Ngữ điệu của Châu Tam Mệnh rất lạnh lùng, thể hiện rõ ý đồ giết người.
La Bân cau mày, ánh mắt không hề dao động hay né tránh.
Niềm tin mà cậu vất vả lắm mới tranh thủ được, lẽ nào trong nháy mắt này lại tan thành mây khói?
"Tôi không hề dẫn bất cứ ai đến cả. Tôi cũng không để bất cứ ai tính kế ông. Nếu có nửa lời gian dối, nguyện chịu vạn cổ phản phệ!"
La Bân giơ tay lên, hai ngón khép lại, trực tiếp thề độc.
Châu Tam Mệnh lại nhướng mày một cái.
Đúng lúc này, Lục Vụ và Lục Mẫn nhanh chân lao về phía trước.
Khoảng chừng mấy chục mét ngoài kia, một bóng người vừa xuất hiện định bỏ chạy nhưng không thoát được.
Chỉ vài chiêu, kẻ đó đã bị Lục Vụ và Lục Mẫn khống chế.
Rất nhanh, người đó bị áp giải trở lại.
Hóa ra là Đường Vũ?
Đường Vũ vốn đang kinh hãi, khi đến gần La Bân, anh ta vùng vẫy hai cái, trong mắt hiện lên tia vui mừng, vội nói: "La tiên sinh, hiểu lầm thôi... Đại trưởng lão nói với tôi rằng cậu muốn tìm cách trừ khử chủ đạo quán Tam Đàn để phá giải Thi Ngục Thập Giới, nên tôi mới đi theo để giúp một tay."
Anh ta cũng vừa mới đuổi kịp La Bân chưa lâu.
Thấy La Bân đụng độ với nhóm người này, anh ta còn nghe loáng thoáng được vài điều.
Phải, anh ta biết người này và La Bân có mâu thuẫn, thậm chí là thù sâu như biển, nhưng hiện tại, mũi dùi tạm thời đều chĩa về phía chủ đạo quán Tam Đàn!
Chính vì vậy, anh ta chẳng sợ hãi gì, chỉ cần nói rõ ràng là được.
Ánh mắt Châu Tam Mệnh lại một lần nữa hướng vào La Bân.
"Đại trưởng lão? La Bân, nói một nửa, giấu một nửa, đây chính là thành ý của cậu sao?"
Lục Vụ và Lục Mẫn cũng lạnh lùng nhìn chằm chằm La Bân.
Sắc mặt Đường Vũ thoáng thay đổi.
"Tôi chỉ nghĩ chuyện này để lát nữa nói luôn một thể, nó có liên quan mật thiết đến đạo quán Tam Đàn và chủ đạo quán, không ngờ anh ta lại đi theo." La Bân giữ tông giọng thản nhiên, mặt không đổi sắc.
"Vậy sao? Thế thì cậu nói đi. Hừ, Lục Vụ, Lục Mẫn, gạo thọ không phải đã ăn gần hết rồi sao? Tên này tinh khí thần no đủ, cứ theo cách làm thọ nhân mà lấy tinh khí âm dương ngũ hành và hồn khí đi."
Châu Tam Mệnh nói với La Bân trước, sau đó quét mắt qua Đường Vũ, rồi nhìn về phía Lục Vụ và Lục Mẫn.
Hai người lập tức sáng mắt lên.
Ngay lập tức, họ áp giải Đường Vũ đi ra xa vài bước.
Lục Vụ đá mạnh vào khoeo chân Đường Vũ khiến anh ta quỳ xuống đất.
"Mấy người... La tiên sinh! Cứu tôi với!" Đường Vũ hãi hùng.
Dù anh ta nghe không hiểu hết câu chuyện, nhưng anh ta biết việc lớn không ổn rồi.
La Bân nhíu mày.
Cậu dời tầm mắt khỏi người Đường Vũ, nhìn thẳng vào Châu Tam Mệnh.
Đối với những gì Đường Vũ đang phải chịu đựng, cậu chỉ có thể tỏ ra dửng dưng.
"Chuyện phải bắt đầu từ việc đạo quán Tam Đàn có rất nhiều người xuất âm thần..." La Bân bắt đầu kể.
Một tràng dài sau đó, tất cả những gì biết về đạo trường Vân Mông, về đạo quán Tam Đàn, La Bân gần như nói hết sạch.
Cậu chỉ giấu đi vài chi tiết mấu chốt.
Thứ nhất là nơi này có bãi hoa quỷ đăng lung tím, thứ hai là cậu đã chém chết Đường Cao Tế, thứ ba là cậu đã lấy đi viên đan của tổ sư gia dương thần.
Tất nhiên còn vài chi tiết nhỏ khác, nhưng đều không quan trọng.
Cái chính là La Bân bày tỏ một quan điểm: Chủ đạo quán Tam Đàn chính là trung tâm của Thi Ngục Thập Giới! Phải trừ khử chủ đạo quán thì Thi Ngục Thập Giới mới tan biến!
"Chỉ có bấy nhiêu?" Châu Tam Mệnh chau mày, ánh mắt lạnh đi: "La Bân, cậu tưởng tôi không biết hắn ta là trung tâm của thi ngục sao? Cậu tưởng nếu giải quyết được hắn, tôi còn bị kẹt ở đây đến giờ chắc?"
Cảm xúc của Châu Tam Mệnh rõ ràng có chút dao động.
Không phải lời La Bân có vấn đề.
La Bân quả thực đã nói rất nhiều về đạo quán Tam Đàn và nguồn gốc Thi Ngục Thập Giới.
Vấn đề là ở chỗ Châu Tam Mệnh biết rõ phải làm gì để thoát thân, nhưng lão lại không có cách nào làm được. Đó mới là lý do khiến lão nổi giận.
"Châu tiên sinh, ông nóng nảy quá rồi. Sao không tĩnh tâm lại một chút?"
La Bân tháo cành cây hoa trắng chín mấu đang đeo trên vai xuống, đưa cho Châu Tam Mệnh.
Châu Tam Mệnh nhận lấy, tay ấn l*n đ*nh cành cây.
Bất chợt, trên mặt lão hiện lên một nụ cười.
"Nhiếp hồn, ép xác? Mạch núi Quỹ của các cậu đúng là vẫn truyền lại được vài thứ ra hồn."
Lúc này, La Bân cười như không cười, cậu hỏi: "Tôi mà thả hồn phách ra, có lẽ hắn ta sẽ cảm nhận được ngay. Bây giờ thả luôn chứ?"
"Ha ha, tất nhiên là sau khi tôi đã chuẩn bị xong xuôi tất cả rồi. Làm cho hồn phách đau đớn là một trong những thuật pháp mà núi Lục Âm giỏi nhất. Không cần hắn cảm nhận, khi tôi bố trí cục diện xong, tôi sẽ khiến tiếng thét thảm thiết của ả vang vọng khắp núi Vân Mông."
Khí thế của Châu Tam Mệnh trong phút chốc tăng vọt đến cực điểm!
Lúc này, Lục Vụ và Lục Mẫn vội vã chạy tới.
Trong tay Lục Vụ bưng một chiếc bát, bên trong là đất vun cao quá miệng bát.
"Tổ sư, không còn gạo nữa, hiệu quả của đất thọ này kém hơn một chút, nhưng thằng nhóc kia tinh khí dồi dào, tính ra còn tốt hơn gạo thọ dạo gần đây."
Nói rồi, Lục Vụ dùng hai tay nâng bát dâng lên cho Châu Tam Mệnh.
Châu Tam Mệnh không đưa tay nhận mà lại nhìn La Bân.
"Cậu sắp chết đến nơi rồi. Chuyện tôi muốn biết từ cậu còn nhiều lắm, để cậu chết thế này thì thật đáng tiếc. Đạo trường Vân Mông đối xử với cậu cũng tốt đấy chứ. Vậy thì để bọn họ cống hiến thêm chút nữa. Bát đất thọ này, cậu ăn đi."
Châu Tam Mệnh nói xong liền sải bước về phía trước, lấy ra vài món pháp khí, bắt đầu bố trận xung quanh.
Lục Vụ không có ý kiến gì, chỉ lẳng lặng đưa bát đất thọ cho La Bân với gương mặt không cảm xúc.
Lục Mẫn hạ thấp giọng nói: "Cậu cũng nên trả lại hồn phách của cha tôi rồi chứ?"
Từ lúc gặp mặt đến giờ, hồn phách rách nát của Lục Tỵ vẫn luôn đứng sừng sững bên cạnh.
La Bân không ra lệnh, Lục Tỵ chẳng làm được gì, chỉ có thể đứng đó nghe ngóng.
Châu Tam Mệnh dường như hoàn toàn phớt lờ gã.
La Bân thi triển một lá phù, giải khống chế của áo da người đối với Lục Tỵ, sau đó nhận lấy bát đất.
Hồn phách Lục Tỵ lập tức bay lên phía trước, nấp sau lưng Lục Vụ.
Gã nhìn chằm chằm La Bân với ánh mắt đầy oán độc.
Tất nhiên Lục Tỵ không dám nói nhiều, gã quay sang nhìn Châu Tam Mệnh với vẻ mặt đầy thành kính.
Lục Vụ che chở Lục Tỵ lùi lại, ba người nhanh chóng đi về phía Đường Vũ.
La Bân chỉ liếc nhìn Đường Vũ một cái.
Lúc này Đường Vũ đã yếu đến mức cực điểm, đầu gục xuống, quỳ trên mặt đất không thể cử động nổi.
Trong hoàn cảnh này, cậu không cứu được Đường Vũ.
Hơn nữa, cách "ăn người" của Châu Tam Mệnh rất khác, không làm người ta chết ngay lập tức, Đường Vũ tạm thời chưa chết được.
Chỉ có thể nói Đường Vũ tự ý đi theo cậu nên mới gặp phải kiếp nạn này trong đời!
Dời mắt đi, cậu lại nhìn Châu Tam Mệnh bố trận.
La Bân cúi đầu nhìn bát đất thọ trong tay, mùi đất ngái nồng lẫn với mùi tanh mặn khiến người ta có cảm giác buồn nôn.
Máu tươi và bùn đất, phàm là người bình thường thì tuyệt đối không thể nuốt trôi.
Im lặng một lát, La Bân bốc một nhúm đất nhỏ nhét vào miệng.
Thực ra cậu biết trên người Châu Tam Mệnh có gạo thọ, nhưng cậu chưa từng nghĩ mình sẽ được ăn.
Kế hoạch của cậu có một sơ hở chí mạng đối với bản thân. Mặc dù Đường Vũ xuất hiện nhưng cũng không phá hỏng được toan tính của cậu.
Hiện giờ, sơ hở chí mạng này nhờ có bát đất thọ mà được xóa bỏ ít nhất quá nửa, thậm chí là hoàn toàn.
Vị của đất trộn lẫn với máu rất kỳ lạ.
La Bân có thể chấp nhận được, phần vì duyên do chính là cậu đã từng ăn quả tình hoa, tâm lý đã cực kỳ vững vàng rồi.
Trong vị tanh có chút mặn lại phảng phất chút ngọt thanh.
Ngay khoảnh khắc nuốt đất thọ xuống, một luồng nhiệt bắt đầu lan tỏa ra toàn thân.
Loại sinh khí này tuy không mãnh liệt như thi đan, nhưng lại hợp với việc hấp thụ của cơ thể hơn.
Cảm giác đầu nặng chân nhẹ rõ ràng đang giảm bớt.
Đặc biệt là tiếng gọi vô hình trong cõi u minh đã biến mất.
Khi bát đất thọ đã cạn đáy, cả người La Bân như được sống lại.
Tất nhiên bấy nhiêu đất thọ không thể giúp cậu phục hồi về trạng thái bình thường, dù sao cậu cũng đã dùng đèn lồng tím hai lần.
Lần đầu là thử nghiệm nên tiêu hao không nhiều, lần thứ hai g**t ch*t Đường Cao Tế đã gần như vắt kiệt cơ thể.
Cái giá phải trả là tương xứng!
Muốn hoàn toàn bình phục chắc phải ăn thêm rất nhiều đất thọ nữa.
Một mạng của Đường Vũ liệu có đủ không?
Tất nhiên đó chỉ là suy nghĩ lóe lên trong đầu.
Cậu không thể thực sự đi "ăn" Đường Vũ, mà nếu không có lệnh của Châu Tam Mệnh, Lục Vụ cũng không đời nào đưa thêm đất thọ cho cậu.
Thời gian trôi qua từng chút, La Bân luôn cảm nhận sự thay đổi của cơ thể, đất thọ được hấp thụ dần, sinh khí nuôi dưỡng cơ thể khô cạn.
Trên không trung, sương mù màu tím xám càng đậm, bóng ma của thi ngục càng mạnh hơn.
Đã qua rất lâu, thậm chí La Bân còn bắt đầu hoài nghi.
Chủ đạo quán Tam Đàn lúc này đang làm gì?
Hắn chắc chắn đã quay lại trong đạo quán từ lâu. Từ hướng này có thể nhìn thoáng thấy vị trí rừng đào máu, có thể thấy khói đen và lửa đã tắt ngóm từ lâu.
Chủ đạo quán không quay lại đây?
La Bân híp mắt, trong lòng thầm hô không ổn!
Lý do rất đơn giản!
Đạo quán bị đốt, chủ đạo quán Tam Đàn tuyệt đối không để yên.
Sự oán hận của đạo thi rất trực diện.
Hắn ta có phải đã đi nhắm vào đạo trường Vân Mông rồi không?
Nghĩ đến đây, tim La Bân lại lỡ nhịp.
Cậu nín thở tập trung, giữ cho sắc mặt không thay đổi quá nhiều.
Lo lắng thì lo lắng, sốt ruột thì sốt ruột, nhưng một khi cậu thúc giục Châu Tam Mệnh lúc này, lão sẽ lập tức nhận ra vài chi tiết đáng ngờ.
Dù điều này không phá hỏng đại cục nhưng chắc chắn sẽ có ảnh hưởng.
Vì vậy, La Bân chỉ có thể im lặng.
Có lẽ Châu Tam Mệnh đã sớm biết chủ đạo quán Tam Đàn có thể ra tay với đạo trường Vân Mông nên mới thong thả bố trí như vậy.
Lại qua một hồi lâu, Châu Tam Mệnh cuối cùng cũng dừng tay.
Trên mặt đất cắm rất nhiều gai xương trắng. Đồng thời, trên gai xương treo không ít bùa chú. Còn có vài chi tiết bố trí khác được ẩn giấu trong đống lá khô cành gãy trên mặt đất.
"Gần như xong rồi." Châu Tam Mệnh gật đầu, "Hồn phách của người đàn bà kia đâu?"
Châu Tam Mệnh quay đầu lại nhìn La Bân, ánh mắt sáng quắc.
Không vì gì khác, đã rất lâu rồi lão chưa được giết một đạo sĩ cấp bậc chân nhân ra hồn.
Trước đó tuy bắt được Bạch Tiên Mệnh nhưng cũng mới chỉ ăn được chút tinh khí, chưa nỡ ăn thêm thì đã bị La Bân phá hỏng. Lúc ở Quỷ Thị lại bị đạo sĩ của núi Vân Cẩm dưới trướng Thiên Sư dùng sét đánh cho một trận.
Mới đây lão lại bị chủ đạo quán Tam Đàn vây khốn. Nếu không có biến số là La Bân, không khéo lão cũng đã hóa thành xác chết rồi.
Vậy thì hãy dùng chủ đạo quán Tam Đàn để xả hết nỗi hận thù đối với giới đạo sĩ trong thời gian qua đi!
Ngón tay La Bân điểm lên ngực, vẽ ra một lá phù.
Tức thì, hồn phách của một người phụ nữ xuất hiện.
Chưa đợi cậu kịp hành động tiếp, âm thần của Châu Tam Mệnh trong đã ra khỏi thể xác, ngay khoảnh khắc sau, hồn phách người phụ nữ đã ở bên cạnh cơ thể lão, đang đứng chính giữa trận pháp mà lão đã bố trí.
Châu Tam Mệnh giơ tay, cầm một cái gai xương đâm thẳng vào mắt người phụ nữ kia,
Dù là hồn phách, không còn chảy máu, mắt cũng không bị mù, nhưng người phụ nữ đó vẫn phát ra tiếng thét thảm thiết đến xé lòng!
Tay La Bân run rẩy, toàn thân cậu căng cứng, tay sẵn sàng đặt vào thắt lưng để nắm lấy thanh kiếm Tam Đàn trảm âm!
Sắp đến rồi!
Cậu hết sức cảnh giác.