Chương 138: Tâm nguyện của cha mẹ chẳng qua là mong con được bình an
Trong ánh mắt La Phong dường như thấp thoáng một chút kỳ vọng.
Đứa con trai này của ông không hề tầm thường.
Tuy rằng đôi lúc cậu còn mang dáng vẻ bồng bột điển hình của tuổi trẻ. quyết định không đủ điềm tĩnh, không đủ trưởng thành nhưng chính điều đó lại cho thấy cậu chưa bị thôn Quỹ ảnh hưởng quá nhiều.
Nếu như có thể giữ vững bản thân, đồng thời thấu hiểu sâu sắc về thôn Quỹ, cậu sẽ còn mạnh hơn nữa!
Nếu như không chỉ tư duy sắc bén, ngay cả thủ đoạn cũng lợi hại thì tốt biết bao.
Ví dụ như giỏi về quyền cước, hay nhạy cảm hơn với đao pháp của nhà họ La...
Thế thì đúng là nội ngoại đều mạnh!
Không phải tự khen, nhưng bản thân La Phong là kiểu người như vậy, nhờ đó ông mới có thể sống ở thôn Quỹ bao năm không chết, thậm chí có được một vị trí vững vàng.
La Sam rất có khả năng sẽ dẫn cả nhà thoát ra thôn.
Bên ngoài tuy an toàn hơn thôn Quỹ, nhưng đâu đâu cũng sự dối trá, đấu đá, lừa lọc.
Con người vẫn cần phải toàn diện, toàn diện mới dễ giữ được tính mạng!
La Phong suy nghĩ, La Phong mong đợi, chỉ là trong mắt ông thoáng hiện lên chút tiếc nuối và ngậm ngùi.
Không phải là thất vọng, vì tiêu chuẩn của ông vốn dĩ đã cao.
Ánh mắt của La Sam lúc này khiến ông nhận ra rằng La Sam vẫn chưa lĩnh ngộ được.
Cũng đúng thôi, bản thân La Sam có tư duy vượt trội, ông còn đòi hỏi cậu phải có tư chất xuất sắc chẳng phải là quá tham sao?
Mong đợi đến nhanh, La Phong cũng nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, nhất quyết không để bản thân rối loạn.
...
Còn lúc này, La Bân đang trong quá trình hồi tưởng.
Bởi vì cậu thực sự không biết La Phong đang muốn kiểm tra mình điều gì.
La Phong đến giờ vẫn chưa hỏi gì, chỉ dùng ánh mắt kia nhìn cậu. La Bân biết, đây là một bài kiểm tra chỉ có thể dùng tâm linh lĩnh hội, không thể nói ra bằng lời!
Thế là La Bân bắt đầu hồi tưởng lại đoạn ký ức vừa mới xảy ra.
Khi tập trung cao độ, những ký ức lướt qua như những tấm phim chiếu nhanh, tốc độ cực nhanh.
Ba lần nhớ lại, La Bân không phát hiện điều gì.
Đến lần thứ tư, đột nhiên cậu nhận ra có điều không ổn.
Toàn thân nổi hết da gà.
La Bân bất ngờ bước lên một bước, áp sát La Phong!
"Vút", La Bân vung đao, chém thẳng vào mu bàn tay La Phong!
"Hay!" Ánh mắt La Phong lộ rõ niềm vui sướng.
Lúc La Sam chưa kịp phản ứng, La Phong biết cậu đang suy nghĩ.
Tuy hơi chậm nhưng cuối cùng cũng đã phản ứng trở lại!
Vậy là đủ rồi!
"Keng", tiếng kim loại vang lên, La Phong giơ đao cản lại đòn tấn công.
Ngay giây tiếp theo, La Phong sửng sốt.
Bởi vì, La Sam không dừng lại!
Nhát thứ hai, với một góc độ cực kỳ hiểm hóc, đâm vào phía trong cổ tay ông!
Tất cả vượt ngoài dự liệu của La Phong!
"Hay! Hay!" La Phong bắt đầu trở nên phấn khích.
Nhưng La Bân vẫn chưa dừng lại!
Phản ứng của La Phong đã cho cậu biết suy luận của cậu là đúng.
La Phong không chỉ đơn thuần đánh cậu bằng gậy, điều này tưởng như là để cậu cầm chặt đao, nhưng thật ra không đơn giản như bề ngoài!
Quả nhiên, đánh chỉ là biểu hiện bề ngoài.
Nếu như thay gậy bằng đao thì sao?
Gậy khiến thân thể đau, đao thì xé toạc da thịt!
Phải rồi, nếu kẻ đối diện là kẻ địch, địch sẽ không dùng gậy như trò trẻ con!
Đao, thương, gậy, kiếm mới là thứ để giết người!
Bảy nhát dao liên tiếp được chém ra!
Đó đã là giới hạn mà La Bân có thể làm được lúc này.
Đúng là hồi tưởng giúp cậu ghi nhớ mọi thứ, nhưng ghi nhớ và thực hiện là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau!
Bảy đao, La Phong không lùi nửa bước.
Bảy đao, nhưng lại khiến lòng La Phong dậy sóng.
Toàn thân ông như tê dại.
Không thể chỉ dùng từ "giỏi" để hình dung nữa.
Con trai ông chẳng lẽ là một quái thai?
Ông chỉ mong La Sam nhận ra được dùng gậy đánh thực chất là đao pháp, vậy là đủ!
Ông đã dùng không dưới một trăm chiêu, không cần nhớ hết, chỉ cần ngộ ra điều cốt lõi, vậy là có tư chất học đao pháp rồi.
Vậy mà bảy đao!
Mỗi nhát không chỉ ổn định, mà còn nhanh, chuẩn, hiểm!
Giống như đã luyện mười mấy ngày, hoàn toàn không giống người mới!
Cho đến khi La Sam th* d*c, dừng lại, La Phong mới buông tay nhưng ông còn thở nặng nhọc hơn.
"Bố, con xem như nhớ rồi đúng không? Còn đánh nữa?" La Bân khàn giọng hỏi.
Ban đầu, tiếng "Hay!" của La Phong khiến cậu nghĩ mình đạt yêu cầu.
Nhưng khi thấy ông nhíu mày, cậu lại hoang mang.
Chẳng lẽ cậu không có thiên phú?
Động tác không chuẩn?
Nhưng cậu đã cố hết sức, đây là giới hạn hiện tại rồi.
Quả nhiên, cậu không phải thiên tài.
Kiếp trước cũng vậy, ở trường là khuôn mặt phổ thông, sau khi bước chân vào xã hội thì cũng chỉ là một nhân viên công sở bình thường.
Sự đặc biệt của cậu chẳng qua là nhờ mấy năm nằm trên giường bệnh, cậu biết sử dụng não bộ tốt hơn mà thôi.
La Phong lại th* d*c, ánh mắt trở nên sâu thẳm hơn.
Nhìn vào ánh mắt của con trai mình lúc này, hình như cậu có chút sợ sệt, thiếu tự tin thì phải?
Thế mà còn gọi là thiếu tự tin?
"Ừ, nhớ được không ít, coi như cũng được." La Phong đáp.
Ông không thể trực tiếp khen La Bân: "Con rất giỏi, con quá xuất sắc, chỉ xem một lần mà đã mạnh gấp hai ba lần ba năm xưa, con là kỳ tài đó hả?"
Như thế thì không hay.
Chỉ khi trong lòng có sự kính sợ mới có thể dốc hết sức tiến bộ.
Nếu cảm thấy đao pháp quá đơn giản thì rất có thể sẽ lười biếng.
Đây chính là suy nghĩ của La Phong.
"Con hiểu rồi bố, lần sau con sẽ làm tốt hơn. Con nhớ được đại khái các chiêu thức rồi, để con tự ôn tập lại, sau đó sẽ tìm bố kiểm tra." La Bân nghiêm túc nói.
La Phong: "..."
Tay cầm đao của ông hơi rịn mồ hôi...
Thế mà đã nhớ rồi sao?
Không chỉ là bảy chiêu, mà còn nhớ toàn bộ những chiêu thức ông đã dùng?
Chuyện này không thể tưởng tượng được!
Không nói thêm gì, La Phong đã quyết định, lần sau khi La Bân đến tìm, ông nhất định phải cho cậu chút "bài học".
Làm người sao có thể mạnh miệng như vậy?
"Tiểu Sam, được rồi, mau lại đây, mẹ bôi thuốc cho con." Cố Nhã cuối cùng cũng không nhịn được, vẫy tay gọi La Bân.
"Đi đi." La Phong nhàn nhạt nói.
"Vâng." La Bân xoay người chạy vào nhà.
Đến cuối cùng, La Phong vẫn để lộ chút tiếc nuối, ông thực sự cảm thấy con mình vẫn chưa đủ mạnh.
Nhưng La Bân lại kiên định một điều cần cù có thể bù thông minh.
Vào nhà, hai tay Cố Nhã đang bê một hộp thuốc đặt lên bàn.
"Mẹ, để con tự làm được rồi." La Bân tự mình mở hộp thuốc, Cố Nhã đứng bên cạnh chỉ dẫn, bảo La Bân lấy lọ nào, rồi chỉ cách thoa thuốc lên tay.
Trong lúc bôi thuốc, La Bân để ý thấy móng út tay trái mình trở nên dày hơn, thậm chí hơi nóng như bị bỏng.
Rất nhanh, thuốc đã được bôi xong.
La Phong lại bắt đầu mài dao như thường lệ.
"Mẹ, con về phòng nghỉ một lúc." La Bân nói.
"Được." Cố Nhã vẫn xót con, nhẹ nhàng gật đầu.
Sau đó, La Bân trở về phòng, nhưng cậu không lập tức ôn tập đao pháp trí nhớ mà lấy ra một con dao nhỏ, bắt đầu cạo lớp móng dày trên ngón tay.
Trong suy nghĩ của cậu, móng tay này chỉ là dày lên, giống như một số người có móng chân ngón út dày, phải thường xuyên cắt tỉa.
Một lúc lâu sau, móng tay dày bị cạo mỏng lại, nhờ lưỡi dao sắc bén, thoạt nhìn không khác gì những móng tay còn lại, điều này khiến La Bân cảm thấy thoải mái hơn đôi chút.
Dù người khác thấy không sao, nhưng La Bân hiểu rõ bản thân mình là tà ma và móng tay này chính là dấu hiệu...
Con người là vậy, khi đối mặt với điều mình không thích, việc xóa bỏ dấu vết luôn khiến lòng nhẹ nhõm hơn.
Sau đó, La Bân lên giường nằm
May mà chuyện của chị em nhà họ Trần đã có bà đồng xử lý.
Trong thôn hiện tại cũng không có chuyện gì khiến cậu phải bận tâm.
Từ khi gọi hồn tỉnh lại đến giờ, có lẽ hôm nay là ngày yên tĩnh và bình yên nhất với cậu, toàn bộ tinh thần cậu đều dồn vào việc hồi tưởng lại từng chiêu thức của La Phong.
Trước cửa phòng, La Phong lặng lẽ đứng đó, lắc đầu thở dài.
Ông giơ tay định gõ cửa.
Cố Nhã bất ngờ đi tới, chặn ông lại.
Sau đó cô đẩy ông ra ngoài sân, rồi hạ giọng: "Ông không thể để con nghỉ ngơi một chút sao? Nó cần nghỉ ngơi thì cứ để nó nghỉ đi."
"Tài năng là tài năng, khổ luyện là khổ luyện, nó chưa đủ siêng năng." La Phong nói: "Tự cao và lười biếng là lỗi dễ mắc nhất của người có tài năng bẩm sinh. Mẹ hiền dễ làm hỏng con."
"Ông cứ nói tôi như vậy mãi, nhưng chẳng lẽ Tiểu Sam không biết mệt hả? Ông cứ để nó nghỉ một ngày thôi được không? Ông không thể thấy con hiểu chuyện, giỏi giang rồi cứ ép nó mãi. Đúng là mẹ hiền con hư, nhưng thúc ép quá mức cũng không tốt, đúng không? Ban đầu, chúng ta đâu có mong Tiểu Sam giỏi như vậy?" Cố Nhã mím môi, "Làm cha làm mẹ, điều đầu tiên chúng ta mong muốn chẳng phải chỉ là nó bình an khỏe mạnh thôi sao?"
Bỗng chốc, La Phong cứng họng nói không nên lời.
"Tôi hiểu ông có lý của mình, nhưng Tiểu Sam chắc chắn là người nghiêm túc, ông cứ để nó nghỉ ngơi một ngày đi." Cố Nhã đổi chủ đề.
"Ừ." Cuối cùng La Phong gật đầu.
Cuộc trò chuyện của hai người rất nhỏ, không thể truyền vào trong phòng La Bân.
Hiện giờ, La Bân đang dồn toàn bộ tinh thần vào việc hồi tưởng nên cũng không nghe thấy.
Cậu đang nỗ lực ghi nhớ từng chi tiết trong các động tác của La Phong.
Bên ngoài có tiếng gõ cửa.
La Phong bước tới mở cửa.
Ngoài sân là Hoàng Gia Lâm.
"Có chuyện gì vậy Tiểu Hoàng?" La Phong hỏi.
Hoàng Gia Lâm trông rất mệt mỏi, mắt đỏ ngầu như thể đã mất ngủ.
Làm sao anh ta có thể ngủ ngon được?
"Đội trưởng... Vợ của lão Khổng ở đầu thôn tới tìm tôi, nói hình như bà ấy thấy lão Khổng trở về. Nhưng chuyện này bà ấy chỉ nói riêng với tôi, hỏi tôi dê hai chân có hình dạng thế nào. Tôi đã giải thích, nói tuyệt đối không thể tin lão Khổng, vì ông ấy đã không còn là con người nữa. Vợ lão Khổng vốn có thành kiến với hầu hết các thành viên trong đội bảo vệ chúng ta, nên tôi thấy vẫn nên báo một tiếng."
Mồ hôi lạnh túa ra ào ào trên lưng La Phong.
"Tôi biết rồi. Chuyện này đã báo với trưởng thôn chưa?"
"Vẫn... Vẫn chưa... Tôi... Haizz..." Hoàng Giang Lâm thở dài.
"Cậu trách tôi sao?" La Phong lại hỏi.
"Không, tôi biết đội trưởng không sai, bố vợ tôi đúng là có vấn đề, trưởng thôn thật ra cũng không sai, có điều... Tôi thấy trưởng thôn quá tàn nhẫn, quá vô tình. Bố vợ tôi không nhất định phải chết... Nếu ông ấy không chết thì đã không thành tà ma. Đêm qua ông ấy còn đến gõ cửa phòng tôi..." Hoàng Gia Lâm không giấu được sự sợ hãi trong ánh mắt.
La Phong im lặng.
Ông biết Vu Minh Tín sau khi chết rất có thể hóa thành tà ma.
Đúng lúc này, từ đầu bên kia đường lại có một người hốt hoảng chạy tới.
Hướng người đó đi cũng là nhà của La Phong!