Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1032

Chương 1032: Âm tặc chết, rừng hạt dẻ tan

Kẻ đầu tiên bị gặm nhắm chỉ còn trơ xương, kẻ vừa đứng lù lù trước mặt, hay những kẻ đang lao tới từ hai phía, hình dáng của chúng hoàn toàn khác nhau.

Điều này chứng tỏ mối nguy hiểm ở nơi đây không chỉ có một.

Trong chớp mắt, đầu óc nảy số, La Bân bất ngờ lao mạnh về phía trước.

Một luồng gió lướt qua sau lưng, tiếng "xoạt" vang lên, ba lô của cậu đã bị rạch rách.

Cậu xoay người nhìn lại.

Kẻ vừa tấn công từ phía sau vẫn còn đang khom người, có vẻ như gã đã dồn lực rất lớn, giờ đang cố đứng thẳng dậy.

Hai "người" từ hai bên trái phải đã áp sát ngay trước mặt.

Lớp lá khô trên mặt đất không ngừng rung chuyển, từng bàn tay một chui ra khỏi đó, rõ ràng là còn nhiều kẻ khác sắp đứng dậy.

La Bân cảm thấy da đầu tê rần!

Hung ngục?

Phải rồi, ở đây không có cảm giác về phương hướng, mọi thứ tưởng như ngay trước mắt nhưng lại như được bao phủ bởi một làn sương mù, chỉ có hung ngục mới làm được điều này, bởi vì bản thân hung ngục chính là sự đan xen giữa thực và ảo.

Nếu trong tay có đầy đủ pháp khí, cậu còn có thể thử phá ngục.

Nhưng trong hoàn cảnh này, phá làm sao đây?

Tự bảo vệ mình còn khó!

Tay cậu nhanh chóng điểm lên ngực, định vẽ bùa!

Trong tấm áo da người vẫn còn quỷ tăng và nữ quỷ Nhiếp Thanh.

Số lượng "người" đang kéo đến quá đông, có thể khẳng định chắc chắn không phải người sống.

Châu đồng không đủ dùng, cổ trùng thì không kịp, chỉ còn cách dùng quỷ!

Lá bùa đã được phác họa xong, nhưng trước mặt lại không hề có chút phản ứng nào.

Nơi này ngay cả quỷ cũng không thể xuất hiện sao?

Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, có hai kẻ đã tiến sát La Bân, chúng đưa tay ra định chộp lấy vai cậu.

Từ bốn phương tám hướng có ít nhất hai mươi, ba mươi kẻ đã đứng dậy, đang lù lù tiến về phía La Bân.

Biến cố lại bất ngờ xảy ra!

Hai mươi, ba mươi kẻ đó đột nhiên ngã nhào xuống đất mà không hề có điềm báo trước.

Hai kẻ đang giữ vai cậu cũng buông tay ra!

Ngay sau đó, một trận gió bốc lên, cuốn theo lá khô bay mịt mù che phủ mặt đất, che khuất tất cả những "người" đấy.

Ngay cả những cái xác bị đào lên lúc nãy cũng đều bị lấp kín!

Tim La Bân đập thình thịch. Mí mắt cậu không ngừng giật giật.

Cậu không nhìn xung quanh mà nhìn chằm chằm về phía vòng tròn bùa.

Một người đang bị giữ chặt vai, cơ thể không ngừng co giật.

Máu từ cổ ông phun ra xối xả!

Máu bắn xa tới bảy, tám mét!

Ánh mắt ông tràn đầy vẻ không thể tin nổi, ông muốn quay đầu lại nhưng vết thương trên cổ quá nặng, không tài nào quay nổi nữa.

Kẻ ra tay chính là Thẩm Khang!

Và người bị cắt cổ lại chính là Long Lương!

Chín người còn lại nhanh chóng rút vũ khí ra, tất cả đều kề vào cổ Thẩm Khang hoặc nhắm vào các huyệt đạo hiểm yếu.

Không ngoại lệ, ai nấy đều cực kỳ chấn động, nhưng phần lớn là kinh hãi và giận dữ.

Thẩm Khang không ngừng th* d*c, đôi mắt đỏ ngầu.

"Tiên sinh La Bân, cậu tính sai rồi. Số lượng của chúng rất nhiều. Cậu có bản lĩnh tiêu diệt một kẻ, nhưng không có cách nào tiêu diệt ngần ấy. Tôi đã cứu cậu đấy."

Long Lương run rẩy đưa hai tay lên bịt vết thương ở cổ, dường như muốn ngăn máu chảy, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng.

Ánh mắt ông bắt đầu trở nên xám xịt, sự sống đang nhanh chóng trôi đi.

Vết thương kiểu này, dù có là Châu Tam Mệnh ở đây chắc cũng không thể xoay chuyển trời đất.

Đôi lông mày nhíu chặt của La Bân vẫn không thể giãn ra.

Đúng là khoảnh khắc trước đó vô cùng hiểm nghèo, nhưng cậu không nghĩ mình chắc chắn sẽ chết.

Bởi vì trên người cậu vẫn còn cổ.

Rắn cổ qua ba lần luyện chưa bao giờ rời thân.

Hơn nữa, dù quỷ trong áo da người không chui ra được, nhưng bản thân tấm áo da người có độ dẻo dai nhất định.

Vật ký thân của biết bao nhiêu con quỷ như vậy, muốn dễ dàng xé rách hay đâm xuyên qua là điều không thể.

Không chỉ có rắn cổ qua ba lần luyện, hôm đó tuy cậu không mang theo được loài cổ mềm quái dị của Kim Lư, nhưng nhện cổ đã theo ra ngoài và phần lớn chúng cũng đang ẩn nấp trên người cậu. Đó chính là quân bài tẩy để cậu tự bảo vệ chính mình.

Vậy mà Thẩm Khang lại trực tiếp giết Long Lương!

Điều khiến cậu kinh hãi hơn là cái chết của Long Lương đã khiến những "người" kia rút lui!

Thẩm Khang buông tay.

Long Lương ngã xuống đất, mặt úp xuống, lưng hướng lên trời.

Thẩm Khang khàn giọng nói tiếp: "Mọi người tưởng tôi làm vậy là vì bản thân mình sao? Tôi là vì tất cả mọi người. Tiên sinh La Bân không thể chết, so sánh ra thì trưởng lão Long Lương buộc phải chết! Ai là âm tặc? Kẻ có âm mưu làm chuyện gian ác chính là tặc. Các gia tộc chúng tôi tuy bị gọi là bàng môn tà đạo, nhưng phần lớn hành sự đều quang minh lỗi lạc. Tôi không biết trong chúng ta ai có vấn đề. Nhưng trưởng lão Long Lương, ồn ta cứ luôn nhìn chằm chằm vào mấy lá bùa này. Không chỉ vừa nãy, mà lúc trước khi tiên sinh La Bân làm bùa, ông ta cũng nhìn. Thậm chí nói lại chuyện lúc nãy, tôi nhìn thấy ánh mắt trưởng lão Long Lương thoáng qua sự tham lam và cả một nét lạnh lùng. Chỉ cần tiên sinh La Bân chết, số bùa này sẽ là của ông ta và rất có thể ông ta sẽ lục soát cả thi thể của cậu. Còn một điểm nữa, tôi rất hiểu trưởng lão Long Lương. Nếu không liên quan đến bản thân, ông ta chắc chắn sẽ tranh luận đến cùng với tiên sinh La Bân. Nhưng vào thời điểm mấu chốt, hy sinh một hai mạng người để bình an ra khỏi đây mới chính là tính cách và quan điểm lợi ích của ông ta. Vì ông ta chính là âm tặc! Thế nên ông ta không chỉ đích danh người khác! Tiên sinh La Bân chính trực, không dùng chúng tôi để dò đường, không bắt chúng tôi bán mạng, vì thế cậu ấy mới chọn cách trực tiếp ra tay."

Tràng lý luận của Thẩm Khang nghe qua rất có căn cứ.

Chín người xung quanh nhất thời ngơ ngác nhìn nhau, nhưng vũ khí cũng đã rời khỏi các vị trí hiểm yếu trên người Thẩm Khang.

La Bân híp mắt.

Có một điểm Thẩm Khang nói đúng, cậu không phải hạng người dùng mạng người để dò đường, càng không muốn bị kẻ khác dắt mũi.

Quay lại chuyện chính, nguy hiểm ở đây đã vượt quá phạm vi thực lực của cậu.

Vừa nãy dù cậu có thể tự bảo vệ mình, nhưng muốn rời đi hay phá giải nơi này thì vẫn chưa có manh mối gì.

Thẩm Khang trong nhóm bàng môn này được coi là kẻ thông minh nhất, không chỉ chú ý đến những tiểu tiết của Long Lương, mà lúc ra tay còn đủ quyết đoán và tàn nhẫn.

Và quan trọng nhất, giết Long Lương, ngược lại lại trở thành một hành động lấy lòng cậu.

Bởi vì Long Lương thực sự có vấn đề.

Thế nên những "người" kia mới rút lui.

Không chỉ vậy, những kẻ bàng môn khác cũng bị lý luận của gã thuyết phục nên mới dừng tay.

"Ở đây..."

Đột nhiên, một người kinh hãi nhìn quanh tứ phía, khiến những người còn lại cũng nhìn theo.

Sắc mặt La Bân thay đổi.

Không biết từ lúc nào, rừng hạt dẻ xung quanh đã biến mất, thay vào đó là những cây tùng, cây bách thường thấy trên núi Vân Mông.

Địa hình nơi này tương đối trống trải, có thể nhìn thấy những mảng màu đỏ phía sườn núi.

"Tiên sinh La Bân, liệu có khi nào khu rừng đó không phải là hiểm cảnh, mà là một sự răn đe không? Không, là một sự sàng lọc chăng? Kẻ âm tặc, tâm địa bất chính thì không thể đi tiếp." Thẩm Khang trầm giọng nói: "Giống như năm người nhóm Trần Khâm bị giết đêm qua, họ bất trung bất nghĩa, gặp chút rủi ro là muốn xuống núi, gặp nguy hiểm lại muốn quay lại? Kẻ ra tay là đạo sĩ mà, những "người" đáng sợ lúc nãy chẳng phải cũng là đạo sĩ sao? Nơi chúng ta định tìm là một vùng đất phong thủy bảo địa, muốn vào đó thì phải trải qua sàng lọc? Mọi người thấy có đúng không?"

Thẩm Khang rời mắt khỏi La Bân, nhìn về phía đám đông.

La Bân không lên tiếng.

Lý luận của Thẩm Khang có vấn đề.

Ai bảo đạo sĩ thì nhất định phải là người tốt, thi tốt hay quỷ tốt?

Nhưng chín người còn lại, mắt ai nấy đều sáng lên.

Có người lẩm bẩm: "Hình như đúng là như vậy. Phong thủy bảo địa, giấu vật báu quý giá, phải sàng lọc từng tầng, người có tư cách mới lấy được? Chuyện kiểu này tôi nghe kể nhiều rồi. Anh Thẩm nhạy bén thật đấy! Không ngờ lại quan sát được cả chi tiết này!"

Người đó giơ ngón tay cái lên tán thưởng.

Thẩm Khang nở nụ cười, một lần nữa nhìn thẳng vào mắt La Bân.

"Tiên sinh La Bân, cậu sao vậy? Tôi là vì lo cho mọi người, hay là cậu đang suy nghĩ quá nhiều? Hơn nữa, tiên sinh La Bân này, nơi chúng ta đến thực sự có vật báu, đúng không? Trưởng lão Long Lương cứ luôn mồm bảo chỉ tìm suối Hải Nhãn, tôi biết chuyện không đơn giản như thế. À, thường thì phong thủy bảo địa không phải là nơi an nghỉ của nhân vật tầm cỡ thì chắc chắn cũng chôn giấu thứ gì đó. Tôi nói không sai chứ?"

truyenfull,truyenfull vn