Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1054: Thái độ của đạo trường Vân Mông

Tất cả trưởng lão của đạo trường Vân Mông vẫn tiếp tục lùi lại. Họ căn bản không dám dừng chân, thậm chí còn phải dè chừng để không chạm trán hay bị thương bởi đám độc trùng đang bò lổm ngổm.

Cuối cùng, bọn họ cũng tháo chạy khỏi vùng đất quỷ đăng lung tím.

Đám đệ tử phía sau vẫn còn ngơ ngác không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, chỉ thấy rắn rết sâu bọ không ngừng chui vào thảm hoa, cảnh tượng vô cùng kỳ quái.

Đường Vũ căng thẳng, lòng sốt ruột như lửa đốt: "La tiên sinh?"

Tim anh ta thắt lại khi thấy ở phía cuối tầm nhìn, La Bân đang sừng sững bước đi giữa thảm hoa quỷ đăng lung tím, bên tai vang lên tiếng huân u uất, sầu thảm.

"Tất cả lui lại! La Bân là người Miêu cấp bậc trưởng lão ở núi Tam Nguy! Cậu ta còn có truyền thừa thuật âm dương của Tiên Thiên Toán! Tuy thực lực hiện tại chưa đủ, nhưng cấp bậc truyền thừa ít nhất cũng từ hàng trưởng lão trở lên! Trường chủ thất thủ, đã bị kiếm Tam Đàn trảm âm tiêu diệt linh hồn rồi. Tuyệt đối không được tiếp tục chọc vào La Bân! Thủ đoạn của cậu ta đối với những tiên sinh như chúng ta mà nói, căn bản là không cần nói lý! Lại gần là chết!"

Tiếng của trưởng lão vang lên cực kỳ nghiêm lệ.

Đám đệ tử nghe xong đều kinh hồn bạt vía!

Tim Đường Vũ hẫng đi nửa nhịp.

Chủ đạo trường...

Vậy mà bị giết rồi sao?

Nhanh đến mức không một điềm báo trước?

Hơn nữa...

La Bân...

Tiên Thiên Toán?

Đường Vũ chợt nhớ lại khoảnh khắc La Bân thẫn thờ khi nhìn thấy tảng đá hình trăng khuyết khổng lồ trước đó.

Hóa ra...

Đầu đuôi câu chuyện đã có manh mối từ lúc ấy?

Các trưởng lão và đệ tử bắt đầu rút lui.

Có người khẽ gọi: "Đường Vũ, cậu còn không đi? Đợi chết à?"

Đường Vũ giật mình tỉnh táo lại, lúc này mới vội vàng tháo lui.

Không hiểu sao, Đường Vũ cảm thấy bản thân không hề oán hận La Bân, ngược lại, anh ta còn khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Khi La Bân bước ra khỏi vùng đất quỷ đăng lung tím, cậu đã không còn thấy bóng dáng một đệ tử đạo trường Vân Mông nào nữa.

Cậu ngừng thổi huân, cổ trùng vẫn bao quanh cơ thể, rồi một phần chui ngược vào chiếc ba lô rỗng tuếch.

Bản thân La Bân không định đánh đến mức cá chết lưới rách.

Thủ đoạn trực tiếp nhất để cậu dọa lui đám trưởng lão này chính là tử hoa đăng Tiên Thiên, còn cổ trùng chỉ là thứ cậu dùng để tăng thêm thanh thế.

Chiếc đèn lồng tím đã có thể g**t ch*t trường chủ của họ, cộng thêm cổ trùng, họ lấy gì mà chống lại?

Chính vì vậy, trái lại đã tránh được một trận ác chiến.

Nếu không, dù có giết thêm được vài trưởng lão thì mạng của cậu cũng sẽ bị hút cạn.

Tiếp tục xuống núi, La Bân quá đỗi mệt mỏi, chỉ có thể vừa đi vừa nghỉ.

Đến lúc bình minh, cậu đã về tới ngôi làng nọ.

La Bân quay lại chỗ Đường Vũ từng dẫn cậu đi ăn.

Dân làng hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra, vẫn vô cùng niềm nở.

La Bân cũng dịu giọng lại, xin họ chút đồ ăn.

Chẳng mấy chốc, dân làng đã bưng cơm canh lên.

Dùng bữa xong, La Bân rời làng.

Đi đến đầu làng, cậu dừng lại trước tảng đá hình trăng khuyết khổng lồ kia, nhìn chằm chằm vào những chữ đang ánh lên sắc vàng nhạt.

Cậu đưa tay lên, chạm nhẹ vào chữ "Thái".

La Bân lầm bầm: "Trăng xuống núi, thiên hạ thái bình."

Thực tế, cậu đã không cần phải bỏ chạy nữa.

Việc giết Đường Cao Tế một cách chính diện đã đủ để khiến tất cả người của đạo trường Vân Mông kinh hồn bạt vía.

Đạo thi đã lắng xuống, cậu có thể trực tiếp rời đi.

Thứ duy nhất cần cân nhắc từ bỏ chính là cây hoa trắng chín u này.

Trước đó cậu từng nghĩ sẽ dùng thân cây này làm các pháp khí khác, tương tự như thẻ bài.

Có điều, cái giá phải trả để giữ nó quá lớn.

Vả lại, ngay cả khi cậu tìm ra lối đi khác, liệu có chắc là sẽ thoát được không?

Cái cây này sẽ thu hút đạo thi.

La Bân đang cân nhắc lợi hại.

Ánh mặt trời bắt đầu xuất hiện, màn đêm hoàn toàn bị xua tan.

Thở hắt ra một hơi, La Bân tạm nén lại những suy nghĩ thừa thãi, tiếp tục đi xuống.

Cậu không thể hoàn toàn tin lời Đường Cao Tế.

Ông ta vốn dĩ đã đầy rẫy vấn đề, ai biết được mấy lời ông ta nói có mấy câu là thật, mấy câu là giả?

Mục đích của ông ta là khiến cậu chết ở đạo quán Tam Đàn để chiếm đoạt pháp khí trên người cậu.

Biết đâu, bảo cậu để lại cây bạch hoa chín u chỉ là để cái cây đó được an toàn hơn, đỡ phiền phức hơn thì sao?

Quay lại con đường trên sườn dốc, rồi trở về lối vào đường hầm bậc thang lúc đi lên, La Bân không trực tiếp xuống hầm.

Bởi vì, cậu phát hiện ra điểm không ổn.

Ở vị trí này, cậu vốn có thể nhìn thấy vách đá Tam Đàn một cách trực tiếp.

Thế nhưng hiện giờ, cậu lại không thấy vách đá Tam Đàn đâu nữa.

Rõ ràng là ban ngày ban mặt, vậy mà từng đợt sương mù đen tím quái dị đang bao phủ lấy vách đá, ngay cả rừng huyết đào cũng không thấy rõ.

Một cảm giác rùng mình, tim đập chân run khó tả ập đến.

Trong sương mù như có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm vào cậu.

Dù ở khoảng cách xa như vậy, cậu vẫn cảm thấy gai người, tim đập loạn nhịp.

Nhìn ra xa hơn về phía hướng xuống núi, sương mù đã lan rộng khắp cả mặt núi trong tầm mắt cậu!

Thập Giới Thi Ngục... Mở rộng rồi sao?

Hay nói cách khác, nó đã bị kích phát triệt để?

Thậm chí... Phong thủy trận mà đạo trường Vân Mông dùng mạng người để bố trí cũng đã bị xâm thực, sắp sửa bị phá bỏ?

Mí mắt giật liên hồi, La Bân hít sâu, không dừng lại nữa mà bước vào lối xuống hầm.

Xuống tới dưới chính là hang động sau thác nước.

Đi về phía trước là đến vách đá Tam Đàn, nhưng giờ rõ ràng không thể đi hướng đó.

Thế là La Bân quay ngược lại, đi về phía lối vào đạo trường Vân Mông.

Dọc đường không gặp bất kỳ trở ngại nào, La Bân thuận lợi trở về lối đi ở vách đá.

Ở hai đường có rất nhiều người, tất cả đều nhìn cậu với vẻ vô cùng cảnh giác.

La Bân chỉ khẽ bấm quyết, cổ trùng trên người bắt đầu tản ra. Tay kia của cậu đặt lên cán của tử hoa đăng Tiên Thiên.

Hành động này khiến mấy trưởng lão đứng đầu đám đông thay đổi sắc mặt, vội vàng lùi lại!

La Bân đi về hướng nào, những người đó liền lùi về hướng đó...

Cho tới khi La Bân đi tới sân viện nơi mình ở mới dừng lại.

Lúc đẩy cổng vào, La Bân nhìn đám trưởng lão và đệ tử bên ngoài một cái, bảo: "Nấu thêm một nồi canh sâm nữa mang lại đây. Nếu mấy người hạ độc, tôi sẽ biết đấy. À, bảo Đường Vũ đến gặp tôi. Còn nữa, bảo Đại trưởng lão đứng đầu hàng trưởng lão dưới quyền trường chủ mấy người cùng đi theo luôn."

Giọng điệu của La Bân vô cùng thản nhiên.

Nói xong, cậu bước vào trong viện.

Thực tế, đây chính là vấn đề về khí thế.

Khí thế của cậu quá cao khiến đạo trường Vân Mông quá sợ hãi. Đặc biệt là trong tình cảnh này cậu còn dám trực tiếp quay lại, trái lại càng khiến không ai dám ra tay.

Thật ra, nếu đạo trường Vân Mông quyết tâm thì chắc chắn có thể dìm chết cậu.

Bước vào trong gian nhà chính, ngồi xuống ghế, La Bân lại lấy một miếng bạch giao Chung Sơn ra ngậm vào miệng.

Cậu đặt cái huân lên bàn, tử hoa đăng Tiên Thiên cũng đặt lên bàn, kiếm Tam Đàn trảm âm vẫn nằm trong bao được đặt sang một bên.

Đợi khoảng chừng hai tiếng đồng hồ, cổng viện cuối cùng cũng được đẩy ra.

Có hai người bước vào.

Đường Vũ bưng một cái khay, bên trên là một nồi đất đang bốc hơi nghi ngút, thậm chí còn nghe thấy tiếng sôi sùng sục.

Đi bên cạnh anh ta là một trưởng lão tóc trắng xóa, đôi mày nhíu chặt, lộ vẻ cảnh giác và một chút kinh hãi. Cả người ông ta căng cứng, dường như chỉ cần có gì đó không ổn là sẽ lập tức tháo chạy ngay.

Trưởng lão dừng lại ở giữa sân, không tiến thêm nữa.

Đường Vũ thì bưng khay đến trước mặt La Bân, đặt lên bàn.

"Đường Vũ, anh cứ đứng ở đây đi." La Bân nhẹ giọng bảo.

Cậu nhìn thấy một loại cảm xúc từ trên mặt Đường Vũ.

Đường Vũ không sợ cậu.

Thậm chí, thái độ của Đường Vũ hoàn toàn khác biệt so với những người còn lại?

"Được." Đường Vũ gật đầu, đứng yên tại chỗ.

"Mang cây bạch hoa chín u này đi thật sự sẽ thu hút sự chú ý của đạo thi sao?" La Bân hỏi trưởng lão kia, "Nếu ông lừa tôi, tôi sẽ chọn một môn nhân của ông để luyện thành cổ nhân. Đúng là tôi không thể dùng âm dương thuật bình thường để nhìn thấu mấy người có nói dối hay không, nhưng tôi có thể dựa vào trực giác của mình để phán đoán. Tốt nhất đừng để tôi không hài lòng. Nếu không, kết cục của ông sẽ còn thảm hại hơn Đường Cao Tế."

"Việc này trường chủ thực sự không có gạt cậu, bên trong cây bạch hoa chín u chắc chắn có thi hồn." Trưởng lão kia nhìn qua những pháp khí trên bàn, rồi nói tiếp, "Tôi còn có chuyện muốn nói..."

"Hửm?" La Bân nhướng mày.

"Chuyện ngày hôm nay, không, chuyện mấy ngày qua hoàn toàn là một sự hiểu lầm. Tôi là Đường Huy, với tư cách là Đại trưởng lão đạo trường Vân Mông kiêm Phó trường chủ, tuyệt đối không nói lời hư huyễn." Đường Huy toát mồ hôi hột, liên tục nuốt nước bọt.

"Mấy ông nghĩ tôi sẽ tin sao?" La Bân nhếch mép cười mỉa mai: "Mấy ông định nói rằng vì trước đây tôi không lộ diện thân phận, giờ các ông biết tôi là truyền nhân của Tiên Thiên Toán rồi, nên việc tôi giết chủ đạo trường của mấy ông vẫn là một hiểu lầm? Mấy ông nể tình ân nghĩa của Tiên Thiên Toán năm xưa sao? Có khi nào dù biết trước tôi là ai thì Đường Cao Tế cũng chẳng nể tình không? Chẳng qua khi không biết tôi là ai, mấy ông đã không đủ cảnh giác mà thôi. Cái dòng chữ 'Trăng xuống núi, thiên hạ thái bình' ở đầu làng kia, trước đây có lẽ đạo trường Vân Mông lập ra để tưởng niệm Tiên Thiên Toán thật, nhưng hiện tại, e là Đường Cao Tế chỉ muốn sau khi tôi chết sẽ lấy đó để thay thế luôn danh tiếng của Tiên Thiên Toán thôi nhỉ?"

Những lời La Bân nói hoàn toàn dựa trên kinh nghiệm trải qua bao nhiêu chuyện của mình, sau khi phân tích sâu sắc về con người Đường Cao Tế.

"Ông ta... Đúng là sẽ không... Nhưng chúng tôi... Chúng tôi đúng là bị che mắt, lúc mấu chốt cũng không thể ngăn cản ông ta." Đường Huy nói với vẻ chua xót. Sau đó ông ta bình tĩnh lại, ánh mắt trở nên kiên định hơn, "Cậu còn vấn đề gì cứ tùy ý hỏi, còn yêu cầu gì cứ tùy ý nêu ra. Tôi biết rõ đạo trường Vân Mông đã quên ơn phụ nghĩa, hành động có lẽ là con đường duy nhất để chúng tôi thể hiện lòng hối cải. Đạo trường Vân Mông mất đi cơ hội có được tự do, đó cũng là cái giá phải trả. Tôi chấp nhận. Chúng tôi sẽ dốc toàn lực đảm bảo an toàn cho cậu, để cậu rời khỏi núi Vân Mông!"

Những lời này Đường Huy nói vô cùng quả quyết, chắc nịch.

truyenfull,truyenfull vn