La Bân híp mắt.
Cậu vốn nghĩ rằng có thể ép thêm vài con hình thi xà quỷ nữa lộ diện để chúng dọn sạch lối vào hang.
Nhưng Bạch Tượng đã không cho cậu cơ hội đó.
Giờ xem ra, thế này cũng hòm hòm rồi?
Sông Hắc Xà vốn là cặp rắn song hành, thế nên ngục Độc Xà Thực Thân không thể bị quan tài của Tế Tông trấn áp hoàn toàn. Bạch Tượng vốn đã từng dẫn động chúng một lần và lúc này chính là lần thứ hai!
Tức khắc, toàn bộ hình thi xà quỷ đều áp sát về phía cửa hang, từng con chen chúc chui ra ngoài!
Mấy mươi con hình thi xà quỷ đều đã thoát ra.
Không biết từ lúc nào, một bóng dáng ung dung béo mập từ trong đám rắn dưới đất bò ra, cũng đi tới trước cửa hang, chui tọt ra ngoài.
"Mênh mông trong Phong Đô, trùng trùng núi Kim Cang!"
"Linh Bảo quang vô lượng, soi rọi phiền nhiệt trì!"
"Chư hồn tội Cửu U, thân theo phướn mây hương!"
"Định tuệ hoa sen xanh, thượng sinh thần vĩnh an!"
Tiếng của Bạch Tượng lại vang lên.
La Bân vẫn còn nhớ chú pháp này, hình như gọi là chú Phá Ngục, công dụng của nó là phá trừ hung ngục, thi ngục.
Hai mươi tư ngục cũng là một loại ngục, chắc chắn sẽ có hiệu quả.
Cậu không sợ Bạch Tượng chống trả, chỉ sợ lão bỏ chạy. Bây giờ ngục Độc Xà Thực Thân lại bị dẫn động lần nữa, Bạch Tượng cũng không chạy thoát nổi rồi?
Theo bóng dáng béo mập kia chen ra ngoài, trong hang động đột nhiên yên tĩnh lại.
Bên ngoài tiếng chú thuật vẫn vang rền, tiếng nổ chấn động không dứt. Nhưng rất nhanh âm thanh đã thay đổi.
Không còn là loại lôi pháp cao vút hào hùng nữa, mà là một chú pháp khác.
"Đan Chu chính luân thanh tịnh nhiếp, Linh Bảo Thiên Tôn khứ uế nhiếp, Thai Quang Sảng Linh U Tinh nhiếp, Bành Cư Bành Kiều Bành Chất bất đắc ly ngô thân nhiếp, Thái Thượng Tam Thiên hư vô tự nhiên nhiếp."
"Ta dùng mặt trời rửa thân, dùng mặt trăng luyện hình. Chân nhân hộ ta, Ngọc nữ tá hình, nhị thập bát tú tùy ta phụng luân, thiên tà vạn uế trục khí nhi thanh, cấp cấp như luật lệnh."
La Bân hít sâu một hơi, tiến lên trước vài bước, trở lại cửa hang, thận trọng thò đầu nhìn ra ngoài.
Trong tầm nhìn, Bạch Tượng đang đứng giữa hang động.
Các hình thi xà quỷ đều vây quanh lão, bóng người béo mập kia thì nằm ở phía bên phải. Những bóng rắn trên người chúng không ngừng vặn vẹo, như muốn áp sát Bạch Tượng nhưng lại bị chú pháp ngăn cản, điều này khiến hai bên duy trì được một sự cân bằng tinh vi.
Bạch Tượng không thể làm gì được hình thi xà quỷ, mà lũ xà quỷ nhất thời cũng không thương tổn được lão.
Tiếng chú thuật liên tục vang vọng.
Vẻ giận dữ trên mặt Bạch Tượng đang dần trở nên bình tĩnh, trấn định.
Cảm xúc mà lúc vừa nãy La Bân khích bác đang sắp sửa được ổn định hoàn toàn.
Nhịp thở của La Bân lại một lần nữa trở nên dồn dập.
Trong nhiều trường hợp, sự việc phát triển luôn vượt ra ngoài dự liệu của con người.
Ví dụ như cậu chỉ định cắt đuôi Bạch Tượng ở đây, việc làm lão bị thương đã là vượt quá kỳ vọng.
Sau khi nhìn thấy hình thi xà quỷ, cậu mới có dự tính xa hơn.
Sự cân bằng vi diệu trước mắt lại khiến nội tâm La Bân rơi vào một cuộc đấu tranh dữ dội.
Tim đập nhanh, càng lúc càng nhanh.
Sự do dự cuối cùng đã biến thành kiên định.
Nhiều khi cơ hội chỉ đến một lần.
Thế nên mới có câu: thời cơ không thể để lỡ, lỡ mất thì chẳng bao giờ trở lại!
Cậu bò từ trong hang động ra ngoài, rất nhanh đã trở lại hang lớn phía ngoài.
La Bân không cầm viên đại đan trên tay, vì hình thi xà quỷ sẽ sợ, cậu không thể phá vỡ sự cân bằng mong manh này, vì vậy cậu giấu viên đan trong người.
Đồng thời, cậu cũng không tiến lên phía trước, vì áp sát Bạch Tượng cũng sẽ khiến lũ xà quỷ cạnh lão lùi lại.
Ánh mắt Bạch Tượng hướng về phía La Bân. Lần này, trong mắt lão là những con trùng màu xanh trắng luân phiên bò trườn, không khiến cảm xúc của lão bị loạn thêm nữa.
La Bân hít sâu, thở chậm.
Cơ thể vừa mới điều dưỡng tốt được một thời gian ngắn, nãy giờ lại tiêu hao quá nhiều, cậu bắt đầu cảm thấy đầu nặng chân nhẹ.
Tuy nhiên, La Bân vẫn giơ tay lên, một tay nắm chặt kiếm huyết đào, tay kia xách đèn lồng hoa tím Tiên Thiên.
Bàn tay cầm cán đèn đồng thời bắt quyết, ngay khoảnh khắc đèn lồng tím sáng lên, âm thần của Bạch Tượng trực tiếp xuất khỏi xác!
Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ âm thần của Bạch Tượng ngây dại.
"Không!"
Tiếng kinh hãi phẫn nộ nổ vang từ miệng âm thần của lão.
Phụt! Phụt! Phụt!
Tiếng động rất nhỏ.
Từ ngực của thân xác phàm trần kia, từng con rắn trực tiếp chui ra.
Những con rắn đó như vừa mới sinh, không ngừng lắc lư, trườn bò, trên người phủ đầy chất nhầy.
Trong miệng chúng ngậm những miếng thịt còn rõ thớ cơ, không ngừng nuốt chửng.
Cái đầu của thân thể Bạch Tượng gục xuống.
Độc xà thực thân, xà thực tâm.
Âm thần ở trong xác thì có thể niệm chú chống lại hai mươi tư ngục, âm thần rời thể xác rồi rồi, miệng không thể niệm chú, liền mất mạng ngay tại chỗ.
Ấn quyết buông lỏng, đèn lồng vụt tắt.
La Bân th* d*c thêm hai tiếng, siết chặt kiếm Huyết Đào, ánh mắt trở nên hung ác, quát lớn: "Tới đây!"
Toàn bộ cục diện này đều do một tay La Bân dựng lên.
Đây hoàn toàn là kế "rút củi dưới đáy nồi", mượn cơ hội hình thi xà quỷ bao vây Bạch Tượng để hủy đi nhục thân của lão!
Lúc này La Bân không rút lui vào trong hang mà làm bộ muốn đấu với Bạch Tượng, đây lại là một thủ đoạn khác, chính là tâm thuật!
Cái gốc của xuất âm thần vốn là hỗn loạn, sợ hãi và yếu đuối.
Dù có Trung Thi Bạch, dù Trung Thi Bạch sẽ ảnh hưởng đến cảm xúc vào thời điểm mấu chốt, nhưng vào lúc quyết định nhất, sự hèn nhát vẫn là bản chất của kẻ xuất âm thần. Ít nhất là bản chất của những đạo sĩ xuất âm thần.
Đạo sĩ là tồn tại thế nào?
Nếu đủ cứng cỏi, liệu họ có sống lay lắt như vậy không?
Liệu họ có không muốn đánh cược một lần để xuất dương thần không?
Mọi lý do suy cho cùng cũng là vì sợ, sợ sau khi thất bại sẽ hoàn toàn tan biến thành tro bụi, chứ chẳng phải vì cái cớ "dương thần cô độc" phiến diện kia.
Nếu thực sự sợ cô độc, điều đó chỉ chứng minh kẻ ấy càng yếu đuối, thậm chí không xứng đáng có thực lực xuất âm thần.
Chính vì bản chất này, việc La Bân hành động ngược với lẽ thường càng khiến Bạch Tượng kiêng dè muôn phần!
Bạch Tượng biến mất không thấy tăm hơi.
Tốc độ của âm thần nhanh đến mức mắt thường không thể nắm bắt.
Nỗi lòng căng thẳng của La Bân vẫn không hề nới lỏng, tay vẫn cầm chắc kiếm Huyết Đào.
Cậu còn nhìn ra một chi tiết nhỏ: Ngục Độc Xà Thực Thân chỉ tấn công những người có hình thể, chứ không tấn công những linh hồn thuần túy.
Đám rắn trên xác của Bạch Tượng vẫn đang trườn bò, chui ra nhiều hơn từ vị trí tim, tiếng xì xì khiến người ta vô cùng khó chịu.
Những con hình thi xà quỷ kia kéo cái xác của Bạch Tượng đi ngược về phía cửa hang.
Khi đi qua bên cạnh La Bân, chúng đều nhìn cậu, lẩm bẩm hai từ: Tà kiến, Độc mưu.
Điều này càng minh chứng từ một khía cạnh khác La Bân hoàn toàn không phải là người thập toàn thập mỹ.
Trước đây ở núi Vân Mông, cậu bình an vô sự hoàn toàn là nhờ vào lá bùa trên lưng.
Lá bùa của Mao tiên sinh có thể che chắn được Thi Ngục Thập Giới dị dạng mô phỏng theo hai mươi tư địa ngục, nhưng lại không chắn nổi hai mươi tư ngục thực sự.
Dù vậy, đại đan đã phát huy tác dụng.
Chẳng mấy chốc, toàn bộ hình thi xà quỷ đều biến mất.
La Bân th* d*c thêm mấy hơi, đi tới bên cạnh quan tài.
"Đắc tội rồi, Tế Tổ."
La Bân trèo vào trong quan tài, nắm lấy một cánh tay của thi thể, dùng kiếm Huyết Đào, rạch một vết thương, trực tiếp bắt đầu hút lấy.
Tuy là máu xác chết nhưng không hề có cảm giác lạnh lẽo, ngược lại lại có một sự ấm áp nhàn nhạt.
La Bân không dám hút quá nhiều.
Lúc ở núi Tẩu Giao, cơ thể La Sam đã từng uống máu của vũ hóa thiện thi. Hiệu quả không bằng thiện thi đan, yếu hơn nhiều, nhưng đối với cơ thể lúc này thì đã đủ dùng.
Buông cánh tay ra, La Bân nhanh chóng rút khỏi quan tài.
Cậu cảm thấy toàn thân nóng bừng, đầu óc cũng choáng váng.
Bước chân hơi loạng choạng, La Bân không dừng lại trong hang mà đi ra ngoài, dọc theo con đường đá sát mặt nước.
Tới một bên cầu thang đá dẫn lên trên, La Bân nghiến chặt răng, bò lên.
Cầu thang đá cao chừng mấy chục mét, phía trên là đường núi bình thường và dốc núi nghiêng. Cậu không đi đường núi mà chui vào sườn dốc, loạng choạng đi về phía rìa núi.
Nơi này vốn đã ở rìa núi, giống như một sống núi.
Cậu đi tới ngay phía trước, nơi sông Hắc Xà đang xối rửa.
Cuối cùng không chịu nổi nữa, cậu ngồi bệt xuống đất.
Từ góc độ này, vừa hay có thể nhìn thấy bờ sông bên dưới, chính là nơi ban đầu họ đi tới.
Đám đông đang từ xa nhanh chóng chạy tới.
La Bân lắc lắc đầu, cậu lấy ra một nắm lớn bạch giao Chung Sơn, nhét hết vào miệng, rồi nằm vật xuống.
Cậu không hôn mê.
Máu thi thể đang phát huy tác dụng, cảm giác đau đớn trong cơ thể quá mãnh liệt, tưởng chừng như mọi mạch máu đều sắp bị vỡ tung.
Ngậm bạch giao Chung Sơn chính là vì lý do này.
Cậu không thể vì cơn đau này mà hôn mê được.
Nếu thực sự ngất đi ở nơi thế này, bất cứ chuyện gì xảy ra cũng không thể kiểm soát.
Bạch giao Chung Sơn có thể giữ cho ý thức tỉnh táo, càng có thể nuôi dưỡng hồn phách.
Chỉ là nó sẽ khiến người ta phải chịu đựng khó khăn hơn nhiều.
La Bân chạy nhanh như vậy cũng là dựa trên một phán đoán.
Âm thần của Bạch Tượng nhất định sẽ dẫn người quay lại.
Bạch Tượng chắc chắn sẽ không cam tâm, phong tỏa cửa hang bên dưới, rồi tìm cách trả thù cậu vì nợ giết thân!
Hút máu thi thể mất tối đa hai ba phút.
Âm thần dù tốc độ nhanh nhưng những người còn lại thì cần thời gian.
La Bân lên cầu thang cũng không tốn quá nhiều công sức.
Chỉ cần cậu lề mề một chút, e rằng đã chạm trán với các đạo sĩ khác.
Đại đan khắc chế xuất âm thần.
Ngục Độc Xà Thực Thân lại càng được tận dụng trực tiếp.
Thiếu một trong hai đều không thể đối phó được với Bạch Tượng.
Huống hồ sau khi ra ngoài, cậu hoàn toàn không phải là đối thủ của các đạo sĩ còn lại.
Quả nhiên, phán đoán này hoàn toàn chính xác.
...
Dẫn đầu là Bạch Tiên Mệnh, mang theo mười mấy đạo sĩ, tất cả khiêng đá lớn từ chân núi đến, dưới sự chỉ dẫn của âm thần Bạch Tượng nhanh chóng phong tỏa cửa hang phía trước ngục Độc Xà Thực Thân.
Rất nhanh, Bạch Tiên Mệnh cùng những người khác đã hoàn thành mệnh lệnh, tất cả mọi người đều đứng sững ở bờ sông.
Ba chân nhân đều vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ.
Các đạo sĩ áo đỏ và áo xanh thì không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Không phải ai cũng có thể nhìn thấy Bạch Tượng, ngoại trừ các chân nhân và trưởng lão áo đỏ, trong đám áo xanh chỉ có ba người nhìn thấy lão.
Bạch Tượng không nói gì thêm, chỉ bảo mọi người đến phong tỏa hang động, đồng thời nói một câu: Ngục Độc Xà Thực Thân ở đây.
Tên Đường Vũ kia đi đâu rồi?
Chẳng ai biết.
Điều quan trọng nhất là Bạch Tượng thế mà lại tử thương, chỉ còn lại âm thần!
Có thể thấy, lúc nãy chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn!
"Cậu lại đây." Bạch Tượng chỉ vào một đệ tử áo xanh.
Sắc mặt đệ tử đó lập tức trắng bệch.
"Bộp", hắn quỳ sụp xuống đất.
Nhóm bà Lê không hiểu gì.
Thậm chí họ cảm thấy chuyện này thật phi lý.
Đám đạo sĩ này trực tiếp kéo đến phong tử cửa hang.
Không ai màng tới tổ sư trưởng lão của họ sao?
Còn về Đường Vũ, cậu cũng bị phong tỏa trong hang động.
Nhóm bà Lê lo sốt vó, nhưng cũng hiểu, bây giờ nói gì cũng không thay đổi được kết quả, chỉ có thể đợi sau khi thoát thân mới gọi người đến mở hang.
Nhưng tại sao lại có một đạo sĩ trực tiếp quỳ xuống rồi?
"Tổ... Tổ sư..." Đệ tử áo xanh đó sợ hãi.
Những đạo sĩ khác không nhìn thấy âm thần Bạch Tượng, làm sao mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra?
Bạch Tượng lại muốn đoạt xá rồi!
Nhất thời, lòng dạ mọi người đều chùng xuống tận đáy.
"Hừ!" Bạch Tượng hừ một tiếng, âm thần đột ngột lao tới, nhập vào trong cơ thể đệ tử đó.
Tức khắc, đệ tử kia bật dậy đứng thẳng người!
Tất cả đạo sĩ có mặt tại càng thêm im phăng phắc.
"Thả cổ trùng của mấy người ra, vào trong xem cho tôi, xem tên Đường Vũ kia có còn ở trong hang đó không!"
Bạch Tượng nhìn bà Lê, ý đồ giết người không hề che giấu.
Điều này càng khiến mọi người hoài nghi, mới vừa rồi Bạch Tượng còn đi cùng Đường Vũ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà khiến Bạch Tượng đằng đằng sát khí như vậy?
Lại còn phải phong tỏa cửa hang trước, rồi mới xem Đường Vũ có ở bên trong hay không?