Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1048

Chương 1048: Chế tạo đèn

Vẫn là do nguyên nhân từ hoa tím sao?

Dưới ánh trăng, chúng trông hơi ngả sang màu đen, cộng thêm số lượng cổ trùng quá nhiều mới khiến bản thân cảm thấy âm u rợn người chăng?

La Bân không nói rõ được.

Tiếp tục tiến về phía trước, độ dốc càng lúc càng lớn, gần như dựng đứng, cơ thể phải nghiêng hẳn đi, giữ trọng tâm hướng về phía trước mới có thể tiếp tục leo lên.

Cuối cùng, cậu đã thực sự đặt chân lên đến đỉnh núi.

Số lượng hoa quỷ đăng lung ở đây vẫn dày đặc.

Bề rộng của đỉnh núi này ít nhất cũng phải vài trăm mét, trông giống như một bãi đất trống khổng lồ. Ở giữa bình địa có một con sông rộng chừng trăm mét, dòng chảy rất êm đềm, nhưng phía trước có vài chỗ hơi nước bốc lên mù mịt, tiếng gầm vang vọng rót vào tai.

Đó chính là nơi dòng sông đổ xuống, tạo thành thác nước.

La Bân cảm thấy nơi này không giống một đỉnh núi cho lắm, mà giống như thân núi bị ai đó dùng lực mạnh mẽ gọt đi một đoạn, mới tạo ra một mặt cắt phẳng như thế này.

Nhìn xa hơn nữa, có một cửa động hình vòm khổng lồ, nước sông chính là từ đó chảy ra. Từ góc độ này, phía sau hang động là màn đêm u tối, không nhìn rõ thứ gì khác, cảm giác chấn động mang lại càng thêm khác biệt.

La Bân từng nghĩ suối Hải Nhãn chỉ là một mạch nước nhỏ, thực tế lại không phải vậy.

Suy nghĩ một chút, La Bân tiếp tục bước tới.

Tiến vào cửa động, hai bên vẫn còn khoảng trống rộng chừng mười mét để người ta đi tiếp.

Trên mặt đất có rất nhiều phiến đá, hình dáng giống như vỏ sò, một bên dày, bên kia hơi mỏng.

Đây chính là lân thạch sao?

Lý do cậu đi lên đây không phải vì nhất định phải tìm thấy suối Hải Nhãn, La Bân không tham lam đến mức đó. Mà là vì vùng hoa quỷ đăng lung không có bất kỳ chỗ che chắn nào, đợi người của đạo trường Vân Mông tới, họ vừa nhìn là có thể thấy cậu ngay.

Hoa quỷ đăng lung có thể soi ra hồn người, khiến kẻ khác không thể tùy tiện xông vào động suối Hải Nhãn.

Đạo trường Vân Mông với tư cách là người canh giữ nơi này, lẽ nào thực sự không có bản lĩnh băng qua vùng hoa quỷ đăng lung sao?

La Bân không nghĩ vậy.

Đường Vũ từng nói, kẻ nào mạo muội xông vào sẽ bị soi ra hồn phách.

Thế nếu không phải mạo muội thì sao?

Tóm lại La Bân cảm thấy những người có địa vị cao của đạo trường Vân Mông chắc chắn phải có bản lĩnh riêng. Giống như việc cậu có thể dùng chiêu lời ra thành quẻ để trấn định hồn phách, đạo trường Vân Mông chắc chắn cũng có phương pháp tương ứng.

Ở vị trí này có thể chiếm được vài phần chủ động, ít nhất những người đi lên không thể phát hiện ra cậu ngay, nhưng cậu lại có thể thấy đối phương trước.

Không tiếp tục đi vào trong nữa, La Bân dừng lại ở rìa cửa động, cậu lấy hoa quỷ đăng lung từ trong ba lô ra, sau đó bóc từng cánh hoa, trải phẳng.

Thứ cậu hái không chỉ có hoa quỷ đăng lung, mà còn có cả hạt quả cứng, vốn sẽ xuất hiện sau khi hoa tàn.

Rất nhanh, trên những phiến lân thạch xung quanh đã phủ đầy cánh hoa.

Mặc kệ cánh hoa bắt đầu được hong khô trong bóng râm, La Bân lại một lần nữa đứng dậy đi về phía vùng hoa.

Lần này, cậu dùng dao cắt xuống không ít cành cây.

Khi chọn hoa, cậu tìm những cành đã gần hóa gỗ, nhưng khi chọn cành để lấy sợi, cậu lại chọn những cành tương đối tươi non.

Cầm một nắm lớn cành hoa quỷ đăng lung quay lại hang động, La Bân bắt đầu rút sợi.

Bạch hoa đăng Tiên Thiên cần phải dùng Kim long tu để khâu.

Cái gọi là kim long tu này không phải là loại kim vàng ám khí thông thường, mà là phần lõi tủy của cành hoa quỷ đăng lung, mảnh nhỏ như tơ tóc. Hơn nữa, nó chỉ có thể được hong khô trong bóng râm giống như cánh hoa, tuyệt đối không được sấy hay phơi nắng để tránh bị giòn.

Mặt đất xung quanh La Bân nhanh chóng tràn ngập lõi tủy và cánh hoa.

Ngoài ra còn có những hạt quả cứng đã được cắt mở và khoét rỗng, đó chính là đài đèn.

Khóe mắt thoáng thấy chút động tĩnh, ngước lên nhìn, mặt nước hóa ra có không ít bóng đen đang lướt đi.

Những cành cây sau khi bị rút lõi tủy lăn xuống mép nước, bóng đen trồi lên khỏi mặt nước, ngậm lấy cành cây rồi lặn xuống, tiếng quẫy nước bì bõm vang lên, bọt tung trắng xóa.

Đó hóa ra là những con cá màu đen kịt.

La Bân tỏ ra thích thú, ném tất cả số cành cây còn lại xuống nước, bao gồm cả những bông hoa quỷ đăng lung không đạt yêu cầu và hạt quả nhỏ, càng khiến đàn cá tranh nhau đớp mồi.

La Bân tiếp tục rút lõi tủy.

Thời gian trôi qua từng chút, trời đã bắt đầu hửng sáng.

Cuối cùng, La Bân cảm thấy đã hòm hòm rồi.

Cậu ném nốt số lõi tủy thừa xuống sông, sau đó sải bước về phía trước.

Rút dao, đâm xuống nước, lặp lại hai lần!

Hai con cá đen tươi rói bị xuyên thủng, xiên trên thân dao, điên cuồng vùng vẫy.

Cắt bỏ đầu đuôi, mổ bụng bỏ nội tạng, lại lọc dọc thân cá, bỏ xương sống, La Bân dùng lân thạch làm thớt, hai con cá rất nhanh chỉ còn lại bốn miếng thịt.

Cắt xuống một lát mỏng dính, thịt cá trong suốt như những cánh hoa non nớt. Ở đây chỉ có hoa quỷ đăng lung, không có củi khô, không thể nhóm lửa.

Lát cá sống vào miệng, cảm giác ngọt lịm, thịt vừa mềm mịn lại vừa có độ dai.

Rất nhanh, La Bân đã giải quyết sạch sẽ hai con cá.

Rửa sạch tay, lau khô người, cậu đi kiểm tra cánh hoa quỷ đăng lung và lõi tủy, tất cả đều đã được hong khô vừa tầm.

Lúc này, phần lõi tủy có đầu nhọn mảnh mà sắc, chạm vào ngón tay có cảm giác châm chích nhẹ, đúng là phải gọi là kim Long Tu mới đúng!

Thân châm mềm mại, là kim mà cũng chính là chỉ.

La Bân bắt đầu tỉ mỉ khâu lại.

Sau khi khâu xong phần đáy, cậu đem các hạt quả cứng đính vào theo vị trí của mười sáu quẻ.

...

Núi Vân Mông rất lớn.

Đường Vũ đưa La Bân tới vùng hoa quỷ đăng lung đã mất nửa ngày. Anh ta phải đi xuống, quay lại đạo trường tìm Đường Cao Tế.

Lúc nhóm Đường Cao Tế đi lên đến nơi thì trời đã sáng hẳn.

Một luồng tử khí tản mác nơi chân trời, ánh dương ban mai dần phá tan lớp mây mù.

Trong vùng hoa quỷ đăng lung, tất cả cành hoa rung rinh nhẹ, trên đó còn đọng lại những giọt sương, không khí tràn ngập một mùi hương hoa thoang thoảng.

Đường Cao Tế đi tiên phong.

Các trưởng lão theo sau, đệ tử đứng ở hàng cuối cùng.

Tất cả mọi người đều không khỏi nghi ngờ.

"Đường Vũ, La Bân đâu?" Đường Cao Tế trầm giọng hỏi.

Cuộc hành động này Đường Vũ cũng đi theo.

Những gì Đường Cao Tế nói khiến anh ta rất sốc.

Cho đến tận lúc này, anh ta vẫn không tin La Bân có vấn đề, mà cảm thấy chuyện này nhất định có hiểu lầm. Do đó, anh ta muốn hóa giải hiểu lầm này.

Phóng tầm mắt nhìn tới, vị trí mà đêm qua khi anh ta rời đi La Bân vẫn đang đứng giờ đây trống không, làm gì có ai?

"Chẳng lẽ La tiên sinh... Đã ức chế được việc rời hồn, tự mình đi ra rồi sao?" Tim Đường Vũ đập nhanh liên hồi: "Nhưng cậu ta đã đi đâu rồi?"

Các trưởng lão kinh ngạc. Các đệ tử đưa mắt nhìn nhau.

Sắc mặt Đường Cao Tế lại càng lúc càng lạnh lẽo.

"Đừng có viển vông nữa Đường Vũ, cậu ta không thể nào đi ra được đâu. Vùng hoa quỷ đăng lung này là một trong những trận pháp đặc thù nhất do Tiên Thiên Toán bố trí, chỉ có trường chủ và trưởng lão mới có thể ra vào không gặp trở ngại. Hơn nữa, cho dù cậu ta có chống đỡ được một lúc, cũng nhất định sẽ tham lam vô độ mà tiếp tục đi lên trên. Chặt cây chín u hoa trắng, trộm đi kiếm Tam Đàn trảm âm vẫn không thỏa mãn nổi lòng tham của cậu ta. Chẳng phải cậu đã nói rõ rồi sao, mục đích ban đầu của cậu ta chính là vì suối Hải Nhãn, vậy thì chắc chắn cậu ta nhắm tới thứ đó rồi. Cậu tưởng cậu ta không hiểu chút gì về suối Hải Nhãn chắc? Là do tâm địa cậu quá đơn thuần thôi." Đường Cao Tế nói từng chữ một, ngữ điệu lạnh thấu xương.

"Chuyện này... Tôi..." Nhất thời, Đường Vũ nghẹn lời không nói được gì.

"Bao nhiêu năm qua, trưởng lão canh giữ thường xuyên thấy có người lên núi, bị Thi Ngục Thập Giới ngăn cản. Chúng ta tuy không xuất thế, nhưng thứ chúng ta canh giữ luôn bị kẻ khác thèm muốn, chuyện này cũng cần phải giải quyết. Nhân quả là như vậy. Cậu ta đã đến với mục đích đoạt lấy, vậy thì phải chuẩn bị tâm lý mất đi tất cả. Chúng ta sẽ từ trên người cậu ta mà biết được ngọn ngành mọi chuyện, bao gồm cả việc kẻ nào đang thèm muốn đồ vật ở núi Vân Mông."

Nói xong những lời này, Đường Cao Tế lấy ra một vật từ trong ngực, đó chính là một miếng vảy trong suốt như pha lê.

Dán miếng vảy l*n đ*nh trán, dưới ánh nắng sớm phản chiếu, nó tỏa ra ánh tím nhàn nhạt.

Lúc này Đường Cao Tế mới sải bước về phía trước, trực tiếp đi vào vùng hoa quỷ đăng lung.

Các trưởng lão lần lượt lấy ra những miếng vảy tương tự, dán lên đầu rồi bước vào trong rừng hoa.

Đường Cao Tế không đi thẳng một mạch lên trên.

Trong rừng hoa có trận pháp do Tiên Thiên Toán bố trí, phải cố định hồn phách, đi theo đúng các vị trí quẻ mới có thể bình an vô sự tiến đến suối Hải Nhãn.

Suy nghĩ của ông ta rất trực tiếp, La Bân chắc chắn có thủ đoạn cố định hồn phách, rất có khả năng dáng vẻ lung lay sắp đổ là làm cho Đường Vũ xem, để Đường Vũ hoảng hốt chạy về cứu viện ngay lập tức.

Sau đó, La Bân chắc chắn sẽ tiếp tục đi lên trên.

Chỉ là, tên La Bân đó cũng là hạng cuồng vọng tự đại.

Không biết vị trí quẻ, sao có thể băng qua rừng hoa?

Cậu ta tưởng mình là ai?

Trưởng lão của Tiên Thiên Toán chắc?

truyenfull,truyenfull vn