Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1012

Chương 1012: Quỷ ở miếu Phật Tử

Núi Thạch Bích không cao lắm, độ dốc của vách đá phía bên kia có lẽ cũng một chín một mười với những vách núi dựng đứng ở núi Phù Quy.

Con đường La Bân đang đi có hình chữ Z, uốn lượn khúc khuỷu hướng lên trên.

Ánh trăng càng lúc càng trở nên thê lương, chiếu rọi lên vách đá khiến La Bân có một cảm giác không thể diễn tả bằng lời, cứ như thể trên vách đá kia đang có thứ gì đó âm thầm rình rập cậu.

Nhưng khi cậu tập trung tinh thần quan sát thì lại thấy nơi đó trống không chẳng có gì cả.

Độc trùng sao?

Vách đá cheo leo, địa thế hiểm trở vốn là nơi ẩn náu của chúng.

Trên người cậu hiện giờ có nhiều cổ như vậy, quả thực có thể hình thành sự dẫn dụ đối với độc trùng. Cộng thêm việc độc trùng nhỏ bé, khoảng cách lại quá xa, nên mắt thường không thấy được cũng là chuyện đương nhiên.

Thu lại dòng suy nghĩ, tay trái La Bân kẹp lấy mấy hạt châu đồng, đồng thời nắm chặt côn đồng. Tay phải cậu không cầm chuông trấn nữa mà kẹp lấy năm hạt đồng giữa các kẽ ngón tay.

Tên vu sư Kim Lư kia đã phản ứng kịp, biết dùng cách bịt tai để phòng bị chuông trấn thì món pháp khí này chắc chắn sẽ không còn tác dụng.

Đối phương tuyệt đối không yếu, rất có thể lúc này đã chuẩn bị sẵn đối sách, vậy nên cậu bắt đầu phải dùng đến những đòn bất ngờ mới được.

Vu thuật vốn dĩ đã quỷ quyệt.

Cứ nhìn Long Phổ và tòa miếu Hỏa Quan ngày đó là biết, Kim Lư lại còn kết hợp nó với cổ thuật, mức độ quái đản nhất định sẽ tăng thêm một bậc.

Khi lên tới đỉnh núi Thạch Bích, đồng hồ đã điểm khoảng ba bốn giờ sáng, trời sắp hừng đông.

Trăng tròn vẫn treo cao nhưng bắt đầu có những dải mây mù âm u xuất hiện, từng sợi từng sợi che khuất ánh trăng.

Sương sớm bắt đầu đọng lại, cái lạnh thấm vào cơ thể khiến La Bân nổi da gà hết lần này đến lần khác.

Một ngôi miếu xuất hiện trong tầm mắt.

Ngôi miếu có diện tích khá lớn, trên tấm hoành phi có ba chữ vàng "Miếu Phật Tử", nhưng lại khiến La Bân cảm thấy mỉa mai.

Đúng thật là miếu Phật Tử.

Đến cầu hương bái Phật, kết quả lại cầu được một gã hòa thượng "gieo giống" mang về.

Tay phải cậu kết ấn, mấp máy môi.

Vì đang kẹp mấy hạt đồng nên tốc độ kết ấn có phần chậm lại.

Đám cổ trùng từ ống quần La Bân chui ra, bò về phía miếu Phật Tử.

Tất nhiên, cổ trùng không giống như Hôi tứ gia có thể thăm dò tình hình rồi phản hồi thông tin.

Cổ trùng chỉ có thể phát hiện xem có nguy hiểm hay không hoặc trực tiếp tấn công người, thông qua những phản ứng tương ứng của chúng mà La Bân có thể phán đoán cục diện.

Khoảng một hai phút trôi qua, đám cổ trùng không có thêm phản ứng nào đặc biệt.

La Bân tiếp tục tiến lên, cậu không đi thẳng về phía cổng miếu.

Kim Lư chắc chắn sẽ đặt phục kích ở cửa, hiên ngang đi vào chẳng khác nào chê mình sống quá thọ.

Đổi lại là người khác có lẽ sẽ xông thẳng vào, nhưng trước hết La Bân là một tiên sinh âm dương, cậu đang đi theo phương Tốn, có thể mượn vị trí quẻ để ẩn giấu bản thân.

Đến sát tường miếu, cậu dừng bước.

Cậu nghiêng đầu áp tai vào tường, im lặng lắng nghe động tĩnh bên trong.

Cổ trùng vẫn có không phản ứng, trong tường cũng không có bất kỳ tiếng động nào.

Nhìn lên tường miếu, những khe hở giữa các viên gạch lộ ra khá rõ ràng.

La Bân lấy ra một nắm đinh.

Đây không phải đinh đồng mà là đinh thép bình thường, chỉ là loại được làm dày và dài hơn.

Cậu nhẹ chân nhẹ tay cắm đinh thép vào các khe hở, gần như không phát ra tiếng động nào.

Đây đều là những vật dụng mà La Bân đã chuẩn bị sẵn, đi rừng đi nước không thể thiếu những thứ này.

Sau đó, cậu đạp lên đinh thép, từ từ bò l*n đ*nh tường.

Nhìn vào bên trong, trong sân vô cùng yên tĩnh, điện Phật không một bóng người.

Dưới bức tượng Phật vàng kim, trên bàn thờ vẫn đang cháy hương nến.

Đám cổ trùng đang bò lổm ngổm trong sân một cách vô định.

Không có ai sao?

Cổ trùng cực kỳ nhạy bén với hơi người, nếu trong phạm vi nhỏ có người, nhất định chúng sẽ tìm ra.

Hoàn toàn không có phản ứng, nghĩa là nơi này không có hơi người, Kim Lư đã cao chạy xa bay rồi sao?

Nói lời hùng hổ như vậy, cuối cùng lại bỏ chạy giữ mạng?

La Bân cau mày, rơi vào suy tư.

Khoảng vài phút trôi qua, cổ trùng vẫn không có thêm phản ứng nào khác.

La Bân chậm rãi từ trên tường leo xuống, tiếp tục đi dọc theo tường miếu, cậu vẫn không đi cửa chính.

Thêm mười mấy phút nữa, cuối cùng cậu cũng thấy một cánh cửa ngách.

Ngôi miếu hoang phế quanh năm, Kim Lư cũng không sử dụng hết diện tích nên cánh cửa này vẫn đang khép hờ, trên khe cửa bám đầy mạng nhện, đã quá lâu rồi không có ai mở cánh cửa này.

Chính vì những chi tiết nhỏ này mới khiến La Bân cảm thấy yên tâm, cậu đẩy cửa bước vào.

Ánh sáng mù mờ, nhưng không phải là môi trường hoàn toàn khép kín nên không cần dùng đèn pin, cậu nhanh chóng thích nghi với bóng tối.

Đây đúng là một điện thờ phụ, chính giữa là một bức tượng Phật, hai bên là các tượng La Hán với hình thù kỳ dị, phần lớn đều có màu sắc sặc sỡ và trợn tròn mắt giận dữ, tỏa ra một vẻ uy nghiêm khác thường.

Cậu đảo mắt nhìn quanh, thấy một cánh cửa thông sang nơi khác.

La Bân sải bước đi về phía cánh cửa đó.

...

Phía sau bức tượng Phật ở chính điện, trong cánh cửa bí mật.

Kim Lư đứng đấy, quan sát bên ngoài qua một lỗ nhỏ trên vách cửa.

Gã chỉ có thể nhìn thấy một phần tình hình trong sân từ phía bên cạnh bức tượng Phật.

Cổ trùng, gã đã thấy rồi.

Lý do đám cổ đó không phát hiện ra gã là vì bên trong cửa đã rắc một lớp hùng hoàng cùng các loại bột dược liệu khắc chế độc trùng và cổ trùng.

Đám cổ đã vào trong một lúc lâu.

Tại sao tên người Miêu kia vẫn chưa vào?

Kim Lư liên tục l**m môi, trong mắt ẩn hiện sự khát khao.

Gã quay đầu nhìn thoáng qua bàn thờ trong phòng.

Đứa bé trên bàn thờ vẫn ngồi yên bất động.

"Cậu có thể đợi được bao lâu?" Kim Lư lẩm bẩm.

Theo phán đoán của gã, người Miêu kia điều khiển cổ mà không phát hiện ra tình hình nên vẫn đang nấp ở ngoài chờ đợi thời cơ.

Gã chỉ cần cứ ở lì trong này không ra, tên người Miêu đó sớm muộn gì cũng sẽ vào.

Chỉ cần câyh bước chân vào miếu, hắn chết chắc!

Nhưng đột nhiên, biến cố xảy ra.

Đám cổ trùng trong sân bỗng nhiên rút đi như thủy triều, toàn bộ chui hết ra ngoài cổng miếu.

"Đi rồi sao?"

Mắt Kim Lư trợn ngược.

"Không dám vào, hay là tưởng mình đã đi rồi?"

Kim Lư căng thẳng, siết chặt nắm đấm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch ra.

"Dụ rắn khỏi hang sao?" Kim Lư lại lẩm bẩm, gã nheo mắt, tiếp tục bất động.

Vài phút trôi qua, gã không thể đứng đợi thêm được nữa.

Mở cửa bước ra sau tượng Phật, trong sân yên tĩnh vô cùng, quả thực không còn con cổ nào cả.

Gã vội vàng chạy ra phía cổng miếu, nhìn qua khe cửa ra bên ngoài, đám cổ trùng hoàn toàn mất dạng...

Trong phút chốc, gã chỉ muốn chửi thề.

Thật sự đi rồi sao?

...

Đây là một đoạn hành lang dài thẳng tắp, sau khi bước vào, sự tĩnh mịch càng tăng lên, gần như có thể nghe thấy nhịp tim và tiếng thở của chính mình.

Trong không khí bắt đầu ngửi thấy một mùi quái lạ, giống như mùi ẩm mốc của nơi lâu ngày không có người ở, ngay sau đó mùi đó lại bị một mùi khác đánh tan, đó là mùi nhang đèn.

Đi đến cuối hành lang là một cánh cửa khép hờ.

Đẩy cửa bước ra, một luồng ánh sáng trắng lóa mắt khiến La Bân phải nheo mắt lại, giơ tay lên che chắn theo bản năng.

Trời đã sáng rồi sao?

Nhìn vào bên trong, đây là một sân viện khác, quy mô nhỏ hơn một chút so với sân sau cổng chính. Bên trái là một dãy nhà, bên phải là tường, chính giữa là một điện phụ, cửa điện đang mở, các hòa thượng đang ở đó niệm kinh.

Dù là tăng lữ vùng đất phiên hay hòa thượng nội địa, khi niệm kinh đều mang một chất giọng như đang hát.

Có gì đó không đúng.

Miếu Phật Tử đã bị bỏ hoang rồi mà?

Bị tên Kim Lư kia chiếm giữ, sao có thể còn hòa thượng niệm kinh?

Dời tầm nhìn khỏi điện phụ, cậu ngước nhìn lên trên.

Trời rất trắng, vạn dặm không một bóng mây.

Nhưng chỉ là một màu trắng xóa, không có mặt trời.

Cậu đưa tay nhìn đồng hồ, lúc này rõ ràng mới có năm giờ sáng, sao có thể đã trời sáng được?

Cậu bất giác rùng mình một cái, ngẩng đầu nhìn lại vào trong điện phụ.

Đám hòa thượng kia tuy vẫn đang niệm kinh nhưng tất cả đều ngẩng đầu, ánh mắt của bọn họ đều đổ dồn vào La Bân.

Ánh mắt đó vô cùng đáng sợ, nói chính xác hơn là trống rỗng, cứ như thể La Bân là một người chết.

Bất chợt, đám hòa thượng đứng dậy, tất cả họ đều đi về cùng một hướng.

Tuy là đi, nhưng động tác của bọn họ vô cùng quái dị, bởi vì đầu của tất cả "người" ở đó đều vặn ngược lại ở một biên độ không tưởng, tất cả đều nhìn chằm chằm vào La Bân. Lúc này, trên mặt bọn họ hiện lên một vẻ từ bi thương xót.

Cái lạnh bắt đầu ùa về từng đợt.

La Bân đã hiểu ra rồi.

Những hòa thượng này chính là những người đã bị hại chết ở miếu Phật Tử!

Không chút do dự, cậu quay người chạy ngược trở lại.

Bước vào hành lang đó, tốc độ dưới chân cậu cực nhanh!

Toàn thân nổi hết ad gà, lông tơ dựng đứng hết cả lên.

Nhưng sao hành lang này dài quá vậy!

Tại sao đi mãi mà vẫn không ra nổi?

Cái lạnh càng lúc càng dâng cao, tay chân đều cảm thấy lạnh lẽo tê tái.

La Bân dừng bước, đứng lại.

Trước mắt vẫn là đoạn hành lang dài dằng dặc, vị trí cậu đang đứng chẳng qua cũng chỉ là lối vào từ sân viện kia mà thôi.

Đi lâu như vậy mà cậu vẫn chỉ đang giậm chân tại chỗ.

"Thầy ơi, đến giờ dùng bữa rồi."

Bất thình lình, một giọng nói vang lên ngay sau tai.

La Bân không động đậy.

Một cảm giác tê rần ngứa ngáy xuất hiện, kèm theo đó là một luồng gió lạnh thổi vào vành tai.

La Bân vẫn đứng yên bất động.

"Nếu thầy không ăn bát cơm chay này, thầy không ra khỏi miếu Phật Tử được đâu."

Giọng nói bỗng nhiên trở nên nham hiểm và độc địa.

truyenfull,truyenfull vn