ rất xấu, mặt đầy lở loét và sẹo. Xin cậu, hãy cứu anh ấy!"

La Bân đổ mồ hôi lạnh.

Lời Cố Di Nhân nói chẳng khác nào tiếng sét giữa trời quang, khiến đầu óc cậu trống rỗng.

Chương Lập, người đang không có tin tức lại đang ở trong nhà của Mạc Kiền?

Lúc này, La Bân nổi da gà khắp người, mồ hôi chảy ròng ròng.

Lời Cố Di Nhân nói không cần phải nghi ngờ!

La Bân luôn cho rằng Cố Di Nhân không đơn thuần như cái danh "tiên đoán" mà Chương Lập và mọi người nghĩ.

Cô ấy nói như vậy chắc chắn là có thật!

"Cứu anh ấy, nhất định phải cứu anh ấy..." Cố Di Nhân nức nở.

Tạm thời La Bân chưa thể ổn định được cảm xúc, cậu chỉ có thể nói: "Tôi sẽ cứu."

Lý do rất đơn giản: Cậu sợ!

La Bân vốn nghĩ Phùng Ký có vấn đề, hắn chỉ giả vờ hô hào bắt trộm.

Không ngờ, kẻ có vấn đề lại là Mạc Kiền!

Mạc Kiền cực kỳ khó đối phó.

Ngay cả La Phong cũng phải dè chừng, Hà Quỷ lại càng không ngoại lệ.

Mạc Kiền chưa từng để lộ bất kỳ sơ hở nào, đó mới là điều khiến người ta sợ nhất.

Triệu Thù chết chắc chắn là do Mạc Kiền ra tay. Sau đó, hắn còn mang thi thể Triệu Thù cho Trần Tiêm Tiêm ăn.

Mà Trần Tiên Tiên chắc chắn đã tiết lộ cho Mạc Kiền vài thông tin, chẳng hạn như cách ra khỏi thôn, hoặc... Cố Di Nhân.

Nếu không có Cố Di Nhân xuất hiện báo tin, e là không ai nhận ra điểm bất thường từ Mạc Kiền.

Không, nhất định sẽ có người phát hiện. Nhưng là... Trước khi chết.

Chẳng hạn như Triệu Thù, có lẽ Triệu Tù đã bị Mạc Kiền dụ đi. Chỉ cần hắn nói phát hiện điều gì khả nghi, rủ Triệu Thù cùng đi điều tra, liệu Triệu Thù có từ chối không?

Và kết cục của việc đó chính là tự đưa đầu vào địa ngục.

La Bân tiếp tục suy đoán, nếu Hà Quỷ vẫn cố điều tra, Mạc Kiền chắc chắn sẽ ra tay giết người để giữ bí mật. Hắn thậm chí có thể giết luôn cả Hà Quỷ. Chỉ khi còn lại duy nhất một mình, mọi chuyện mới lắng xuống.

Không chỉ vậy , hiện giờ Mạc Kiền vẫn chưa rời khỏi thôn. Hắn đang chờ ai? Không, hắn đang tìm ai?

Cố Di Nhân!

Một kẻ thâm hiểm như hắn nhất định đã phân tích kỹ lưỡng, như trước đây La Bân suy đoán rằng Cố Di Nhân chính là mấu chốt để rời khỏi nơi này.

Còn cậu liệu có bị hắn để ý không?

Cậu thân với Chương Lập, mà Cố Di Nhân lại bị theo dõi suốt một thời gian, Mạc Kiền chắc chắn sẽ nghi ngờ.

Chương Lập có nói Cố Di Nhân đang ở trên núi không?

Nếu có, La Bân cũng không trách anh ta. Bởi như vậy thì việc Cố Di Nhân hiện đang ở dưới núi chẳng phải là vừa hay thoát chết trong gang tấc sao?

Dòng suy nghĩ dần trở nên rõ ràng.

La Bân nhẹ nhàng gỡ tay Cố Di Nhân ra, vỗ vai an ủi cô.

Trạng thái bất ổn của Cố Di Nhân cũng dần dịu lại.

"Anh họ... Nhất định phải cứu được anh họ... Xin cậu..."

Nói đến đây, cả người Cố Di Nhân suýt ngã quỵ.

La Bân vội đỡ lấy, không ngờ người cô ấy lại mềm nhũn, hoàn toàn ngã vào lòng cậu.

Cơ thể mềm mại và thơm dịu của Cố Di Nhân khiến trái tim La Bân không khỏi đập loạn nhịp. Cậu cố gắng giữ phép lịch sự, tránh động vào những chỗ không nên chạm, điều này khiến hành động trở nên cứng đờ.

Hơi thở của Cố Di Nhân nặng nề, còn mang theo hơi nóng, đây là dấu hiệu của sốt cao.

La Bân giật mình, một tay đỡ Cố Di Nhân, tay kia đưa mua bàn tay lên trán cô ấy.

Nóng rực.

Cố Di Nhân đang sốt rất cao.

Không thể để cô ấy ở lại tầng hầm này nữa, cậu phải đưa cô ấy lên trên!

"Không... Đừng... ở lại đây..." Cố Di Nhân nói sảng, "Không tìm được tôi... Không tìm được tôi..."

La Bân cau mày.

Cậu ngồi thụp xuống, đặt Cố Di Nhân nằm tạm dưới đất, rồi lấy túi nước mang theo, đổ một ít vào miệng cô.

Môi Cố Di Nhân run lẩy bẩy, lẩm bẩm mấy từ nghe không rõ.

Khuôn mặt trắng bệch vì sốt đỏ lên, đây là dấu hiệu tốt lúc nào.

Cố Di Nhân ngã bệnh lúc này đúng là điều tệ hại.

Nhưng một cô gái yếu ớt, gắng gượng đến tận bây giờ đã là quá sức rồi.

Thử hỏi nếu cậu sống lay lắt trên núi suốt thời gian dài, ban ngày vật lộn với điều kiện khắc nghiệt, ban đêm lại không thể ngủ trong nhà, chỉ biết trốn tránh tà ma, sống trong hoảng loạn, liệu cậu có chịu đựng nổi không?

"Tôi tìm thuốc cho cô, cô nghỉ một lát đi, tôi sẽ quay lại ngay."

La Bân nhẹ nhàng dỗ dành, khi định đứng dậy thì Cố Di Nhân bất ngờ nắm chặt cổ tay cậu.

"Đừng ra ngoài... Đừng ra ngoài... Hắn đến rồi... Hắn có thể cảm nhận được... Hắn không biết tôi đang ở đây... Đừng để hắn thấy tôi ở với cậu..." Cố Di Nhân thì thào.

La Bân toát mồ hôi lạnh.

Kẻ săn mồi lại xuất hiện sao?

Cố Di Nhân đã sốt đến mức mê man, nói năng lộn xộn.

Nhưng nếu kẻ săn mồi thật sự cảm ứng được, mà sự cảm ứng đó không rõ từ đâu, bây giờ cậu ra ngoài, đụng phải hắn, e là không giấu giếm được thêm nữa.

Vì thế La Bân chỉ đè đè nén cơn nôn nóng, không đứng dậy nữa.

"Lạnh... Lạnh quá..." Cố Di Nhân đột nhiên run rẩy dữ dội, co giật không ngừng, mắt trợn tròn.

Hình như cô ấy lên cơn động kinh.

La Bân từng sống như thực vật, chịu đủ thứ bệnh, cảm giác lạnh thấu xương ấy cậu từng trải qua. Dù là giữa hè, cậu cũng phải quấn chăn thật dày, một cơn gió thoảng qua thôi cũng đủ khiến cậu ngất lịm vì sốc lạnh.

Không chút do dự, La Bân ôm chặt Cố Di Nhân vào lòng.

Cô bấu lấy cậu, đầu tựa vào cổ cậu như muốn tìm chút hơi ấm...

truyenfull,truyenfull vn