Chương 1026: Núi Vân Mông, quỷ đè thân!
"Tôi cũng không chắc nữa, có lẽ vậy." Bạch Tiêm nhỏ nhẹ ăn từng miếng thịt, nhấp một ngụm trà, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại.
"Tóm lại, tôi đã nghĩ ra một bộ lý lẽ rồi, nếu thực sự gặp chuyện, chúng ta cứ làm thế này, rồi lại thế kia..." Từ Lục hoa chân múa tay, hào hứng kể cho Bạch Tiêm nghe dự định của mình.
...
Thành Đại Bảo Tử, đài thiên táng.
Cống Bố đã ngồi đây rất lâu, có lẽ là mười ngày?
Trong mười ngày này, công việc của thầy thiên táng tạm thời được giao cho lạt ma Thương Ương.
Khi kền kền rỉa xác, Cống Bố ngồi đó bất động như tượng. Lúc tuyết rơi, cậu vẫn ngồi nguyên tại chỗ, thân hình nhỏ bé gần như bị tuyết bao phủ hoàn toàn. Dường như mọi biến động thế gian đều không thể ảnh hưởng đến trạng thái thiền định lúc này của cậu.
"Chu cổ."
Lạt ma Thương Ương bưng một chiếc khay, bên trên có tsampa, trà sữa, cùng một ít mứt hoa quả và hạt khô.
"Ông cần đi đến chùa Đức Cách Đường Tạp một chuyến. Sẽ có người gặp rắc rối ở đó, là một nam một nữ. Người nữ là bậc Giác Mẫu bẩm sinh, còn người nam sẽ trở thành Ông Tắc của chùa Đạt Nhân Lạt Ma."
(*) Giác Mẫu (Ani / Jumu) là cách gọi tôn kính dành cho các nữ tu sĩ hoặc ni sư trong Phật giáo Tây Tạng. Ông Tắc (Umze) là một chức danh quan trọng trọng tu viện hoặc chùa chiền Tây Tạng, là người đứng đầu việc tụng kinh và nghi lễ.
Giọng nói của Cống Bố vẫn còn mang nét trẻ con, nhưng lọt vào tai lạt ma Thương Ương, đó lại là chân lý!
Không, chính xác hơn đó là lời tiên tri của Phật sống!
"Tôi sẽ xuất phát ngay. Ngài vẫn không ăn chút gì sao?" Thương Ương kính cẩn hỏi.
Dưới đất vẫn còn một chiếc khay khác, là đồ ăn mang đến từ hôm qua, trà sữa đã đông cứng thành cục đá, tsampa cũng cứng ngắc. Dù là Phật sống thì cũng không thể nhịn ăn lâu đến thế, tất nhiên đạo hạnh càng sâu thì thời gian chịu đựng càng dài.
Trong lòng ông vừa lo lắng vừa khâm phục và kích động.
Vị Phật sống Cống Bố này thực sự quá mạnh mẽ!
Cống Bố không trả lời, cậu nhắm mắt lại, mấp máy môi như đang tụng kinh.
Thương Ương quỳ xuống hành lễ một cái rồi xoay người bước xuống đài thiên táng.
Rất lâu sau, khi bóng dáng lạt ma hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Cống Bố mới đứng dậy.
"Phó thủ tọa, cậu lập công lớn rồi." Công Bố lẩm bẩm: "Hắc La Sát và Minh Phi quy vị, hình hài sắp hình thành."
Cúi người, ngón tay Cống Bố đột ngột c*m v** một khe nứt dưới mặt đất, dùng lực kéo mạnh.
Một chiếc đuôi chuột nhỏ xíu bị lôi ra, theo sau đó là một con chuột nhỏ, đôi mắt nó kinh hoàng đảo quanh.
...
Sau hai ngày ròng rã ngồi xe, cuối cùng cả nhóm cũng tới núi Vân Mông.
Vùng địa giới này phần lớn là bình nguyên, khi tới gần núi Vân Mông mới thấy những dãy núi nhấp nhô liên tiếp.
Các ngọn núi xung quanh đều khá nhỏ, chỉ riêng núi Vân Mông là sừng sững, thế núi cao đến mức không hề thua kém ngọn núi lớn ở chỗ Tiên Thiên Toán.
Hơn nữa xung quanh núi Vân Mông hoàn toàn không có thị trấn.
Những nơi họ đi qua, thị trấn đều nằm ở những nơi có nhiều ruộng đồng canh tác.
Đất đai của vùng bình nguyên dưới chân núi khô cằn không thể trồng trọt đương nhiên không ai lựa chọn sinh sống.
Trời vẫn còn sáng, mấy chiếc xe dừng lại tại một bãi đất khá thoáng đãng dưới chân núi.
La Bân ngẩng đầu nhìn núi.
Tất cả những ngọn núi lớn cậu từng thấy trước đây không ngoại lệ đều có sương mù ở sườn núi hoặc đỉnh núi, nhưng núi Vân Mông này lại không có.
Nghe tên, cậu cứ ngỡ nơi này phải mây mù mờ ảo, thực tế lại hoàn toàn ngược lại.
"Không có thông tin chính xác về suối Hải Nhãn, muốn tìm thấy nó trong một ngọn núi lớn thế này, tuy không đến mức mò kim đáy bể nhưng cũng chẳng kém là bao." Long Lương cũng đang phóng tầm mắt nhìn núi.
La Bân không trả lời.
Núi ở ngay đây, nhưng gỗ huyết đào nằm ở đâu?
Trong Tiên Thiên Toán không có thêm thông tin nào nữa. Tất cả thực sự chỉ có thể dựa vào chính cậu!
"Có lên núi trực tiếp luôn không?" Long Lương thận trọng hỏi.
La Bân đưa ngón tay lên môi làm động tác giữ im lặng.
Cậu ngồi xổm xuống đất, tay cầm một con dao găm cắm xuống mặt đất nhưng không có hành động tiếp theo.
"Sống có oán hận, cùng quỷ luận bàn, sống là âm mộc, chết hóa chính dương. Nơi âm dương giao hòa." La Bân thầm niệm trong lòng.
Tuy trong truyền thừa Tiên Thiên Toán không có vị trí chính xác của gỗ huyết đào, nhưng các phần khác có các loại bùa cần dùng đến gỗ đào, tình cờ lại có mô tả liên quan đến gỗ đào bình thường.
Gỗ huyết đào cũng là gỗ đào, hẳn là có thể dùng chung một phương thức để tìm kiếm chăng?
Nếu không dùng cách đó thì không còn cách nào khác, chỉ có thể dựa vào vận may, hoặc phải tìm được người sống trong núi Vân Mông.
Nhìn tình hình này, đến một ngôi làng cũng không có, trong thông tin của Quỷ Thị cũng không đề cập đến bất kỳ ngôi làng nào gần núi Vân Mông.
"Âm dương giao hòa..." La Bân lại lẩm bẩm, cậu gạt bỏ mọi tạp niệm, bắt đầu phân tích sâu hơn.
Mọi người đều rất im lặng, Long Lương không cho họ gây ra bất kỳ tiếng động nào, sợ làm phiền La Bân.
Chớp mắt, thời gian đã trôi qua hai ba tiếng đồng hồ.
Đứng dậy, ánh mắt La Bân sáng rực.
"Lên núi thôi." Cậu trầm giọng nói.
Long Lương giơ tay ra hiệu, mười mấy người đang ngồi nghỉ rải rác trên đất đồng loạt đứng bật dậy.
La Bân định đi đầu dẫn đường, nhưng Long Lương giơ tay khẽ ngăn lại.
"Tiên sinh La Bân, đi hướng nào cậu cứ nói, bọn họ sẽ đi trước. Để cậu dẫn đường thì tôi gọi thêm người theo làm gì?"
Đám người bàng môn tà đạo kia không hề có chút bất mãn nào, ngược lại còn tỏ ra hăm hở muốn thử sức.
Mục đích ban đầu của La Bân tuyệt đối không phải cố ý tìm người dò đường.
Tuy nhiên, cậu không thể phủ nhận việc mình cần giảm phân tán ro rủi ro.
Gỗ huyết đào là thứ có thể chế thành pháp khí tối quan trọng trong Tiên Thiên Toán, nó tuyệt đối không phải vật tầm thường, chắc chắn ẩn chứa nhiều nguy hiểm.
Đi một mình thì rủi ro dồn hết lên người, đông người thì rủi ro được chia nhỏ ra, hơn nữa còn có thêm nhiều khả năng thử sai, giảm bớt thời gian hao tổn.
Im lặng khoảng hai giây, La Bân mới nói: "Tìm sống núi trước, phương hướng chưa hoàn toàn xác định, sống núi có hai bên, tìm phía Nam đi, tốt nhất là trùng với hướng Nam."
Mười mấy người gật đầu, sau đó có người dẫn đầu tiến vào đường núi.
Tất nhiên không phải tất cả đều ở phía trước, khoảng một nửa đi trước dò đường, một nửa đi phía sau và hai bên để dọn dẹp nguy hiểm cho Long Lương và La Bân.
Cho đến lúc này, Long Lương mới thực sự hiểu La Bân chỉ có một thân một mình.
Bất kể kẻ giết Lục Tỵ là ai thì chuyến đi này cũng không có người đó!
Hoàn toàn dựa vào một mình La Bân sao?
La Bân... Thậm chí còn chưa từng lấy la bàn ra xem nữa?
Tất nhiên, nghĩ thì nghĩ vậy chứ Long Lương không dám chất vấn.
Hành động nhắm vào Châu Tam Mệnh của Quỷ Thị đã quá thành công, La Bân công lao hãn mã, cái nhìn của ông ta về La Bân đã hoàn toàn khác trước.
Đi rất lâu, về cơ bản họ vẫn loanh quanh ở chân núi, trời đã sắp tối.
Núi cao, đường xa, đặc biệt là phải đi theo sống núi phía Nam, mà hiện tại họ đang ở vị trí phía Đông hơi lệch về phía Bắc, coi như phải đi vòng quanh hơn một phần tư ngọn núi.
Lúc La Bân nhắc đến phía Nam, Long Lương không đề nghị lái xe vòng sang phía Nam núi trước, nguyên nhân rất đơn giản. Cả vùng rộng lớn này chỉ có duy nhất con đường này là miễn cưỡng đến được chân núi, thực ra đoạn cuối còn chẳng phải là đường, may mà xe của họ tính năng việt dã tốt mới bò vào được. Long Lương cũng đã quan sát phía Nam núi, nhìn thoáng qua là một vùng rừng rậm dày đặc, không cần lái xe qua đó thử làm gì, tuyệt đối không đến được chân núi, đi từ đó còn phải băng qua rừng rậm, càng phiền phức hơn.
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu lặn dần vào tầng mây, khi bóng chiều tà bắt đầu nuốt chửng ánh rạng đông đỏ rực nơi chân trời, mọi người dừng bước.
Mặt đất nơi đây khá bằng phẳng, không có nhiều cành khô lá rụng, thảm cỏ xanh mướt, bóng cây không che lấp hết ánh sáng yếu ớt.
Long Lương đề nghị: "Nghỉ ngơi một đêm trước đã nhé?"
La Bân gật đầu: "Ừ."
Ngay lập tức, mười mấy người kia bắt đầu dựng lều.
La Bân thử quan sát phong thủy, nhưng ở địa thế này không nhìn thấy được bao quát ngọn núi, chẳng phân biệt được gì cả, chỉ đành tạm thời đi về hướng Nam.
Chẳng mấy chốc, mấy chiếc lều đã được dựng lên.
La Bân ở riêng một cái, Long Lương ở cùng những người còn lại.
Về phần ăn uống, là món súp nấu từ rau củ sấy khô, bên trong có thêm thịt khô xé sợi. Đây chính là cái lợi của việc có người đi cùng, không phải gặm lương khô, cũng không phải chịu cảnh màn trời chiếu đất.
Đêm càng về khuya, vầng trăng treo cao trên bầu trời như một con mắt không có đồng tử, đang lặng lẽ dõi theo những người trong núi. Có hai người canh gác để những người khác nghỉ ngơi.
La Bân cũng sớm vào trong lều, nằm xuống nghỉ ngơi nhưng vẫn mặc nguyên quần áo.
Rất nhanh, cơn buồn ngủ ập đến, mí mắt La Bân cứ díp lại, tưởng như sắp ngủ thiếp đi nhưng cảm giác bồn chồn trong lòng lại khiến cậu không yên.
Rõ ràng hiện tại mọi thứ đều an toàn, không có chuyện gì xảy ra, nhưng cậu cứ có cảm giác muốn đứng dậy, đi ra ngoài xem một cái nữa.
Có điều, mí mắt giống như bị một bàn tay vô hình kéo chặt lấy, càng lúc càng khép lại, làm thế nào cũng không mở ra được, dù cố sức hết mức thì cũng chỉ còn lại một khe hở.
Hơn nữa, dù La Bân có dùng lực thế nào, cơ thể vậy mà cũng không đứng lên nổi.
Màn lều dường như bị kéo ra, nhưng thực tế lại không mở.
Đôi mắt chỉ còn lại một khe hở chưa khép hẳn, nhưng lại nhìn thấy từng người, từng người một đi đến bên chỗ nằm của cậu.
Những người này mặc áo trắng, hai tay chống xuống đất, cứ thế mở trừng mắt, nhìn chằm chằm vào La Bân. Đầu gối của họ đè lên mũi giày, mà mũi giày thì đang hướng thẳng vào người La Bân.
Cảm giác mụ mẫm rất nặng, cơn buồn ngủ càng nồng đậm.
Nhưng rõ ràng cảnh tượng này vô cùng quỷ dị, khiến người ta rợn tóc gáy, vậy mà La Bân không tài nào kháng cự nổi, không thể ngồi dậy.
Đôi mắt từ từ khép lại.
Dường như có một người leo lên người cậu, đè nặng xuống, rồi một người khác leo lên, từng người một đè chặt cậu xuống dưới thân.