Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 136

Chương 136: Vết sẹo

"Vâng." Lúc này, sự nghi ngờ trong lòng La Bân tạm lắng xuống.

"Xoẹt", La Phong quẹt diêm, châm vào ngọn đèn dầu.

"Đi nghỉ đi, Tiểu Sam. Gia đình chúng ta không dễ gì biến mất như thế được đâu. Đây là thôn Quỹ, nơi luôn xảy ra những chuyện kỳ lạ mà." La Phong không nói thẳng, nhưng những lời của Chung Chí Thành dường như phần nào trùng khớp với suy nghĩ của ông, cũng như lời nhắc nhở từ con trai.

Nhưng những chuyện này vốn không thể công khai, huống chi Cố Nhã cũng đang ở đây, không thể để bà ấy nghe.

"Phải đấy, đây là thôn Quỹ, chẳng có việc gì trọn vẹn cả. Tiểu Sam, con cứ nghỉ ngơi đi, nhất định chúng ta sẽ cứu được Tiểu Chương." Cố Nhã lúc này mới buông tay La Bân ra, rồi nói, "Để mẹ đi nấu cơm, ăn xong rồi hẵng ngủ."

Sau đó, Cố Nhã đi về phía bếp.

"Để tôi làm cho." La Phong muốn cản bà lại.

"Thôi, hai bố con nên ăn một bữa tử tế đi thì hơn." Cố Nhã tỏ rõ thái độ chán ngán tay nghề nấu nướng của La Phong.

Dù vậy, La Phong vẫn theo bà vào bếp vì tay Cố Nhã vẫn quấn băng, cử động bất tiện.

Tâm trạng La Bân lúc này mới dịu đi đôi chút.

Phải rồi, mấy ngày nay quả thật quá căng thẳng, hôm kia trở về không thấy Cố Nhã, hôm qua lại phải đối phó với Vu Minh Tín, rồi còn việc du thôn, hôm nay lại thêm nhiều biến cố dồn dập.

Vậy rồi sao?

Lo lắng có đưa Chương Lập trở lại được không?

Phải bình tĩnh, thật bình tĩnh.

Xét trên một khía cạnh nào đó, những gì Chung Chí Thành nói có lý.

Nếu không bình tĩnh, bản thân sẽ bị nuốt chửng bởi những điều không ai biết trước ở thôn Quỹ này.

La Bân trở về phòng, nằm xuống giường, uống gói dầu để giảm bớt sự khó chịu.

Cơn buồn ngủ kéo đến, lúc đầu nửa tỉnh nửa mê, rồi sau cậu đó ngủ rất sâu, rất say.

"Tiểu Sam? Tiểu Sam?" Có tiếng gọi kèm theo tiếng gõ cửa khe khẽ.

"Ừ." La Bân đáp, nhưng vẫn chưa dậy.

Đến khi cậu tỉnh hẳn là lúc cửa sổ phát ra tiếng gõ "cộc cộc cộc, cộc cộc cộc".

Cậu dụi mạnh mặt, quay đầu nhìn đồng hồ treo tường, kim chỉ 12 giờ rưỡi. Khi nãy chỉ mới hơn bảy giờ, vậy mà cậu đã ngủ tận năm tiếng?

Cậu đứng dậy, tới bên cửa sổ.

Người đang gõ kính là một cậu bé.

Tay nó cầm một mảnh móng tay, đầu hơi nghiêng, nở nụ cười.

"Cút!" La Bân thấp giọng quát.

Cậu bé ngừng gõ cửa kính, hai tay kéo mi dưới xuống, lè lưỡi.

"Rầm", La Bân kéo rèm cửa lại.

Bụng trống rỗng, cậu đói rồi.

La Bân ra khỏi phòng, định xuống bếp xem có gì ăn được thì thấy trên bàn giữa phòng khách có một cái mẹt úp ngược.

Cậu nhấc mẹt lên, bên dưới có một đĩa rau xào, một đĩa khoai tây sợi và một bát cơm.

Dù đồ ăn đã nguội, nhưng La Bân vẫn ăn ngấu nghiến, vì thật sự rất ngon.

Chẳng mấy chốc, cậu đã ăn sạch, toàn thân dễ chịu hơn nhiều. Dọn dẹp xong quay lại, tim cậu suýt nữa thì ngừng đập.

Trước cửa phòng La Phong có một người.

Người đó gù lưng, cúi thấp người, tay cầm một chiếc ngọc khuê, mặc mãng bào, đang nhìn vào trong qua khe cửa.

Kẻ săn mồi lại đến nữa rồi!

Nhưng La Bân không dám biểu hiện gì, chỉ giả vờ không thấy, về phòng mình.

Lúc này, kẻ săn mồi quay đầu lại nhìn La bân.

La Bân chỉ chăm chăm nhìn vào cửa phòng mình, bước chân không hề lệch.

Mở cửa bước vào, đóng cửa lại, La Bân không dám đứng cạnh cửa nghe lén, chỉ có thể lại lên giường.

Kẻ săn mồi đã vào sân ba lần.

Lần đầu đến là vì cậu, La Bân biết không phải do cậu để lộ điều gì, mà vì cậu quá gần gũi với Cố Di Nhân. Mà Cố Di Nhân là người có thể ảnh hưởng đến núi.

Lần hai là đêm trước, kẻ săn mồi theo dõi La Phong.

Về bản chất, Cố Di Nhân ảnh hưởng đến núi, cậu cũng có thể ảnh hưởng, chỉ là Cố Y Nhân đã bị phát hiện, còn cậu thì chưa.

Suy cho cùng, bản thân quả thật có điểm đặc biệt, vì còn có Từ Khai Quốc đang âm thầm dẫn dắt cậu.

Kẻ săn mồi để mắt đến cậu là điều hợp lý.

Vậy còn La Phong?

La Phong hoàn toàn không bị điều gì dẫn dắt cả.

La Phong chỉ đơn thuần là nhờ tư duy, khả năng suy luận vượt trội nên bị chú ý sao?

Chính vì vậy, họ mới khác biệt. Chính vì vậy, La Phong mới không thể thấy được kẻ săn mồi.

La Bân nắm chặt hai tay, ép mình vào giấc ngủ.

Do đã ngủ lúc sớm, lần này phải mất rất lâu cậu mới có thể thiếp đi được.

La Bân nhìn đồng hồ treo tường vài lần, đến tận hai giờ rưỡi mới lơ mơ ngủ lại.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, trời đã sáng.

Cậu mở cửa bước ra khỏi phòng.

Trước mắt, La Phong đang mài dao, tiếng "xoẹt xoẹt" vang lên, lưỡi dao sắc loáng.

Bên cạnh bàn trong nhà, Cố Nhã đang ngồi nghỉ.

Trên bàn vẫn có đồ ăn.

"Tiểu Sam, mau lại ăn sáng đi!" Cố Nhã gọi.

Sau hai ngày nghỉ ngơi, sắc mặt của Cố Nhã đã tốt lên rất nhiều.

Ở trong tay Vưu Giang và Vu Minh Tín, bà chỉ bị thương ngoài da, vết thương thế này lành rất nhanh.

Tiểu Sam ngồi xuống bàn, bữa sáng là mì trứng. Dù mì đã nở quá vì ngấm nước nhưng không hề bị nát, đặc biệt là quả trứng chiên vàng ươm trên cùng tỏa ra mùi thơm ngậy của dầu và trứng.

La Bân ăn ngấu nghiến.

Tâm trạng Cố Nhã rất tốt, bà cười nói: "Ăn chậm thôi, coi chừng nghẹn. Tiểu Sam, mẹ nấu mì có ngon không?"

"Vâng vâng." La Bân gật đầu mạnh mẽ.

Thái độ ung dung của Cố Nhã khiến La Bân càng cảm thấy nhẹ nhõm.

Thật ra cậu đang có áp lực, vì hôm qua đã nói sẽ rời khỏi thôn, mà hôm nay vẫn chưa đi được, sợ Cố Nhã sẽ lo lắng.

Xem ra, người có tâm lý chưa vững chỉ có mình cậu.

Rất nhanh, La Bân đã ăn sạch cả bát mì, đến cả nước mì cũng uống cạn.

Cậu đặt bát xuống, lau miệng.

Vừa đứng dậy, cậu đã thấy La Phong đang đi về phía phòng khách.

Cố Nhã dùng cổ tay bê bát vào bếp.

"Chúng ta đi gặp bà đồng." La Phong trầm giọng.

"Vâng." La Bân gật đầu.

La Bân không hỏi gì thêm vì biết La Phong chắc chắn có lý do mới làm vậy.

Về những người trong thôn, La Phong quen thuộc hơn, cũng dễ tìm ra hai chị em họ Trần và Chương Lập hơn cậu.

Đi mất khoảng năm, sáu phút, họ đến trước nhà của Hà Quỷ.

Nơi này khá giống sân nhà của Chung Chí Thành, bên ngoài có một vườn cây nhỏ.

Đi đến trước cửa, La Phong gõ cửa.

"Kẹt", cửa mở ra.

Người mở cửa là Hà Quỷ.

Nhưng trong sân không chỉ có mỗi Hà Quỹ, mà còn có bốn người khác.

La Bân thầm quan sát, mỗi người đều có đặc điểm riêng, nhưng một người trong đó khiến cậu rùng mình.

Mặt người đó vô cùng khó coi, giống như bị bỏng nặng, giữa các vết sẹo đen có những mảng da non, hồng hồng, một số chỗ sẹo trồi lên, lộ ra lớp thịt đỏ tươi bên dưới.

Bị lửa thiêu hay bị sét đánh vậy?

truyenfull,truyenfull vn