La Bân hiểu rất rõ lớp rào cản đó là gì.
Đó chính là lá bùa trên người cậu!
Mao tiên sinh kia đã để lại thủ đoạn để không một ai có thể tính toán được hành tung của cậu.
Tương tự, vô hình trung nó đã ngăn cách mối liên kết giữa quả tình hoa và cổ bản mệnh.
Chính nhờ sự tồn tại của lá bùa này, cậu mới thực sự tránh được phần lớn hung hiểm.
Chỉ cần cậu không tự tiết lộ thân phận, sẽ không ai biết cậu là ai. Thậm chí ngay cả khi Châu Tam Mệnh ở ngay trước mắt, cũng phải đợi đến lúc cậu ra tay tính toán thì lão mới phát hiện ra vấn đề.
Con rắn cổ ba lần luyện vẫn không ngừng giãy giụa, trông cực kỳ đau đớn, sự phản phệ quá mạnh mẽ.
La Bân im lặng vài giây, bàn tay còn lại dời lên huyệt Ấn Đường, chạm vào vị trí rắn cổ vừa đậu và vết thương do nó cắn.
Chẳng lẽ, rắn cổ ba lần luyện muốn trở thành cổ bản mệnh của cậu?
Không, không phải thế.
Trước đó La Bân từng chủ động muốn dùng máu nuôi cổ, nhưng rắn cổ lại bài trừ.
Lúc đấy cậu đã cân nhắc liệu có phải số lượng cổ bản mệnh có giới hạn, ba con đã là mức tối đa hay không.
Giờ xem ra, không phải vậy.
Vậy thì tại sao?
Chẳng lẽ lúc đó rắn cổ đã biết trước mình sẽ bị phản phệ?
Câu hỏi lại quay trở về điểm xuất phát, biết rõ sẽ bị phản phệ mà vẫn làm...
La Bân dồn hoàn toàn sự chú ý vào con rắn cổ.
Lưỡng lự vài giây, cậu lấy chiếc huân ra.
Lần này, cậu dùng một cách thổi khác.
Huân không chỉ có một cách thổi duy nhất.
Cách La Bân thường dùng là để chiêu dẫn vạn cổ, tạo ra triều cổ.
Còn lần này, cậu triệu tập những con cổ trùng không thuộc về mình.
Rất nhanh, từ cửa sổ, khe cửa và các kẽ hở khác của nhà sàn, cổ trùng bắt đầu bò vào.
Những con cổ này hiện tại đều là vật vô chủ, số lượng cực nhiều nhưng thực lực không cao.
La Bân ngừng thổi huân, đám cổ trùng không chú ý đến cậu mà lại bao vây lấy con rắn cổ ba lần luyện.
Chúng đang rục rịch chờ đợi!
Chúng thèm khát tột độ!
Thôn phệ là bản năng của cổ.
Tàn sát là cách để cổ thăng cấp!
Cổ lớn ăn cổ nhỏ là lẽ thường, cổ nhỏ ăn cổ lớn là muốn được lột xác!
Con rắn cổ đang bị thương đương nhiên khiến đám cổ nhỏ hưng phấn lạ thường.
Đám cổ xông lên, bắt đầu tấn công rắn cổ!
Rắn cổ quất mạnh đuôi, tuy thân hình nó nhỏ bé nhưng đối với đám cổ chỉ bằng con ruồi kia thì nó vẫn là một vật khổng lồ.
Nó hất văng vài con đi đầu, đầu rắn lao mạnh vào bầy cổ, một ngụm nuốt chửng vài con cổ nhỏ.
La Bân lặng lẽ quan sát.
Cậu không muốn đám cổ này xâu xé rắn cổ, ngược lại, rắn cổ đang cần tẩm bổ, ăn nhiều cổ trùng chính là cách bồi bổ tốt nhất.
Cậu không thể lấy cổ trên người mình ra cho nó ăn, nên gọi cổ vô chủ là phương án tối ưu.
Khi rắn cổ ăn ngày càng nhiều, thân hình nó dần trở nên nặng nề, mình rắn cũng to ra.
Sau đó, rắn cổ không ăn nữa, thân nó cuộn tròn lại thành một hình tròn to bằng lòng bàn tay trẻ con.
Dù số lượng cổ bình thường rất nhiều, nhưng sự chênh lệch về đẳng cấp khiến chúng hoàn toàn không thể phá vỡ lớp vảy của rắn cổ.
Trừ khi rắn cổ chết, nếu không chúng chẳng thể nào "cá bé nuốt cá lớn" được. Hiện tại, cách duy nhất để chúng khiến rắn cổ chết là khiến nó... Bội thực mà chết.
Khẽ thở phào, La Bân yên tâm hơn nhiều.
"Cậu đang thu hút cổ Kim Tằm đúng không?" La Bân lẩm bẩm.
Đây là câu trả lời duy nhất.
Rắn cổ biết sẽ bị phản phệ, không thể làm cổ bản mệnh nhưng vẫn dùng cách "tự hại bản thân" này.
Nó muốn báo cho cổ Kim Tằm biết rằng mình đã đến trại Thiên Miêu?
Nó biết rõ cậu có cổ Kim Tằm, là Miêu Vương khiến vạn cổ phải khuất phục.
Vì thế, nó muốn gọi cổ Kim Tằm đến đây!
"Nó không đến được đâu." La Bân lắc đầu.
Lý do rất đơn giản, cổ Kim Tằm đang nằm trong thân xác "La Sam", cách xa ngàn dặm, đây tuyệt đối không phải chuyện đùa.
Cho dù cổ Kim Tằm cảm nhận được sự tồn tại hồn phách của cậu thì nó có thể làm gì?
Dù là đứng đầu vạn cổ thì cũng chỉ là một con tằm, vượt qua ngàn non muôn nước để bò đến trại Thiên Miêu sao?
Cứ cho là cổ Kim Tằm thực sự có nghị lực đó đi.
Ngay cả khi nó đi cùng Hắc Kim Thiềm, dựa vào bốn chân của cóc để nhảy, thì cũng phải mất mười năm tám năm mới nhảy tới núi Tam Nguy được đúng không?
...
Cùng lúc đó, tại lối vào ngoại trại.
Hai bóng người đang lén lút ẩn nấp.
Hai người này chính là Miêu Vân và Miêu Đồ.
Theo lý mà nói, họ chắc chắn phải nhanh hơn La Bân, nhưng lý thuyết vẫn chỉ là lý thuyết.
La Bân không bám theo họ suốt mà đi con đường riêng của mình.
Còn họ giữa đường lại bị chậm trễ một thời gian dài.
Nhện cổ rất khó khống chế, hở ra là đòi chui ra khỏi hũ gốm, thậm chí còn tìm cách đầu độc họ!
Cổ vốn dĩ là như vậy.
Nếu không có thủ đoạn trấn áp mạnh mẽ thì sẽ chết dưới miệng cổ, dần dần biến thành cổ nhân.
Hai người đã phí hết công sức mới phong ấn hoàn toàn được nhện cổ, lúc này mới tập trung lên đường.
Trước đó, khi đang đi trong rừng, họ không vội vã vào ngoại trại vì biết chắc đêm nay sẽ tới.
Nhưng nửa đường, họ chợt nhận thấy cổ trùng của mình xôn xao, trong không trung dường như vang lên một loại âm thanh kỳ quái.
Đợi đến khi họ tiếp cận đến một khoảng cách nhất định, âm thanh đó lại hoàn toàn biến mất.
Đến khi tới được ngoại trại, cảnh tượng trước mắt khiến cả hai nổi da gà.
Dưới một ngôi nhà sàn, đám cổ nhân đứng lù lù dày đặc.
Dưới ánh trăng, mắt, mũi, tai, miệng của cổ nhân đều có cổ trùng bò ra bò vào.
Ngôi nhà sàn đó hoàn toàn bị một lớp cổ trùng bao phủ, đáng sợ đến cực điểm.
"Chuyện... Chuyện này là sao, sao cổ nhân lại náo loạn đến mức này... Trong ngôi nhà sàn kia có thứ gì?" Miêu Vân chảy ròng ròng mồ hôi.
Mí mắt Miêu Đồ giật giật, tay siết chặt vạt áo bên hông, mồ hôi làm ướt đẫm lòng bàn tay, khàn giọng nói: "Em không biết... Nhưng chắc chắn không phải chuyện tốt lành. Nhiều cổ trùng chui vào như thế, nhiều cổ nhân canh giữ như vậy, cho dù bên trong là một kẻ trong đám khách không mời mà đến kia thì cũng phải bị ăn đến mức chỉ còn bộ xương khô, họa may thì còn lại lớp da người..."
"Vậy... Chúng ta có vào trại không?" Miêu Vân hạ thấp giọng hỏi.
"Em nghĩ là... Đợi trời sáng cổ nhân giải tán đã, ít nhất cũng phải đợi đám cổ trùng yên ắng lại. Bây giờ mà chúng ta thu hút sự chú ý của chúng thì chỉ có con đường chết." Miêu Đồ run cầm cập lắc đầu.
Hai người không nói gì thêm, cứ thế im lặng nấp trong bóng tối chờ đợi.
Thời gian trôi qua rất chậm, ánh trăng ngày càng tỏ, ngày càng lạnh lẽo.
Gió núi ẩm ướt bắt đầu kết lại thành những hạt sương sớm, lá cỏ đọng nước.
Vào khoảnh khắc đêm đen sâu thẳm nhất, hơi thở của buổi sớm dần bao trùm tứ phương.
Miêu Vân và Miêu Đồ ngồi xổm đến mức tê cứng cả người nhưng không dám động đậy.
Lông mi, lông mày của họ đều vương hạt sương, nước thấm vào nhãn cầu khiến họ cứ phải chớp mắt liên tục vì khó chịu.
Cuối cùng, đám cổ trùng cũng tản đi, quay trở lại người cổ nhân.
Cổ nhân chậm chạp xoay người rời khỏi, tiến vào những góc tối tăm trong ngoại trại.
Hai người vừa định đứng dậy thì toàn thân lại một lần nữa cứng đờ!
Miêu Vân chộp lấy cổ tay Miêu Đồ, Miêu Đồ cũng vừa hay giữ chặt Miêu Vân, cả hai không hẹn mà cùng ngăn đối phương đứng lên.
Tiếng cọt kẹt phát ra từ trên nhà sàn.
Một bóng người mặc đồ leo núi xuất hiện.
Cơ thể hai người hoàn toàn đông cứng.
Sự ngỡ ngàng, vẻ không thể tin nổi đồng thời xuất hiện trong mắt họ.
La Bân?
Không phải La Bân đang ở thành phố Đại Tương sao?
Sao cậu lại đến được ngoại trại này?
...
Ở phía cầu thang, La Bân đột ngột dừng bước.
Giác quan thứ sáu mách bảo rằng có người đang theo dõi mình!
Chỉ hai bước, La Bân nhảy thẳng xuống bậc thang.
Cậu bất ngờ xoay người, giơ tay, chiếc chuông đồng đã giơ lên một nửa.
"Ra đây!" La Bân quát lên, nhìn chằm chằm về một hướng.
Mặt cậu lạnh như tiền, lòng càng trĩu nặng.
Vào ngoại trại ngay trong đêm.
Dựa trên những gì cậu quan sát đêm qua cũng như kiến thức về ngoại trại trước đây, nơi này ngoại trừ cổ nhân thì không nên có người khác mới đúng.
Vậy mà vừa mới ra ngoài cậu đã bị bám đuôi?
"La tiên sinh xin hãy dừng tay!" Miêu Vân hét lớn, vội vàng đứng dậy.
Miêu Đồ cũng lập tức đứng lên theo.
Trông thấy hai bóng dáng quen thuộc, nghe thấy giọng nói quen thuộc, La Bân thực sự sững sờ.
Cái quái gì vậy?
Hai người này đi nhanh như thế mà cuối cùng lại ở phía sau cậu sao?
Vậy thì tiếng huân đêm qua chẳng phải đã bị họ nghe thấy rồi?
"Trời đất ơi! Tôi cứ ngỡ là đám khách không mời mà đến kia, không ngờ lại là La tiên sinh anh. Tôi và Miêu Đồ đều cứ nghĩ đêm qua nhiều cổ nhân và cổ trùng như thế, thì bất kể ai trong nhà sàn cũng chết chắc rồi." Miêu Vân lau trán, cũng không rõ là mồ hôi hay nước sương.
Hai người bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, thở phào nhẹ nhõm.
"Nhưng La tiên sinh, sao anh lại đến núi Tam Nguy? Làm sao anh tìm được ngoại trại này?" Miêu Đồ nghi ngờ.
"Khi hai người đến đã thấy tôi bị bao vây rồi sao?" La Bân từ từ hạ tay xuống.
"Đúng! Đúng!" Miêu Vân gật đầu liên hồi: "Là La tiên sinh thì bình thường rồi, anh còn có thể trấn áp nhện cổ không để nó phản phệ mà. Cấp bậc cổ nhân ở đây thực ra không cao, chỉ là số lượng cổ trùng quá nhiều, kiến đông cắn chết voi thôi, nhưng chỉ cần có phương pháp khống chế thì vẫn có thể tránh được."
Chỉ qua vài câu nói, La Bân đã nhận thấy suy nghĩ của hai người này không mấy phức tạp.
Hơn nữa họ cũng không nghi ngờ quá nhiều, chỉ đưa ra thắc mắc bình thường.
Đã gặp thì cũng đã gặp rồi, chẳng lẽ lại giết người diệt khẩu?
La Bân không độc ác đến mức đó, cũng không thể khiến hai người họ câm miệng.
Suy nghĩ một lúc, La Bân mới mở lời: "Tôi đến để xin thuốc. Hai người cũng thấy rồi đấy, tình trạng cơ thể tôi rất tệ, nhưng sau khi uống thuốc hai người cho, tôi thấy khá hơn nhiều. Lúc tôi đuổi theo hai người, ở trạm dừng chân đầu tiên hai người không dừng lại, xe tôi lại hết xăng nên mới bị mất dấu. Tôi đã tìm suốt dọc đường, đuổi theo suốt mà vẫn không thấy tung tích hai người. Còn về việc tại sao tôi tìm được ngoại trại này, lúc tên Kim Lư kia chết có nói ra vài thứ để xin tôi giữ mạng cho hắn. Lúc linh hồn Miêu Trùng tự tan biến cũng từng nói, nếu có ngày tôi có hứng thú đến núi Tam Nguy thì hãy tới báo tin ông ta đã chết. Trước đây tôi vốn không định đến đây. Chỉ có thể nói, đây vừa là thời vận, vừa là mệnh số vậy."
Ở đẳng cấp của La Bân, việc nói dối hai người Miêu không phải là tiên sinh âm dương thì hoàn toàn dư sức, họ không thể phát hiện ra bất kỳ sơ hở nào.
"Hóa ra là vậy!" Miêu Đồ cười ha ha.
"Đúng thế, tôi còn không để ý, mới mấy ngày không gặp mà khí sắc La tiên sinh tốt hơn hôm đó nhiều!" Miêu Vân gật đầu lia lịa.
"Thuốc của mạch Vu Y chúng tôi chắc chắn không phải hữu danh vô thực. La tiên sinh, anh thực sự đã đến đúng nơi rồi!" Miêu Đồ khẳng định chắc nịch, trong lời nói còn thể hiện rõ lòng tự hào.