Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1074: Cậu sẽ khiến tôi hài lòng đúng không?

Khoảng hai ngày rưỡi chạy xe, rốt cuộc La Bân cũng về tới thôn làng nơi nhà họ Tô sinh sống.

Cậu đậu xe bên ngoài nhà họ Tô, gõ cửa sân.

Người ra mở cửa chính là Tô Tô.

Khuôn mặt trái xoan của cô ửng hồng dưới ánh nắng, đôi mắt hạnh ngập tràn niềm vui sướng bất ngờ.

Hôm nay Tô Tô có trang điểm, đôi lông mày được tỉa tót đậm nhạt hài hòa, đôi tai đeo hoa tai tinh tế, mái tóc hơi xoăn nhẹ. Vẻ đẹp của cô không phải kiểu nghiêng nước nghiêng thành mà là nét đẹp độc đáo của một thiếu nữ nhà bên, toát lên sự gần gũi trong sáng.

Điều khiến La Bân ngạc nhiên là Tô Tô đột nhiên ôm chầm lấy cậu, hai tay siết chặt lấy thắt lưng, mặt áp sát vào ngực cậu.

Nhất thời, hành động này khiến La Bân luống cuống tay chân.

Cơ thể cậu cứng đờ, hai tay hơi giơ lên, người ngả về phía sau.

Khoảng mười giây sau, Tô Tô buông tay, mặt cô đỏ hơn, lùi lại mấy bước.

Trong sân còn có một người đứng sững như trời trồng, đó chính là Tô Kiện.

Tô Kiện thực sự bị dọa cho giật mình.

La Bân trở về là chuyện đáng mừng, nhưng việc Tô Tô lao lên ôm lấy cậu khiến ông mồ hôi hột chảy ròng ròng.

Thế nhưng, phản ứng của La Bân lại khiến lòng Tô Kiện chua xót.

Tô Tô không chỉ đỏ mặt mà cả vành tai cũng đỏ ửng.

"Xin... Xin lỗi... La tiên sinh, tôi cứ ngỡ anh đã xảy ra chuyện gì rồi, thời gian qua luôn không liên lạc được với anh. Tôi chỉ là quá vui mừng vì anh bình an vô sự thôi, anh đừng nghĩ nhiều nhé." Tô Tô ngẩng đầu, giọng nói đặc biệt êm tai.

Ngoại trừ việc mặt đỏ không giấu được thì trông cô cứ như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

"Tôi phải quay về chứ, tôi về lấy đồ." La Bân mỉm cười, cũng coi như chưa từng có chuyện lúc nãy.

"À, tôi biết rồi, để tôi lấy cho anh." Tô Tô sực tỉnh, lập tức quay người đi về phía phòng của La Bân.

Hai tay cô đan chặt trước ngực, trong thoáng chốc đó, mặt cô hơi trắng bệch, tim hẫng đi một nhịp.

Rất nhanh, cô đã mang chứng minh thư của La Bân ra.

Tô Kiện vẫn luôn đứng ngoài cửa, rồi lại ngồi xuống chứ không vào phòng khách làm phiền La Bân.

Tô Tô vào trong phòng, đặt chứng minh thư lên mặt bàn trước mặt La Bân.

"Anh... Lại sắp đi sao?" Tô Tô cắn môi, vẫn cố hỏi dù đã biết câu trả lời: "Khi nào anh lại về?"

"Không chắc." La Bân trả lời.

Việc cậu có quay lại thành phố Đại Tương hay không, ngay cả bản thân cậu cũng không biết.

Quay lại đây, ngoài việc lấy giấy tờ, chủ yếu là để chào tạm biệt cha con nhà họ Tô, đồng thời cậu còn muốn lo liệu xong xuôi một số việc hậu cần.

"Tôi biết rồi." Tô Tô cúi đầu vài giây rồi ngẩng lên, nụ cười rạng rỡ trở lại trên môi: "Hôm nay chắc anh chưa đi ngay đâu nhỉ, để tôi đi nấu cơm."

"Không đi." La Bân gật đầu.

Tô Tô vội vã vào bếp.

La Bân cầm lấy giấy tờ, suy tính hồi lâu rồi gọi vào một số điện thoại.

Số của Hoàng Bỉnh cậu đã lưu từ trước.

Ngay khi cuộc gọi được kết nối, câu đầu tiên La Bân nói là: "Giữ bình tĩnh, đừng để bất cứ ai biết tôi đã liên lạc với anh, cũng đừng để ai theo đuôi. Anh hãy đến một nơi."

Sau đó, La Bân đọc địa chỉ nhà họ Tô, đồng thời dặn Hoàng Bỉnh mang theo những thứ cần thiết.

"Vậy ngài phải đợi tôi một lát. Chút nữa ở Quỷ Thị có chút việc, tiên sinh Ô Đồng chỉ đích danh tôi phải lộ diện, nếu tôi đi ngay, e rằng họ sẽ cho người tìm kiếm khắp nơi." Giọng của Hoàng Bỉnh nghe rất cẩn trọng và cung kính.

"Không sao." La Bân nói xong liền ngắt máy.

Tô Tô bận rộn một hồi, bưng lên hết đĩa thức ăn này đến đĩa thức ăn khác, còn có cả bát canh gà ta nổi một lớp váng mỡ dày.

"Chú Tô, vào ăn cơm thôi, chú cứ ngồi đó làm tôi thấy ngại quá." La Bân nở nụ cười, chào hỏi Tô Kiện.

"Được, vào bàn thôi." Tô Kiện cũng rất thoải mái.

Đã lâu không được ăn một bữa cơm nóng hỏi, La Bân lại giống như trước kia, ăn uống như hổ cuốn mây tan.

Lần này Tô Tô không bảo cậu ăn ít đi nữa, trái lại cứ nhỏ giọng nói nếu không đủ cô sẽ đi làm thêm.

Sau đó, Tô Tô múc canh cho La Bân, khẽ nói: "Hai cha con tôi đều là người bình thường, biết những việc anh tiếp xúc nhất định không hề bình thường. Thế nhưng anh vẫn phải giữ gìn sức khỏe, trông anh tiều tụy quá, tóc đã bạc trắng hết rồi. Trong canh này có rất nhiều vị thuốc bắc bổ khí huyết. Nếu anh có thể ở lại lâu một chút, tôi có thể giúp anh điều dưỡng tử tế. Trong làng có một thầy đông y rất nổi tiếng, thuốc ông ấy bốc tốt lắm."

Mặc dù Tô Tô cố gắng không nhìn thẳng vào La Bân, nhưng sự quan tâm trong ánh mắt cô là không thể che giấu.

La Bân chỉ cười cười, không đáp.

Bữa cơm này kết thúc từ sớm, khi ánh hoàng hôn vừa mới buông xuống thì Hoàng Bỉnh đến.

Chỉ có mình anh ta, tay xách nách mang mấy cái túi lớn và một chiếc vali nhỏ. Hơn nữa, trang phục của Hoàng Bỉnh không còn là bộ đồ tiểu sai ngày trước mà đã thay bằng áo bào của trưởng lão Quỷ Thị.

Tô Tô và Tô Kiện tự biết không nên xen vào, một người định vào bếp dọn dẹp, một người định về phòng.

La Bân vẫy tay ra hiệu hai người dừng lại, cứ ở lại trong phòng khách.

Hoàng Bỉnh vô cùng kích động, môi hơi run rẩy: "Nhóm Long Lương đều đã... cộng thêm mấy tên tài xế quay về báo tin, tôi cứ ngỡ ngài cũng..."

"Luôn có những sự cố bất ngờ, tôi không sao." La Bân thản nhiên.

"Ngài có thủ đoạn thông thiên, là cát nhân ắt có thiên tướng!" Hoàng Bỉnh càng thêm cung kính.

La Bân cười khổ.

Bốn chữ "thủ đoạn thông thiên" cậu còn kém xa lắm.

Tuy nhiên, cậu không cố đính chính lại với Hoàng Bỉnh.

Với Hoàng Bỉnh mà nói, cậu quả thực đã xoay chuyển được vận mệnh của anh ta rồi.

Cha con Tô Kiện và Tô Tô nhìn nhau, có chút căng thẳng.

Hoàng Bỉnh đặt những túi lớn nhỏ lên bàn, mở vài cái ra trước.

"Trong này đều là những dược liệu ngài cần để bồi bổ cơ thể. Ở Quỷ Thị hễ có thuốc tốt xuất hiện là tôi đều thu mua hết."

Ngay sau đó, Hoàng Bỉnh mở một cái hộp ra, ánh hoàng hôn chiếu vào, bên trong là mấy thỏi vàng lớn.

Tô Kiện hít sâu.

Tô Tô lại càng ngây người.

Lần trước La Bân bán pháp khí đổi được một khoản tiền, thêm vào đó là cái đầu vu sư núi Thạch Bích và một loạt đồ vật của vu sư có giá trị không tưởng.

"Thưa ngài, tất cả đều ở đây." Hoàng Bỉnh cung kính nói.

"Dược liệu nhiều thế này, chắc anh cũng tiêu tốn kha khá đúng không?" La Bân ngạc nhiên.

"Nhờ tiên sinh Ô Đồng chiếu cố, những thứ ngài cần, chỉ cần Quỷ Thị có thể chi được thì Quỷ Thị đều thanh toán hết." Hoàng Bỉnh mỉm cười.

La Bân im lặng hai giây.

"Tô Tô, cô cầm những thỏi vàng này đi xử lý đi, tiền thì gửi vào cái thẻ lần trước tôi lấy chỗ cô."

Thực tế lần trước đã có một nửa số tiền được gửi vào đó, vàng thỏi là để lại cho Hoàng Bỉnh mua đồ. Vì sắp rời khỏi thành phố Đại Tương, La Bân định sắp xếp mọi việc ổn thỏa hơn nên mới bảo Hoàng Bỉnh mang tất cả tới đây.

"Cái này..." Tô Tô lắc đầu: "Chứng minh thư của anh lấy được rồi, anh tự đi làm thẻ đi, những thứ này tôi không thể nhận."

Lần trước La Bân đã cho rất nhiều, cô không nhận vì sợ cậu đi.

Nhưng lần này quả thực là quá nhiều.

Mà La Bân vẫn nhất quyết muốn đi, cô lại càng không dám nhận.

"Được rồi, Hoàng Bỉnh, anh đi xử lý đi, anh có số thẻ rồi đấy." La Bân nhìn sang Hoàng Bỉnh.

"Tuân lệnh." Hoàng Bỉnh cung kính trả lời.

La Bân mỉm cười gật đầu với Tô Tô.

Cậu đã tính toán xong rồi, sau khi rời khỏi thành phố Đại Tương, cậu sẽ tự làm một cái thẻ, rút ra một phần tiền rồi bẻ gãy thẻ của Tô Tô, sau đó báo cho cô đi làm lại thẻ mới.

Từ đây về sau, cậu sẽ hoàn toàn cắt đứt liên lạc với nhà họ Tô.

"La tiên sinh... Như thế không được đâu, tôi..." Mặt Tô Tô đỏ bừng, ánh mắt hoảng loạn.

Hoàng Bỉnh hiền hòa bảo: "Cô gái, lời La tiên sinh nói cô cứ nghe theo đi. Việc ngài ấy muốn làm thì cô cứ thuận theo, ngài ấy tự có sắp xếp cả. Nếu cô cứ từ chối mãi thì lại hỏng mất dự tính của ngài ấy." Giọng điệu Hoàng Bỉnh vô cùng hiền hòa.

"Hoàng Bỉnh, anh hãy chăm sóc tốt cho nhà họ Tô. Tuy nhiên, không được để bất kỳ ai biết mối quan hệ giữa tôi và nơi này, đặc biệt là những kẻ muốn dò la tin tức về tôi." La Bân rất hài lòng về Hoàng Bỉnh, cậu dặn dò thêm.

"Rõ!" Câu trả lời này càng thêm kiên định và dứt khoát, thậm chí Hoàng Bỉnh còn quỳ một gối xuống, chụm ngón trỏ và ngón giữa chỉ lên trời thề thốt.

"Tô Tô, cô giúp tôi dọn dẹp phòng một chút. Tôi mang đống đồ này ra xe trước, còn phải đi đến một nơi khác. Nếu đêm nay tôi không về thì ngày mai tôi cũng sẽ quay lại." La Bân nhìn Tô Tô.

Tô Tô cúi đầu, vành tai và cổ đều đỏ ửng, cô siết chặt gấu áo, rất lâu sau mới khẽ vâng một tiếng.

"Anh cũng về đi Hoàng Bỉnh, ra ngoài quá lâu e là sẽ bị người khác chú ý." La Bân nói thêm.

"Tuân lệnh." Hoàng Bỉnh đứng dậy.

Anh ta lập tức tiến lên, xách đống túi lớn nhỏ và chiếc vali đựng vàng ra ngoài.

Ra đến cổng sân, Hoàng Bỉnh xếp đồ lên xe của La Bân, mang chiếc vali đi, cả quá trình không hề rề rà.

La Bân đi thẳng về phía ngọn núi sau nhà.

Lúc này tinh thần cậu đã tốt hơn nhiều, thêm vào đó núi sau không lớn nên chẳng mấy chốc cậu đã lên đến đỉnh, quay lại cái hang động trước đây.

Trời đã tối từ lâu, ánh trăng chiếu vào trong động.

Nắp quan tài đã được lật ra, đặt nằm trên mặt đất.

Bên trong quan tài trống rỗng, thi thể nữ kia... Thế mà đã biến mất?

La Bân quay lại không phải để làm gì cả, mà là vì sắp đi rồi.

Bùa chú mà Mao tiên sinh vẽ trên người cậu vô hình trung đã tạo thành một loại trợ giúp.

Chính vì thế, cậu mới muốn quay lại hang động.

Cậu không biết ý đồ của Mao tiên sinh là gì, nhưng cậu muốn nhìn kỹ thi thể nữ đó một lần nữa xem có manh mối gì không.

Kết quả là thi thể lại không cánh mà bay.

Chẳng lẽ Mao tiên sinh đã quay lại, thấy cậu không có ở đây nên vừa hay lỡ mất nhau?

Tim đập loạn nhịp, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại.

Đây chắc chắn không phải chuyện xấu, bản thân La Bân cũng đã định lẩn tránh.

Tất cả những trải nghiệm đã qua khiến cậu không còn dám tùy tiện tin tưởng bất kỳ ai, đặc biệt là khi đối phương đối xử tốt với mình mà không có lý do.

Thập Giới Thi Ngục lại càng nói cho cậu biết rằng bản chất con người đầy rẫy mục đích và toan tính.

La Bân xoay người rời khỏi hang động, xuống núi.

Về đến nhà họ Tô, cậu lên giường nằm nghỉ ngơi.

...

Đêm khuya, Hoàng Bỉnh trở mình thức dậy đi vệ sinh.

Anh ta đang ở viện trưởng lão thứ mười bảy, tất nhiên không phải phòng trưởng lão của La Bân mà vẫn là gian phòng tạp vụ cho tiểu sai.

Mặc dù Ô Đồng đã cho anh ta thân phận, nhưng anh ta vẫn luôn tự coi mình là đầy tớ của La Bân!

"Ông là ai?" Hoàng Bỉnh cảnh giác nhìn chằm chằm vào trong nhà chính.

Ở đó có một người đang ngồi.

Người đó cao gầy, tầm năm sáu mươi tuổi, mặt mũi nhẵn nhụi không râu, tay đang mân mê một chiếc la bàn.

Bốn mặt la bàn đều hình vuông, ở giữa lồi lên, li có hai đường thẳng giao nhau tạo thành hình chữ thập. Các vòng tầng lên tới ba mươi hai tầng.

"Đây là la bàn Thiên Tâm ba mươi hai tầng. Người đi núi Vân Mông đã trở về, đây là phần thưởng của hắn." Giọng người kia thản nhiên, chậm rãi.

"Cái gì?" Sắc mặt Hoàng Bỉnh hơi trầm xuống, nói: "Tôi không cần biết ông là ai, biết được những gì, tôi nói cho ông hay, đám người bàng môn tà đạo làm nhiệm vụ này trước đó cùng với Long Lương và một trưởng lão khác đều đã bỏ mạng. Đây là viện trưởng lão, ông đừng có ở đây mà làm càn. Cửa ở đằng kia! Mời!"

Hoàng Bỉnh lạnh lùng chỉ tay ra cửa.

Người nọ nhướng mày.

Ông ta đặt la bàn Thiên Tâm xuống, nhưng lại cầm một vật khác trên bàn lên.

Đó là một hình nhân bằng gỗ đã được điêu khắc xong.

"Hửm?" Hoàng Bỉnh cảm thấy kỳ lạ.

Bởi vì cái hình nhân gỗ đó trông sao mà quái dị thế?

Giống như là đang nhìn thấy chính mình vậy?

Đúng rồi, Hoàng Bỉnh đã nhận ra, đó chẳng phải là chính mình sao?

Người nọ miệng lẩm bẩm gì đấy, giữa kẽ tay bật ra một lưỡi dao mỏng hẹp, mũi dao đâm thẳng vào đỉnh đầu hình nhân!

Khoảnh khắc trước, Hoàng Bỉnh đã bắt đầu lùi lại, anh ta định gọi người.

Đột nhiên, Hoàng Bỉnh quỳ sụp xuống đất.

Anh ta đau đớn ôm lấy trán mình.

Phía trên đó, vị trí thóp đầu giống như bị một lưỡi dao vô hình đâm thủng và nạy ra một vết nứt!

Hoàng Bỉnh muốn hét thảm, nhưng lại cảm thấy có một đôi bàn tay vô hình bịt chặt lấy miệng.

Hình nhân gỗ được đặt trên bàn, trên đầu cắm dao, mặt hướng về phía Hoàng Bỉnh.

Hình nhân đó có mặt, nhưng ngũ quan lại thiếu mất một. Nó không có miệng!

Một cảnh tượng kinh hoàng đã xảy ra.

Hoàng Bỉnh cảm thấy miệng mình hoàn toàn bị bịt kín.

Anh ta nén đau, muốn dùng tay xé miệng ra nhưng căn bản không hề chạm tới được môi.

"Cậu vẫn còn cơ hội để nói. Nếu cậu nói đúng và khiến tôi hài lòng, cậu sẽ có một thân phận tốt đẹp và đàng hoàng hơn hiện tại. Còn nếu cậunói sai..."

Bàn tay người nọ đưa từ trên xuống dưới, giống như lưỡi dao rạch xuống, trên mặt nở một nụ cười hiền từ.

"Cậu sẽ khiến tôi hài lòng, đúng không?"

truyenfull,truyenfull vn