Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1071: Tình cờ gặp

Một bên là sườn núi Vân Mông, xung quanh đều là rừng cây cùng một khoảng đất trống khá bằng phẳng, cây cối không quá dày.

Theo lý mà nói, nơi này rất khó giấu người, nhưng trớ trêu thay...

La Bân lại nhìn thấy rất nhiều người.

Giây tiếp theo, La Bân mới nhận ra những người này đang đứng núp theo các vị trí quẻ.

Khả năng hồi tưởng có thể nhìn thấu vị trí quẻ, chỉ là cậu không phải lúc nào cũng sử dụng nó mọi lúc mọi nơi.

Xung quanh có ít nhất tám người, tất cả đều trông cực kỳ cảnh giác, chậm rãi áp sát về phía cậu.

Chỉ nhìn một cái, La Bân đã từ trang phục của tám người này nhìn thấu lai lịch của họ.

Núi Lục Âm?

Mỗi đạo trường, đạo quán, thậm chí là địa cung đều có trang phục đặc trưng, vì vậy quần áo không thể che giấu được thân phận của họ.

Tim đập thình thịch, La Bân lập tức hiểu ra người của núi Lục Âm là đuổi theo Châu Tam Mệnh mà đến đây.

Tuy nhiên cậu thì khác, cậu mặc bộ đồ leo núi bình thường chứ không phải trang phục truyền thống gì cả.

La Bân thầm cân nhắc đối sách, còn nữa, tại sao đám người này lại nán lại đây giữa ban ngày ban mặt mà không tiếp tục truy đuổi Châu Tam Mệnh?

Ấn ký của núi Lục Âm đánh thẳng lên âm thần, cho dù thân xác có chết cũng tuyệt đối không thể thoát khỏi sự truy đuổi.

Rất nhanh, tám người đã bao vây lấy cậu.

"Anh bạn, cậu đi trên hai chiếc xe kia tới đây sao? Đồng đội của cậu đâu?"

Đa phần những người này ở độ tuổi ba mươi, bốn mươi. Kẻ vừa lên tiếng có bờ môi hơi dày, đôi mắt hẹp dài và gò má cao.

"Chết rồi."

Sắc mặt La Bân không thay đổi, cậu cũng tỏ ra cảnh giác.

Nội tâm cảnh giác là thật, nhưng vẻ cảnh giác ngoài mặt là cố ý diễn cho đám người này xem.

Lúc này tuyệt đối không được để lộ sơ hở.

Nhóm người này chắc chắn không phải là toàn bộ nhân lực của núi Lục Âm.

Để truy đuổi Châu Tam Mệnh, họ không đời nào chỉ phái đệ tử bình thường.

Một khi lộ sơ hở, rất có thể cậu sẽ rơi vào tay người núi Lục Âm.

"Chết rồi?"

Kẻ cầm đầu nhíu mày, bất chợt giơ tay ra hiệu, lập tức bảy người còn lại dường như thả lỏng đôi chút.

"Mong cậu thứ lỗi, chúng tôi tới nơi này đã mấy ngày rồi. Trước đó thi khí ngập trời, sau đó sấm sét ầm ầm, vì một số lý do đặc thù nên chúng tôi không lập tức lên núi. Trên núi có mối hung hiểm gì sao? Phải rồi, tôi là Châu Phóng."

Người đó chắp tay chào La Bân, vẻ thù địch và phòng bị giảm đi rõ rệt.

Núi Lục Âm không phải ai cũng có vấn đề, điểm này La Bân biết rất rõ.

Giống như núi Thần Tiêu, những kẻ có vấn đề chỉ là số ít.

Nếu họ thực sự ác độc tột cùng thì đã không chọn cách tự sát nhiều người như vậy chỉ để đánh một ấn ký khiến Châu Tam Mệnh không thể chạy thoát.

Chỉ là vì chuyện của Lục Hựu, Lục Lệ mà sự nhầm lẫn khiến La Bân và núi Lục Âm kết thành tử thù.

"Đường Vũ." Tông giọng của La Bân không hề thay đổi.

Lần này cậu không dùng tên thật của mình nữa.

Ở đây quá đông người của núi Lục Âm, chắc chắn còn một cao thủ ngang hàng với Châu Tam Mệnh, cậu không thể thu hút thêm sự chú ý.

Nhưng điều này cũng có vấn đề.

Muốn nói dối trước mặt mấy người này thì phải lừa được họ.

Để che mắt một tiên sinh âm dương, hoặc là thực lực phải vượt trội hoàn toàn, hoặc là mệnh số phải mạnh hơn đối phương mới khiến họ không nhìn thấu, không tính toán được.

Tâm thế càng thêm vững vàng, La Bân cố gắng hết sức để không lộ sơ hở.

"Cậu là tiên sinh? Hay là người của bàng môn tà đạo?"

La Bân giơ tay lên, trong lòng bàn tay xuất hiện một con bọ cạp, cái đuôi khẽ đung đưa.

"Núi Tam Nguy, trại Thiên Miêu." La Bân trầm giọng trả lời.

Đây không coi là nói dối, vì bản thân cậu vốn là một nửa người Miêu, lại còn là Miêu Vương.

Tức thì, ngoại trừ Châu Phóng, bảy người còn lại đều kiêng dè lùi hai bước.

"Người Miêu giỏi dùng cổ, nhưng người ra ngoài đi lại thì hiếm thấy. Cậu lên núi Vân Mông cùng với ai?" Châu Phóng hỏi tiếp.

"Một tiên sinh, số còn lại đều là bàng môn tà đạo." La Bân đổi cách nói khác, không trực tiếp nhắc tới Quỷ Thị.

Cậu không thể nói dối hoàn toàn, vì thực lực cậu chưa chắc đã cao hơn đối phương, chỉ là hồn phách mệnh số đủ dày, một hai câu có thể che giấu được, nói nhiều tất sẽ ra vấn đề.

Cái cao thủ chưa lộ diện, người ít nhất cũng sánh ngang Châu Tam Mệnh kia, nếu lỡ như muốn kiểm chứng cậu thì đúng là tự tìm đường chết.

"Tên sinh đó đến từ đâu? Bao nhiêu tuổi? Tên họ là gì? Mấy người bị ai giết?" Châu Phóng đặt câu hỏi dồn dập.

Lòng La Bân khẽ chùng xuống, cậu đáp: "Long Lương, ở Quỷ Thị. Ông ta chết dưới tay người của mình. Trên núi có một tòa thi ngục cực kỳ khủng khiếp, toàn là hung thi đạo sĩ, những người bàng môn tà đạo khác đều bị đạo thi giết sạch, tôi may mắn thoát chết."

Trong lúc nói chuyện, não bộ La Bân xoay chuyển cực nhanh, rất nhanh đã có ý tưởng.

Không dừng lại, La Bân nói tiếp: "Tôi và một đồng đội khác, giữa đường lại gặp một người. Tôi khuyên các anh tốt nhất đừng lên núi nữa, người đó cực kỳ đáng sợ."

Những lời này La Bân hoàn toàn không nói dối.

Cậu chỉ trích dẫn một phần nội dung, kể về cuộc chạm trán của cậu và Đường Vũ.

Không phải cậu muốn tán gẫu nhiều, mà là nhóm người núi Lục Âm này không có ý định để cậu đi, vậy thì cậu không thể đi được, bắt buộc phải di dời sự chú ý của họ khỏi người mình.

"Đáng sợ? Kể nghe thử xem." Châu Phóng tỏ vẻ suy tư, đặc biệt là khi nhìn vào tóc và lông mày của La Bân.

"Hắn để hai người bên cạnh cắt cổ bạn tôi, lấy máu trộn vào đất, đó là một môn tà thuật cực kỳ độc ác!" La Bân khẳng định chắc nịch.

Châu Phóng híp mắt, bảy người bên cạnh nhìn nhau, tỏ ra hưng phấn.

Một người tiến lại gần Châu Phóng, thì thầm vài câu.

Tiếng rất nhỏ, La Bân hoàn toàn không nghe thấy, nhưng qua khẩu hình, cậu nhận ra đối phương đang nói: "Hai điện chủ vẫn chưa tỉnh lại, phải làm sao đây?"

Điều này khiến La Bân giật mình.

Hai điện chủ?

Trước đây cậu tiếp xúc với người núi Lục Âm, đại khái biết rằng kẻ lợi hại nhất của họ chính là điện chủ.

Đường chủ như Châu Linh tuy mạnh nhưng không phải là cao thủ thực thụ.

Châu Tam Mệnh này mặt mũi lớn đến mức nào mà kéo được cả cao thủ lợi hại nhất núi Lục Âm tới đây?

Châu Phóng giơ tay, dựng hai ngón tay ra hiệu cho người kia không được nói tiếp.

"Thuật trộm thọ." Châu Phóng nói, sau đó đột nhiên hỏi, "Xem ra, cậu đã đến đây từ trước khi xảy ra chuyện đó ở Quỷ Thị?"

"Đã xảy ra chuyện gì?" La Bân hỏi lại, tim cậu hẫng đi một nhịp.

Cậu hiểu mình đã lộ sơ hở.

Nếu cậu là người Quỷ Thị, cậu phải biết chuyện núi Lục Âm bao vây Châu Tam Mệnh, càng phải biết mặt lão ta, mà bây giờ những gì cậu nói rõ ràng là không quen biết.

"Không có gì, không liên quan gì đến cậu." Châu Phóng lắc đầu, "Kể chi tiết đi."

La Bân lúc này mới khẽ thở phào.

Cậu cố gắng nói ngắn gọn súc tích những nội dung đã được điều chỉnh.

Đại khái là cậu và bạn mình muốn tránh mối nguy hiểm trong thi ngục nhưng lại gặp phải quần thi thể, mới phát hiện quần thi thể đang bao vây ba người, hoàn toàn là bọn cậu bị tai bay vạ gió.

Sau khi bọn cậu bị trộm thọ, kẻ cầm đầu được gọi là tổ sư đã hành hạ một nữ quỷ, dẫn dụ tới một đạo sĩ là vũ hóa ác thi, cuối cùng sương mù dày đặc, tất cả mọi người đều bị dịch chuyển tới một đạo quán trong núi.

Đám cương thi trong đạo quán phong tỏa kẻ kia ở một nơi, trên đầu khâu thêm hai cái đầu, chân tay cũng khâu thêm chân tay, bên cạnh kẻ đó còn có hai hồn phách tuổi tác khác nhau nhưng tướng mạo tương đồng, trông rất đau đớn như đang chịu sự hành hạ cực độ.

Trong lúc nói chuyện, La Bân nhận ra nhóm của Châu Phóng hết kinh ngạc này đến kinh ngạc khác, mấy người kia đứng không vững, Châu Phóng cũng tỏ ra cực kỳ cấp bách.

"Anh bạn, hướng đó ở đâu?" Châu Phóng lập tức hỏi ngay.

Sau khi đến núi Vân Mông, ấn ký của Châu Tam Mệnh không còn chính xác nữa, chỉ biết người đang ở trên núi này.

Cộng thêm việc trong núi Lục Âm chắc chắn đã gặp chuyện gì đó, hai điện chủ cùng lúc nhập định.

Núi Lục Âm giỏi điều khiển hồn, điện chủ đã tách một sợi hồn để lại trong sơn môn, nếu có chuyện gì xảy ra sẽ cảm ứng được.

Đương nhiên, họ cảm thấy chuyện không quá lớn, nếu không đệ tử cũng có thể rời núi, khi đó sẽ liên lạc bằng điện thoại với họ được.

"Tôi không xác định được phương hướng, tôi chỉ biết nơi đó có một rừng đào treo đầy những trái tim." La Bân lắc đầu.

Hiện tại cậu không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể dẫn người của núi Lục Âm tới đấy.

Nhóm Đường Huy chắc chắn sẽ rút lui, cũng không thể cứ để thi thể của quan chủ Tam Đàn ở lại chỗ cũ.

Là một vùng đất che trời, đạo trường Vân Mông không thể không giải quyết được biến số này.

Hơn nữa, họ có thời gian và khả năng phản ứng, hai điện chủ của núi Lục Âm chỉ cần không ra tay thì chắc sẽ không có chuyện gì lớn xảy ra.

Cho dù có chuyện, lúc đó họ biết cậu tên La Bân thì cậu đã chạy xa tít tắp rồi.

Quan trọng nhất là đám người núi Lục Âm này không phải kẻ ác, lại càng không thể giết người bừa bãi.

"Chính là nơi cậu chặt cái cây này sao?" Châu Phóng bỗng nhiên nhìn vào vai La Bân.

La Bân lập tức trở nên cảnh giác, ngay tức khắc cậu kết ấn, những con trùng trong ba lô liền bò ra, không ngừng bao phủ cơ thể cậu.

"Khoan đã!" Châu Phóng vội ra hiệu ngăn cản, lùi lại vài bước.

La Bân không chút tin tưởng.

"Những gì cần nói tôi đều nói rồi, anh còn muốn hỏi gì nữa? Hay là các anh vốn dĩ chẳng có ý tốt?"

Ngữ điệu La Bân trở nên nóng nảy hơn nhiều, đúng kiểu phản ứng của một người bị hỏi quá nhiều, lại lo lắng cho an toàn bản thân nên bắt đầu không kiểm soát được cảm xúc.

"Đừng kích động!" Một người khác lập tức lên tiếng, trầm giọng nói: "Cổ trùng có độc, đừng lỡ tay đả thương người khác thì không hay đâu. Chúng tôi không có ý xấu không muốn cướp đồ của cậu!"

Ngay lúc này, một tiếng thét hãi hùng đột nhiên vang lên.

Tiếp sau đó là tiếng thứ hai!

Hai âm thanh này mang theo vẻ cực kỳ bi phẫn, đau đớn và sầu thảm.

Sắc mặt đám người Châu Phóng thay đổi.

Có người bất an nói: "Hai điện chủ bị làm sao thế này? Sơn môn xảy ra chuyện lớn rồi? Không đúng chứ?"

Mặt Châu Phóng xanh mét, lập tức sải bước lao nhanh về một hướng.

Sáu người vội vã đi theo, chỉ để lại một người.

Kẻ đó nóng ruột nhìn về hướng bảy người kia, rồi lại hướng về phía La Bân, làm một động tác mời.

"Anh bạn, phiền cậu đi theo tôi qua đó. Tin tức của cậu có ích rất lớn với chúng tôi, còn cần cậu cung cấp thêm một chút nữa. Yên tâm, núi Lục Âm tôi sẽ thưởng lớn."

"Vậy sao?" La Bân nheo mắt, khóe mắt từ trên người đám Châu Phóng dời đi, "Thưởng cho tôi cái gì? Nghe nói mấy người ra tay rất hào phóng?"

Giọng La Bân không lớn, cộng thêm đám người Châu Phóng đã đi xa nên sẽ không nghe thấy.

"Cái gì?" Kẻ cuối cùng khựng lại một chút.

Ngay sau đó, đôi mắt gã đột nhiên trợn ngược: "Sao cậu lại..."

La Bân giơ tay lên, kẹp giữa ngón giữa và ngón cái là một hạt châu đồng, đột ngột b*n r*.

truyenfull,truyenfull vn