"Gió đêm lạnh lắm, nhất là ở ven sông dưới chân núi thế này, bà định để Trần trưởng lão ở đâu đây?"
La Bân nói vậy không phải có ý khiêu khích.
Đó là bởi vì Bạch Tượng đã nhíu mày trước, lộ rõ vẻ bất mãn, nên La Bân mới lập tức lên tiếng.
Ngoài các chân nhân áo tím ra, ngay cả đám đạo sĩ áo đỏ cũng đều cúi đầu, không ai dám chọc giận Bạch Tượng.
Trung Thi Bạch trong người Bạch Tượng quá nghiêm trọng, hễ một lời không hợp là ông ta có thể trực tiếp ra tay, còn nói chuyện quy tắc với ông ta sao?
Nhắc đến Trần Hồng Minh cũng là cách La Bân cố gắng làm cho cục diện dịu đi, không để Bạch Tượng có cơ hội nổi giận.
"Ý tổ sư thế nào?" La Bân hơi nghiêng mình, khẽ cúi đầu tỏ vẻ tôn trọng.
"Một ngôi miếu mã xà không đủ tư cách để núi Thần Tiêu phải né tránh, càng không đủ tư cách để nhắc đến hai chữ quy tắc. Cậu rất hiểu lễ nghĩa, cũng biết cân nhắc cho tình trạng của Trần trưởng lão, hắn đã bị xóc nảy cả ngày rồi, đúng là cần được nghỉ ngơi tử tế." Ánh mắt Bạch Tượng thể hiện sự hài lòng.
"Chuyện này..." Bà Lê hãi hùng.
La Bân quay đầu, hơi chóp mắt, đưa cho bà Lê một tín hiệu ngầm mà người ngoài không thể nhận ra.
Mồ hôi trên trán bà Lê chảy xuống từng hạt lớn, lập tức không nói nữa.
"Bà ấy sợ đến mức không nói nên lời rồi, dù sao cũng là một bà lão, muốn 'giữ' quy tắc tổ tông cũng là lẽ thường tình. Chúng ta vào miếu thôi, đạo trưởng thấy sao?" La Bân nhìn sang Bạch Thủ Tâm bên cạnh.
Bạch Tượng chẳng buồn để ý, đi thẳng xuống sườn núi hướng về phía miếu Mãng Đầu.
Đối với bà Lê, ông ta hoàn toàn ngó lơ.
Ba trưởng lão chân nhân đứng đầu là Bạch Tiên Mệnh cũng không cảm thấy có rủi ro gì, liền đi theo Bạch Tượng.
Rất đơn giản, một đạo sĩ xuất âm thần cộng thêm ba chân nhân, e rằng bất kỳ ma quỷ nào tới cũng phải lột một tầng da, khả năng lớn hơn là hồn phi phách tán!
"Tổ sư và các trưởng lão đã không để tâm thì cứ mặc họ ở trên núi đi. Vất vả cả ngày rồi, cũng không nhất thiết phải băng qua sông ngay trong đêm, Trần tiên sinh cần nghỉ ngơi." Bạch Thủ Tâm nói.
Ngay sau đó, Bạch Thủ Tâm dẫn đầu, hơn hai mươi người tất cả đều tiến vào miếu Mãng Đầu.
La Bân đi tụt lại phía sau cùng.
"Đường tiên sinh..." Mí mắt bà Lê giật giật, mồ hôi vã ra như tắm.
"Thuận theo ông ta thì mọi người mới an toàn, lúc này không nên chấp nhất quy tắc." La Bân lắc đầu.
"Haizz..." Bà Lê thở dài.
Miêu Miểu bất an, ông chú tám cũng run rẩy sợ hãi.
Bà Lê định nói lại thôi, cuối cùng vẫn dặn: "Hay là cậu cũng ở lại đây..."
La Bân lắc đầu: "Bạch Tượng kia sẽ nổi giận."
Sắc mặt ông chú tám vô cùng phức tạp.
Họ đều nhìn ra được lúc nãy La Bân là đang hóa giải mâu thuẫn.
Quay người lại, La Bân đi thẳng về phía miếu Mãng Đầu.
Ven sông, gió quả nhiên thổi mạnh hơn.
Mái hiên phía trên cửa miếu Mãng Đầu trông giống như miệng một con trăn khổng lồ đang há ra, cửa miếu lại nhỏ hơn nhiều, giống như cuống họng.
Trong môi trường thoáng đãng thế này, không khí lẽ ra phải rất sạch sẽ, nhưng lại luôn phảng phất một mùi tanh tao khó tả.
La Bân bước vào trong miếu.
Không gian bên trong không hề nhỏ, trên mặt đất có rất nhiều bồ đoàn, đủ cho tất cả đạo sĩ ngồi xuống.
Bạch Tượng và ba trưởng lão chân nhân ở nơi sâu nhất của ngôi miếu, nơi đó dựng một bức tượng quái dị, nửa thân trên là người, nửa th*n d*** là rắn.
Nhưng đối với La Bân, thứ này chẳng có gì lạ lẫm.
Trước đây ở núi Tát Ô, quái vật đầu thú mình người nào mà cậu chưa từng thấy?
Chẳng qua bức tượng này trông trang nghiêm hơn, từ đó gây áp lực tâm lý nặng nề hơn.
Bồ đoàn của Trần Hồng Minh được đặt ngay dưới chân tượng thần, trông hắn vẫn mê muội, lờ đờ.
Vài đệ tử quây quanh hắn, không ngừng lẩm bẩm niệm chú.
La Bân nghe loáng thoáng họ đang niệm: "Linh Bảo Thiên Tôn, an ủi thân hình, đệ tử hồn phách, ngũ tạng huyền minh..."
Chú pháp này cậu đã nghe Bạch Quan Lễ, Bạch Tiên niệm không dưới một lần, đến mức thuộc lòng luôn rồi.
Bên ngoài ven sông rất lạnh, nhưng trong miếu lại có một luồng hơi ấm khó tả.
Con người ở trong môi trường ấm áp thường có cảm giác buồn ngủ.
Người La Bân không tự chủ được mà khẽ lảo đảo, cơn buồn ngủ bắt đầu ập đến.
Cậu lắc mạnh đầu, rùng mình một cái mới tỉnh táo lại.
Ngoài cửa miếu bỗng có người đi vào, là một đệ tử áo xanh.
Hắn vội vã đến tới trước mặt Bạch Thủ Tâm, thấp giọng báo cáo: "Bên ngoài mặt sông quả nhiên có thứ gì đó trồi lên. Tuy nhiên, chúng chỉ dừng lại ở dưới nước."
Lúc này, Bạch Tiên Mệnh bỗng nhiên đứng dậy.
"Tôi ra ngoài xem sao. Dù sao cũng đang ở núi Tam Nguy, cẩn thận vẫn hơn, cảm giác ở đây không được thoải mái cho lắm, có chút giống với trọng địa đỉnh Văn Thanh."
Lời Bạch Tiên Mệnh nói khiến đám đạo sĩ áo đỏ và áo xanh lập tức căng thẳng.
Hai chân nhân áo bào tím còn lại không có phản ứng gì.
Bạch Tượng thì nhắm mắt, hai tay bắt quyết đặt trên đầu gối, thực hiện động tác "mắt nhìn mũi, mũi nhìn miệng, miệng nhìn tâm".
Khi Bạch Tiên Mệnh bước ra ngoài, các đệ tử cũng đồng loạt đi theo.
La Bân cũng đứng dậy đi ra.
Đứng ven sông, dưới ánh trăng, mặt nước lấp lánh ánh bạc.
Cảm giác đó giống như đang nhìn thấy những lớp vảy nhỏ li ti.
Thực ra trước đấy La Bân đã muốn đến miếu Mãng Đầu để xem thử.
Dù sao đây cũng là nơi chôn cất Tế Tông, La Bân rất muốn biết ở đây có vũ hóa thiện thi hay không.
Nhưng cái khí lạnh âm u ở nơi này quá dày đặc, khiến người ta cảm thấy không thích nghi nổi.
Ngay cả ở núi Tẩu Giao cũng không có cái lạnh như thế.
"Đều là rắn sao?" Bạch Thủ Tâm bất chợt lên tiếng.
Những đạo sĩ khác không hẹn mà cùng lùi lại hai bước.
La Bân híp mắt, bấy giờ cậu mới chú ý thấy mặt nước lấp lánh kia hoàn toàn không phải do nước phản xạ ánh trăng, đó không phải là giống vảy, mà chính xác là vảy.
Từng con rắn nổi lềnh bềnh trên mặt sông, tạo thành một mảng lớn, đầu rắn ẩn dưới nước, những đôi mắt dọc nếu không để ý kỹ sẽ tưởng là ánh nước phản quang.
"Ai vào miếu cũng sẽ bị rắn kéo đi?" Bạch Tiên Mệnh khinh miệt lắc đầu,"Lũ súc sinh này cũng biết lợi hại đấy, không dám lên bờ."
Tình hình hiện tại, những con rắn này đúng là có vẻ không dám lên bờ.
La Bân bình tĩnh lại đôi chút, ánh mắt vẫn quét quanh để tìm xem hầm mộ nằm ở đâu.
Tế Tông cộng với các đời tế sư, số lượng mộ phần gần miếu Mãng Đầu hẳn là không ít.
Chỉ là cậu chẳng phát hiện ra gì, xem ra chỉ có thể đợi sau khi Bạch Tượng và Miêu Tích đấu với nhau, cậu lùi về vị trí này rồi mới thăm dò tiếp được.
Bạch Tiên Mệnh xoay người trở vào Mãng Đầu.
La Bân là người cuối cùng bước vào miếu.
Một cảm giác như bị kim châm bỗng nhiên xuất hiện, ma xui quỷ khiến thế nào cậu lại ngẩng đầu lên, đối mặt với bức tượng thần đầu rắn mình người kia.
Cảm giác trực quan là nó đang nhìn mình chằm chằm.
Nhưng thực tế, đó chỉ là một bức tượng.
La Bân quay trở lại bồ đoàn của mình.
Nhưng từ phía dưới truyền đến một cảm giác quái dị, như có thứ gì đó đang trườn bò.
Cậu nhíu mày cúi đầu nhìn xuống.
Da gà da vịt nổi khắp người, lỗ chân lông dựng đứng, da đầu tê dại hoàn toàn.
Dưới mông cậu ngồi đâu phải là cái bồ đoàn bình thường, rõ ràng là một ổ rắn, lúc này chúng đang điên cuồng vặn vẹo, giãy giụa, quấn lấy chân La Bân.
La Bân định đứng dậy nhưng chân đã bị rắn quấn chặt như bị mười mấy sợi dây thừng thít chặt, căn bản không thể cử động.
Đúng lúc này, tiếng niệm chú vang lên đồng loạt.
"Đan Chu Chính Luân thanh tịnh nhiếp, Linh Bảo Thiên Tôn khử uế nhiếp, Thai Quang Sảng Linh U Tinh nhiếp, Bành Cư Bành Kiều Bành Chất bất đắc ly ngô thân nhiếp, Thái Thượng Tam Thiên hư vô tự nhiên nhiếp."
"Ngã dĩ nhật tẩy thân, dĩ nguyệt luyện hình. Chân nhân hộ ngã, ngọc nữ tá hình, nhị thập bát tú tùy ngã phụng luân, thiên tà vạn uế trục khí nhi thanh, cấp cấp như luật lệnh."
Ngoại trừ Bạch Tượng không niệm chú, ngay cả ba trưởng lão chân nhân cũng đồng thanh niệm chú.
La Bân giật mình.
Loại "ảo giác" này không chỉ mình cậu thấy, mà tất cả mọi người đều thấy sao?
Hoàn hồn, La Bân bắt đầu hồi tưởng.
Trong ký ức một khoảnh khắc trước đó, mắt cậu nhìn thấy chỉ là cái bồ đoàn bình thường, hoàn toàn không có bóng rắn.
Nhịp tim dần bình ổn trở lại.
Nơi này đúng là quái đản, ngay cả trưởng lão chân nhân cũng không thể chống lại "ảo giác" sao?
Tuy nhiên, La Bân vẫn cảm thấy có gì đó kỳ lạ, vì cậu vẫn không cách nào đứng dậy được.
Ảo giác đã phá được, lại có thêm đạo sĩ niệm chú, dù có thứ gì quái dị khác thì cũng phải tan thành mây khói rồi chứ.
Vẫn không thể đứng dậy, không thể nào!
Lúc này, La Bân lại nghe thấy một âm thanh kỳ quái, giống như có người đang thì thầm to nhỏ, lại giống như tiếng rắn lè lưỡi "xì xì".
Không biết từ lúc nào, trước cửa miếu xuất hiện một bóng người.
Kẻ đấy đứng định hình ở đó, giống như đang quan sát người trong miếu.
Không chỉ một bóng người, mà từng bóng người xuất hiện, vô cùng dày đặc, phải đến mấy chục người.
Một cảm giác hụt hẫng ập đến, La Bân cảm thấy ý thức của mình trì trệ trong thoáng chốc.
Đến khi tỉnh táo lại, những bóng người kia đã bước vào trong miếu, họ dường như có mục tiêu rõ ràng, tiến đến sát cạnh từng đạo sĩ.
Có một kẻ trông vô cùng già nua, dừng lại ngay trước mặt La Bân.
Đối phương ăn mặc lòe loẹt, treo rất nhiều đồ trang sức cổ quái, rõ ràng là một người Miêu.
Không... Đây là một cái xác.
Trên mặt hắn đầy những lớp vảy nhỏ li ti, rất không bình thường, trông giống như lông vũ dính chặt vào da, hóa thành màu thịt.
Giống như vảy thịt của tổ sư Tiên Thiên Toán?
Khoảnh khắc này, tim La Bân suýt chút ngừng đập.
Rốt cuộc đây là cái quái gì?
Tiếng niệm chú của đám đạo sĩ sao lại dừng rồi? Chẳng lẽ họ cũng không thể đưa ra bất kỳ phản ứng nào sao?
La Bân định quay đầu nhìn ba trưởng lão chân nhân và Bạch Tượng, nhưng lồng ngực như bị một đôi tay siết chặt, hơi thở trở nên khó khăn.
Ở cửa miếu xuất hiện một làn sương mù xanh đặc quánh, dường như còn có một kẻ nào đó đang cố chen vào.
Đúng vậy, vì thân hình nó quá đồ sộ, nên phải dùng từ "chen" mới đúng.
...
Bên ngoài miếu Mãng Đầu, dưới chân núi.
Nhóm bà Lê run rẩy kinh hãi nhìn chằm chằm ngôi miếu.
Xa hơn trên mặt nước, từng con rắn nhỏ ngóc đầu dậy, cảnh tượng khiến người ta nổi da gà rùng mình.
Nhưng thứ khiến bà Lê và ông chú tám cảm thấy áp lực nhất là trong miếu Mãng Đầu tỏa ra luồng ánh sáng xanh, giống như địa ngục.
"Tế Tông ra khỏi nước vào miếu, xong đời rồi." Bà Lê kinh hoàng.