Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1044

Chương 1044: Nhân quả tuần hoàn, báo ứng nhãn tiền!

Đạo trường Vân Mông, tại điện chính.

Đường Cao Tế ngồi trên chiếc ghế cao, phía trước là chín trưởng lão.

"Luyện cổ thì đã sao? Thuật âm dương còn chưa đạt tới mức tinh thông mà đã đòi học cổ thuật? Đúng là trò cười. Độc không chết cậu ta, chẳng lẽ tôi không thể khiến cậu ta chết dưới tay đạo thi sao? Cậu ta hiện giờ đã tin tôi sái cổ rồi." Đường Cao Tế nhẹ nhàng gõ ngón tay lên lưng ghế, tâm trạng lộ rõ vẻ sảng khoái cực độ.

Đa số các trưởng lão đều mỉm cười nhẹ, vẻ mặt đầy tự tin.

Tuy nhiên, vẫn có hai người tỏ ra do dự.

"Nếu như... Tôi nói là nếu như, cậu ta thực sự là người thập toàn thì sao?" Một người trong đó lên tiếng.

"Vậy thì phải xem đạo thi Thập Giới có còn sót lại một chút đạo niệm thanh tỉnh nào không. Nếu cậu ta thực sự là người thập toàn, mệnh không đáng tuyệt, thì đương nhiên sẽ sống sót." Đường Cao Tế nheo mắt.

"Nhưng trường chủ, ông lại đưa cho cậu ta một thanh kiếm giả." Một người do dự khác lộ vẻ bất an.

"Mấy người thực sự cho rằng cậu ta là người thập toàn sao? Trên người cậu ta có quỷ khí rõ như thế, Đường Vũ không phát hiện ra, chẳng lẽ mấy người cũng không thấy? Luyện cổ tôi độc, nuôi quỷ trên thân, loại người như vậy mà có nhân nghĩa sao? Chẳng qua là hạ độc không kết liễu được cậu ta, tôi sợ quỷ và cổ trên người hắn làm bị thương các đệ tử khác, nên mới mượn xác giết người. Đợi sau khi lấy được pháp khí trên người cậu ta, chúng ta có thể tìm ra lai lịch của cậu ta, kiếm thêm được vài món pháp khí nữa thì cũng sẽ có người bước ra khỏi núi Vân Mông này được. Đạo thi là không thể bị tiêu diệt, đó là một tấm bình phong, cũng là sự khiếm khuyết của cả núi Vân Mông. Đầy thì tràn, trăng tròn thì khuyết, ngày tháng không thể cứ trôi qua quá bình yên, không chút rủi ro được, nếu không thì chính mệnh số sẽ là rủi ro. Tôi xem như đã thấu triệt điểm này rồi."

Những lời Đường Cao Tế nói cao thâm khó lường.

Các trưởng lão nhìn nhau, không ai nói thêm gì nữa.

...

Tại kho chứa đồ.

La Bân vẫn đứng lặng trước giá gỗ Huyết Đào.

Cậu không ngừng hồi tưởng lại chuỗi hành động của Đường Cao Tế khi dẫn cậu vào đây.

Đường Cao Tế rất cao tay.

Mọi thứ đều được sắp xếp có lề lối, căn cứ rõ ràng, không có bất kỳ sơ hở nào.

Nơi này quan trọng với đạo trường Vân Mông như vậy mà ông ta dám trực tiếp dẫn cậu tới, ở một mức độ nào đó, điều này cực kỳ dễ chiếm được lòng tin.

Sơ hở duy nhất chính là mọi thứ được sắp xếp quá đỗi hợp lý.

Còn một điểm nữa, Đường Cao Tế lánh đời quá lâu, cả đạo trường Vân Mông này đều lánh đời quá lâu, dẫn đến một tiên sinh cao tay như ông ta đã mất đi sự nhạy bén trong việc nắm bắt cảm xúc của người khác.

Không có vấn đề, thường lại chính là vấn đề lớn nhất.

La Bân hồi tưởng đi hồi tưởng lại sáu bảy lần.

Vì lúc ấy cậu đi phía sau nên khi tới trước giá gỗ Huyết Đào, cậu không nhìn thấy chính diện khuôn mặt của Đường Cao Tế, dẫn đến rất nhiều chi tiết nhỏ không thể phát hiện ra.

Lần hồi tưởng cuối cùng kết thúc.

La Bân lùi lại phía cửa vào kho chứa.

Cậu chắp hai tay sau lưng, hoàn toàn bắt chước động tác của Đường Cao Tế đi vào trong.

Mỗi bước chân cậu đều đặt đúng vị trí Đường Cao Tế từng đi qua, ngay cả hướng nghiêng đầu cũng y hệt.

Dừng lại chỗ giá gỗ Huyết Đào, ánh mắt La Bân lại nhìn chằm chằm vào phía xéo phía trước, nơi đó là vách núi duy nhất không có hộc tủ.

Sau khi Đường Cao Tế dừng lại ở đây, ông ta không hề nhìn về vị trí đó nữa.

Nhưng trong lúc bước đi, những lần Đường Cao Tế nghiêng đầu, tầm mắt lẽ ra phải rơi vào chỗ đó.

La Bân sải bước về phía trước, đứng đối diện vách núi, tay chạm lên đó.

Rất lạnh, lạnh như thể chạm vào một khối băng.

Đẩy vào trong thì không nhúc nhích, giống như một vách đá kiên cố thực sự, thậm chí giơ tay gõ thử cũng chỉ nghe tiếng đục ngầu, không có tiếng rỗng.

La Bân cúi đầu nhìn xuống mặt đất.

Mặt đất rất bằng phẳng, được lát một lớp gạch đá.

Gạch đá nhìn có vẻ khít, nhưng quan sát kỹ các chi tiết lại thấy có sự khác biệt nhỏ, mạch của một viên gạch rõ ràng lỏng lẻo hơn một chút.

Người bình thường vào đây chắc chắn sẽ không nhìn kỹ như vậy.

Hơn nữa, người không bình thường thường cũng chẳng vào được nơi này.

Đường Cao Tế nhất định không ngờ được La Bân còn có thể quay lại.

Đương nhiên, đây không chỉ là suy đoán của riêng La Bân, cả núi Vân Mông cũng không ai ngờ được cậu có thể dùng cách này để tới đây lần nữa.

La Bân cẩn thận dùng móng tay khía vào viên gạch, từ từ kéo ra ngoài.

Một cái lỗ hình vuông xuất hiện trong tầm mắt.

Nguồn sáng trong hang này đến từ đèn dầu trên tường, do góc độ nên bên trong lỗ rất tối, La Bân lấy ra một chiếc đèn pin, lập tức thấy bên trong còn có một viên gạch vuông vắn to bằng lòng bàn tay.

Thò tay vào trong, viên gạch không lấy ra được nhưng có thể vặn.

Trong tiếng động trầm đục, vách núi trước mặt thế mà lại xuất hiện một cánh cửa.

Hai bên cánh cửa không phải thẳng đứng mà nghiêng, tương tự như cơ quan của địa cung phương sĩ lục thuật, loại cửa xoay để mở, bên trong còn có một không gian rất hẹp.

La Bân không chút do dự đứng dậy, đi thẳng vào trong cửa.

Ở đây hoàn toàn không có nguồn sáng nào khác, toàn bộ dựa vào đèn pin.

Rộng một mét, rất hẹp; sâu một mét, cũng rất hẹp.

Ở đây chỉ có duy nhất một hộc tủ.

Trong hộc tủ có một cái giá bằng đồng, trên giá đặt một thanh kiếm.

Đó không phải là kiếm đồng hoàn toàn, chuôi kiếm đỏ rực như máu, vân gỗ li ti.

Thân kiếm bằng đồng, giữa dày hai bên mỏng, lưỡi kiếm cực kỳ sắc bén.

Ánh đèn pin chiếu lên, lưỡi kiếm cư nhiên mang lại cho cậu cảm giác hào quang lấp lánh.

Nhìn kỹ trên chuôi kiếm có hai chữ ngay ngắn: Tam Đàn.

Mí mắt La Bân giật giật, yết hầu chuyển động, cổ họng khô khốc.

Đây mới chính là pháp khí Dương Thần thực sự của đạo quán Tam Đàn.

Kiếm Tam Đàn Trảm Âm!

"Mượn xác giết người sao? Phát hiện ra cổ trùng có thể giải độc, cho rằng mình vẫn chưa biết chi tiết này. Những gì Đường Vũ thấy là do mình không phản ứng, nên ông ta kết luận việc ăn độc là phản ứng bản năng của cổ trùng. Không dám tiếp tục hạ độc vì sợ cổ trùng lại phá chiêu." La Bân lẩm bẩm: "Lại sợ quyết đấu với mình thì cổ trùng làm bị thương môn nhân bình thường? Đưa kiếm giả cho mình, để mình chết dưới tay cương thi?"

Lời đang nói đột ngột dừng lại.

Bởi vì La Bân vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao?

Đạo trường Vân Mông bị nhốt lâu như vậy, rõ ràng mình xuất hiện là cơ hội để họ thoát khốn, tại sao lại quay ra giết mình?

Tự tay hủy hoại cơ hội?

Họ căn bản không muốn rời đi?

Đây cũng là một điểm mâu thuẫn.

La Bân nhíu mày, cảm thấy bản thân chắc chắn đã bỏ qua chi tiết nào đó.

Bất chợt, La Bân rùng mình.

Cậu nghĩ đến một người: Đường Hạc Thọ!

Đường Hạc Thọ và Đường Vũ cùng phát hiện ra cậu, người ra tay chỉ có Đường Vũ, còn Đường Hạc Thọ thì không.

Từ đây đã có vấn đề rồi.

Đường Vũ cho rằng mình là người thập toàn, còn Đường Hạc Thọ thì không nghĩ vậy?

Tuy nhiên, mình thực sự đã tránh được thi thể đạo sĩ.

Lòng thắt lại, La Bân suy luận ra một khả năng.

Người của đạo trường Vân Mông, ngoại trừ Đường Vũ có tâm tính đơn thuần ra, có lẽ bao gồm cả Đường Hạc Thọ đều không tin mình thực sự là người thập toàn.

Việc tránh được đạo thi là vì nguyên nhân khác?

Ngoài bản thân ra thì nguyên nhân khác có thể là gì?

Chỉ có thể là ngoại lực.

Ngoại lực là gì?

Pháp khí!

Nghĩ thông suốt mọi chuyện, La Bân mới bừng tỉnh.

"Mấy người tự cho là tôi có bảo vật nên nảy lòng tham với tôi, vậy thì tôi sẽ lấy đồ của mấy người, đây chính là nhân quả tuần hoàn, báo ứng nhãn tiền!"

La Bân vươn tay ra, chộp lấy thanh kiếm Tam Đàn trảm âm.

Đó là một cảm giác hoàn toàn khác biệt, so với thanh kiếm đồng gỉ sét loang lổ bên ngoài kia đúng là một trời một vực!

truyenfull,truyenfull vn