Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1093: Pháp khí trấn ngục, cơ thể che giấu thiên cơ

Cảm giác bị kim châm lại xuất hiện.

Chính là Bạch Tượng đang nhìn cậu chằm chằm.

"Ở đây thế mà lại có Độc Xà Thực Thân của hai mươi tư ngục." Một giọng nói khàn khàn vang lên.

Người lên tiếng chính là Bạch Tiên Mệnh.

Ánh mắt hai chân nhân còn lại đều rét lạnh.

Những đạo sĩ áo đỏ và áo xanh khác cuối cùng cũng hơi hoàn hồn, ai nấy đều vẫn còn sợ hãi và hãi hùng sau cơn đại nạn.

"Thân ở trong ngục, nhưng lại không phải trong ngục thật sự. Nếu là ngục thật, e rằng hôm nay đệ tử phải tổn hao quá nửa, ngay cả tôi và các ông cũng chưa chắc đã sống sót mà ra." Bạch Hình Đài trầm giọng nói.

Đồng thời, ông ta đưa tay vuốt phẳng lại vạt áo trước ngực.

Thực tế, La Bân cũng nghe ra được Bạch Hình Đài vẫn còn đang sợ hãi. Cậu biết tên của tất cả các chân nhân, dù sao cậu cũng từng gặp họ ở núi Thần Tiêu.

Chân nhân còn lại tên là Bạch Luật Thư.

"Có gì đó không đúng, nếu thực sự là hai mươi tư ngục, tại sao hành hình được nửa chừng lại rút lui? Nếu không phải hai mươi tư ngục, sao có thể trấn áp được chúng ta? Làm sao trấn áp nổi chúng ta?" Bạch Luật Thư

Theo sau đó, ánh mắt của tất cả đệ tử đều đổ dồn về phía Bạch Tượng. Không ngoại lệ, họ đều cho rằng đó là bản lĩnh của Bạch Tượng.

Xuất âm thần mà!

Chỉ có Bạch Tượng mới có thể phá giải mọi hung hiểm trước mắt trong tình cảnh tất cả mọi người đều "không nhìn thấy" gì!

Hành động của đám đệ tử khiến cả Bạch Tiên Mệnh, Bạch Hình Đài và Bạch Luật Thư cũng nhìn sang Bạch Tượng, bọn họ bừng tỉnh, lập tức lộ vẻ kính sợ.

La Bân cũng có hành động tương tự.

Cậu buộc phải làm vậy, dù cậu thừa biết đây hoàn toàn là nhờ may mắn.

Quả nhiên, Bạch Tượng vẫn đang nhìn cậu.

Cái nhìn tĩnh lặng và sắc bén ấy gần như muốn mổ xẻ toàn bộ lớp ngụy trang của cậu!

Sự chú ý của Bạch Tượng khiến Bạch Tiên Mệnh, Bạch Hình Đài, Bạch Luật Thư cùng toàn bộ đám đạo sĩ áo đỏ, áo xanh đều nhìn La Bân.

Nhất thời, trên trán La Bân rịn ra những hạt mồ hôi li ti.

Bạch Tượng khẽ gật đầu rồi mới nói: "Đúng là Độc Xà Thực Thân, trước mặt mỗi người đều có một hình thi xà quỷ. Đường tiên sinh, hình thi xà quỷ trước mặt cậu chỉ đứng sau kẻ định bước đến trước mặt tôi thôi. Đó không phải là Độc Xà Thực Thân ngục hoàn chỉnh, tôi lờ mờ cảm nhận được nó bị ép chế, nó chưa hoàn toàn mở ra là vì chúng ta tiến vào nơi này tạo nên sự cộng hưởng, nó muốn kiểm tra chúng ta. Cậu đã dùng cách gì để khiến nó rút lui? Không phải thuật âm dương, cậu không hề cử động, cùng lắm là quay đầu. Vậy là pháp khí sao? Pháp khí của tiên sinh mà có thể trấn áp được một phần của hai mươi tư ngục, thật khiến người ta kinh ngạc. Có thể lấy ra cho bần đạo xem thử không?"

Bạch Tượng nói nghe vô cùng nhẹ nhàng.

La Bân híp mắt, trán càng đẫm mồ hôi.

Bạch Tượng quan sát quá chi tiết.

Những hạt mồ hôi lăn dài từ gò má xuống.

Không lấy đồ ra sao?

Bạch Tượng chắc chắn sẽ trực tiếp cướp đoạt!

Mặc dù Bạch Tượng không lộ vẻ tham lam, nhưng ông ta quá bình tĩnh, bình tĩnh đến mức hoàn toàn không bình thường.

Hơn nữa, vị xuất âm thần của núi Thần Tiêu này vốn đã bị thi trùng xâm thực.

Trên người Bạch Tượng thật sự chỉ có một con Trung Thi Bạch sao?

Ngay cả khi không có Hạ Thi Huyết, liệu có thể không có Thượng Thi Thanh không?

Chỉ một loại thi trùng thôi liệu có thực sự ảnh hưởng đến ông ta tới mức này?

Trung Thi Bạch là phẫn nộ, Thượng Thi Thanh mới là tham lam!

Phẫn nộ có thể thúc đẩy ông ta đi đoạt xá?

E rằng tham lam mới là vấn đề lớn nhất bám rễ trên người Bạch Tượng!

Đám đệ tử và ba trưởng lão chân nhân càng kinh ngạc hơn.

Tuy nhiên, sự hoài nghi chỉ là thoáng qua, thay vào đó là lòng tham hiện rõ, hoặc là sự tò mò.

Núi Thần Tiêu không phải ai cũng có vấn đề, nhưng cũng chẳng phải ai cũng trong sạch.

Thượng bất chính thì hạ tắc loạn.

Bạch Tử Hoa là cái xà nhà không thẳng nhất, khiến cho những viên gạch đá bên dưới ít nhiều đều bị xiêu vẹo.

Mồ hôi chảy thành hạt lớn từ thái dương La Bân xuống.

"Sao vậy, Đường tiên sinh không tin tưởng bần đạo sao? Bần đạo không đơn thuần chỉ là trưởng lão của núi Thần Tiêu. Trước khi xuất âm thần, bần đạo chính là chủ đạo quán đời trước nữa của núi Thần Tiêu. Lôi pháp của núi Thần Tiêu là thuật môn chính trực nhất thế gian. Chủ đạo quán của núi Thần Tiêu lại càng là người chính trực nhất thế gian. Bần đạo sẽ không thèm khát pháp khí của cậu, bần đạo chỉ muốn xem thử, thứ gì đã áp chế được một trong hai mươi tư ngục."

Vừa nói, Bạch Tượng vừa giơ tay lên, cảm xúc trong mắt ông ta là điều không thể nghi ngờ.

La Bân nhìn thấy rồi, trong mắt Bạch Tượng bắt đầu xuất hiện một tia sắc xanh.

Không phải cái màu xanh của thi thể, mà là Thượng Thi Thanh!

La Bân thầm nghĩ trong lòng: Bây giờ ông muốn thế thôi, đến lúc tôi lấy ra thật, e rằng ông lại chẳng dám muốn nữa đâu.

Tất nhiên, những lời này cậu không thể nói ra.

Cho dù Bạch Tượng sợ dương thần đan, nhưng những đạo sĩ khác thì không, núi Thần Tiêu chắc chắn sẽ cướp lấy!

Chẳng có người lương thiện nào lại cứ chỉ vào mặt mình mà nói với người khác: "Tôi là người tốt, anh tin tôi đi, tôi không lừa anh đâu."

Chỉ có kẻ lừa đảo mới cố gắng khiến người khác tin tưởng mình trước.

Mồ hôi ngày càng nhiều, tấm lưng đã bắt đầu ướt đẫm.

Thời gian trôi qua thực sự rất chậm.

Mí mắt La Bân liên tục giật giật, tim cũng đập thình thịch.

Không thể lấy dương thần đan ra.

Vậy cái cục diện này phá kiểu gì đây?

Trong hoàn cảnh hiện tại, cậu có muốn chạy cũng không chạy nổi.

"Hộc... Hộc..."

Trần Hồng Minh thế mà lại giơ tay lên, vô cùng gian nan nhưng vẫn chỉ vào La Bân, hai trợn trừng.

Cái tiếng hộc hộc đó như thể muốn nói gì đó nhưng lại không nói nên lời.

Lòng La Bân càng trĩu nặng.

Trần Hồng Minh này quả thực có chút bản lĩnh, ý thức lại kiên định đến thế sao?

Cơ thể chịu đựng hành hạ như vậy mà vẫn có thể tỉnh táo trong phút chống để làm ra hành động?

Không chỉ có vậy, hai lần chỉ vào mình, điều này đại diện cho thứ chắc chắn không đơn giản!.

Lần đầu tiên La Bân có thể nghĩ rằng có lẽ do Trần Hồng Minh nghe thấy những lời kia của cậu, với trực giác nhạy bén của một tiên sinh, hắn không muốn Bạch Tượng nghe theo cậu, thậm chí có thể nghi ngờ chính cậu là kẻ đã bày ra hàng loạt mưu tính lên người hắn.

Nhưng cuối cùng Trần Hồng Minh vẫn không trụ vững.

Ngay trước mặt còn chẳng nói ra được gì, lúc khiêng về, Trần Hồng Minh mất đi sự k*ch th*ch đó lại càng không làm được gì hơn.

Giờ đã trải qua thêm một ngày, Trần Hồng Minh vẫn có thể cử động, nghĩa là có một sự k*ch th*ch lớn hơn khiến ý thức của hắn hưng phấn?

La Bân suy nghĩ rất nhiều.

Mắt Bạch Tượng bỗng mắt lên, nhìn sâu vào Trần Hồng Minh một cái, thúc giục: "Đường tiên sinh, hóa ra là vậy! Mau mau lấy pháp khí của cậu ra đây! Trần trưởng lão trúng cổ Vô Hình, chính sự liên kết trong u minh đã gây tổn thương cho hắn. Pháp khí của cậu đã có thể trấn áp một phần hai mươi tư ngục thì chắc chắn có thể quét sạch tà khí trên người Trần trưởng lão! Chuyện này đối với núi Thần Tiêu chúng tôi cực kỳ quan trọng! Bần đạo coi như nợ cậu một ân tình!"

Bạch Tượng vừa dứt lời, tay Trần Hồng Minh liền thõng xuống, cơ thể run rẩy nhẹ, tiếng hộc hộc càng lớn hơn.

Tâm trạng La Bân càng chìm sâu, hoàn toàn rơi xuống đáy vực.

Trần Hồng Minh có lẽ thực sự có ý đồ này.

Bạch Tượng là xuất âm thần, vì sự tồn tại của Thượng Thi Thanh, khi chưa trực tiếp bị Trung Thi Bạch chủ đạo thì vẫn vô cùng tinh khôn.

"Có thể bảo những người khác ra ngoài hết không?" La Bân khàn giọng nói.

Với cục diện hiện tại, chạy là tuyệt đối không chạy được.

Vậy thì chỉ có thể thử một cách khác thôi.

"Hiểu rồi." Bạch Tượng lập tức nhìn những người còn lại, nói: "Pháp khí của Đường tiên sinh không tiện phô trương trước mặt mọi người, mấy người ra ngoài chờ đi, khép cửa lại. Không được nhìn trộm."

Lệnh vừa ban xuống, ba trưởng lão chân nhân dẫn đám đạo sĩ áo đỏ, áo xanh đi ra ngoài.

Rất nhanh, tất cả đều đã ra hết, cửa miếu Mãng Đầu được đóng lại.

Ánh mắt Bạch Tượng rực cháy.

La Bân đặt ba lô xuống, trực tiếp kéo áo phần thân trên ra, vắt ngang hông.

"Hửm?" Bạch Tượng ngạc nhiên.

La Bân bước tới trước mặt Bạch Tượng rồi quay lưng lại.

"Thấy chưa?" La Bân nói với giọng trấn định.

Nhất thời, Bạch Tượng không nói lời nào.

Đăm đăm nhìn vào lá bùa trên lưng La Bân, ông ta có một cảm giác không thể diễn tả bằng lời.

Rõ ràng La Bân đứng ngay trước mắt ông ta, nhưng lại giống như không có ở đó?

Đúng vậy, giống như trăng dưới nước, hoa trong màn sương?

"Đây là lá bùa do sư trưởng để lại để bảo vệ hồn phách cho tôi. Tôi nghĩ thứ lúc nãy chắc hẳn là thương tổn đến hồn phách. Tôi thực sự không biết tại sao họ lại rời đi. Có lá bùa này ở đây, sẽ không ai có thể tính kế được tôi." La Bân nói.

Bạch Tượng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, không nói gì.

La Bân quay đầu lại đối diện với Bạch Tượng.

Rõ ràng, trong mắt Bạch Tượng thoáng qua một tia thất vọng.

"Bùa ở trên người tôi, tôi không giúp Trần tiên sinh được." La Bân lắc đầu.

Bạch Tượng vẫn cứ nhìn chằm chằm vào La Bân, không rời mắt nửa phân.

La Bân không nói gì thêm, giữ im lặng tuyệt đối.

Thực tế, nội tâm cậu đã căng cứng hoàn toàn.

"Xem ra, Trần trưởng lão vẫn phải lên núi tìm cho được Miêu Tích mới có thể giữ được tính mạng." Bạch Tượng thở dài.

La Bân thầm thở phào nhẹ nhõm, qua khóe mắt có thể thấy Trần Hồng Minh trên ghế dài không còn run rẩy, cũng không phát ra tiếng hộc hộc nữa.

Mặc lại áo, ánh mắt La Bân vẫn tỏ ra cung kính: "Tôi đi mời các trưởng lão khác vào nhé?"

Đột nhiên, La Bân trông thấy một bóng người xuất hiện ngay trước mặt mình!

Già nua, không một sợi tóc hay râu, làn da thậm chí có một tia sắc tím nhạt.

Đây chính là âm thần của Bạch Tượng!

Tuy nhiên, La Bân không hề biểu lộ bất kỳ thái độ nào cho thấy mình nhìn thấy.

Cậu vẫn nhìn chằm chằm vào "Bạch Tượng" bằng xương bằng thịt.

Cậu hiểu rất rõ nguyên nhân mình bị nhắm vào khi dùng cơ thể của La Sam.

Đó là vì cậu đã nhìn thấy âm thần của Bạch Tượng!

Xuất âm thần tương tự xuất dương thần, mặc dù âm thần thấp hơn dương thần nhưng cũng cần người có duyên tương đối.

Chỉ là so với sự cô độc của dương thần, số người có thể nhìn thấy âm thần nhiều hơn.

Ít nhất theo phán đoán hiện tại của La Bân, ngoài cái gọi là mệnh số và duyên phận, khi đạt đến một thực lực nhất định cũng có thể thấy được tung tích âm thần.

Bạch Tượng chắc chắn không thực sự cần một người có thực lực nhìn thấy âm thần, nếu vậy thì sự lựa chọn sẽ quá nhiều.

Thứ Bạch Tượng cần nhất định phải phù hợp!

Cơ thể của La Sam cực kỳ ăn khớp với nhu cầu của Bạch Tượng.

Lúc này đây, rõ ràng Bạch Tượng không cần phải xuất âm thần ra khỏi cơ thể, rõ ràng giây trước hai người vẫn còn trò chuyện khá ổn thỏa.

Khoảnh khắc này, lý do Bạch Tượng xuất âm thần, La Bân chẳng cần suy nghĩ cũng hiểu rõ: Vẫn là lòng tham!

Trước mắt không tìm thấy cái xác cần thiết, giờ nhìn thấy cái mới, vừa ý, Bạch Tượng liền có ý đồ đoạt lấy!

Cái vỏ bọc hiện tại của mình tuy chẳng ra làm sao, mạng thậm chí còn rất ngắn.

Nhưng mấu chốt nằm ở lá bùa mà Mao tiên sinh để lại!

Lá bùa đó khiến cho cơ thể này có thể che giấu được thiên cơ!

"Tổ sư trưởng lão?" La Bân vẫn nhìn Bạch Tượng, ánh mắt thể hiện sự nghi ngờ, "Tôi đi mời các trưởng lão khác vào nhé?"

Lặp lại câu hỏi của mình một lần nữa, La Bân vẫn giữ thái độ cung kính.

Âm thần của Bạch Tượng vẫn nhìn thẳng vào đôi mắt La Bân, không hề dao động hay dời đi dù chỉ một chút.

truyenfull,truyenfull vn