Chương 1010: Có giỏi thì đến miếu Phật Tử tìm tôi!
"Núi Thạch Bích dạo này không yên ổn chút nào... Lại thêm một người nữa không trở về, chắc là chết rồi. Tên Kim Lư kia đêm nào cũng để một cái đầu bay loạn xạ khắp nơi, hai đêm gần đây còn dắt theo cả mười mấy cái đầu khác nữa."
Tại nghị viện trưởng lão của Quỷ Thị, Long Lương cùng một nhóm trưởng lão đang vây quanh bàn, phía trước là Ô Đông, người chịu trách nhiệm chính.
"Mười tám người rồi, không cần thiết phải để người thường đi nộp mạng nữa." Ô Đông ấn chặt huyệt thái dương, day đi day lại, sau đó hạ lệnh, "Được rồi, dời vị trí thông báo xuống cuối danh sách, nếu thực sự không ổn thì đưa lên tầng hai."
Các trưởng lão đồng loạt gật đầu, nhưng sắc mặt ai nấy đều vô cùng nặng nề.
"Long tiên sinh, ông có tính toán ra được khả năng nào không?" Ô Đông quay sang nhìn Long Lương.
"Tôi không tính ra được." Gương mặt Long Lương lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Suốt ba ngày qua, ông đã gieo đến hàng trăm quẻ, toàn bộ tinh lực gần như cạn kiệt.
"Phạm Kiệt nói sao?" Ô Đông nhíu mày.
"Đại diện Quỷ Khám xảy ra chuyện, tức là nhà họ Hoa có biến. Phạm Kiệt cứ lấy cớ là không dám quay về, phải tìm được La Bân trước. Vì thế không thể mời người nhà họ Hoa ra mặt." Long Lương lắc đầu.
Mấy ngày nay, Quỷ Thị bắt đầu phát sinh vấn đề.
Rất nhiều người mất tích một cách bí ẩn không một dấu vết.
Họ vào Quỷ Thị bình thường, lúc ra cũng bình thường, nhưng sau đó thì biến mất, sống không thấy người, chết không thấy xác.
"Liệu có phải bên Minh Phường cuối cùng cũng không nhịn được mà muốn ra tay với chúng ta không?" Một trưởng lão đột nhiên lên tiếng.
"Minh Phường? Chỉ là một đám hạng hạ cửu lưu cộng thêm một ít bàng môn tả đạo? Những người hành tẩu trong Quỷ Thị chúng ta đều là bàng môn tả đạo cả, nhưng mạnh hơn bọn chúng nhiều. Làm sao bọn chúng có thể lặng lẽ bắt đi nhiều người như vậy được? Số người mất tích mấy ngày qua đã hơn ba mươi người rồi, toàn là thanh niên trai tráng. Có gọi hết người của Minh Phường ở cả thành phố Đại Tương đến cũng không phải đối thủ của họ." Một trưởng lão khác đập mạnh xuống bàn, mắt đỏ ngầu.
Lý do đơn giản là vì cháu trai của ông ta cũng đã mất tích vào ngày hôm qua.
"Còn La Bân thì sao? Vẫn chưa có tung tích gì à? Phải bắt Phạm Kiệt quay về, mời Huyền Xỉ Kim Tướng Địa Như Thần lên tiếng thôi." Ô Đông tiếp lời.
"Vẫn không có tin tức gì. Liệu cậu ấy có... Nằm trong số những người mất tích không?" Long Lương lắc đầu.
"Chuyện này..." Ô Đông nhất thời im lặng.
...
Vẫn là bên trong Quỷ Thị, tại một viện vườn nọ.
Trong sân có không ít người đang quỳ, trên cổ ai nấy đều có vài vết thương giống hệt nhau.
Lục Mẫn và Lục Vụ đang dùng bát để hứng máu.
Phía sau, trên chiếc ghế thái sư, Châu Tam Mệnh ngồi tĩnh lặng, miệng không ngừng nhai thứ gì đó.
Thực tế, nếu là hai đệ tử tầm thường của núi Lục Âm, lão đã sớm ăn thịt họ rồi, vì người của núi Lục Âm có sinh khí mạnh hơn một chút.
Vấn đề là ở chỗ hai người này không hề tầm thường.
Tên Lục Tỵ mất tích kia mới là mấu chốt.
"Ba hồn hội tụ, tinh hoa ba đời nhập cả vào thân", kẻ đó có thể làm đồ đệ của lão.
Bao nhiêu năm qua lão không thu đồ đệ là vì không thấy ai có thể đi trên con đường tương tự như mình.
Tên đệ tử thứ ba của núi Lục Âm này quả thật khiến lão phải hao tâm tổn trí.
Tất nhiên, còn một lý do sâu xa khác.
Hai đồ đệ của Viên Ấn Tín đã khiến lão chịu thiệt thòi lớn, món nợ này lão nhất định phải bắt Viên Ấn Tín trả lại.
Một lát sau, ông cháu Lục Mẫn và Lục Vụ bưng bát máu trở lại bàn, bắt đầu ngâm những hạt gạo vào đó.
"Khoảng một ngày nữa, khi tôi hồi phục thêm chút nữa là có thể thử tìm hồn phách của Lục Tỵ rồi." Châu Tam Mệnh lên tiếng.
Lão thực sự quá yếu, có một số thủ đoạn không thể mạo hiểm sử dụng ngay. Nhưng mấy ngày nay lão được "ăn" rất tốt, cơ thể đang hồi phục nhanh chóng.
...
Làn sương độc bay đến đỉnh núi đã loãng đi nhiều, nhưng khi Kim Lư càng xuống thấp, sương khói càng trở nên dày đặc.
Thung lũng đã hiện ra trong tầm mắt.
Làn khói mang sắc đen ấy khiến sự phấn khích của Kim Lư càng dâng cao.
"Trời giúp mình rồi!"
"Cơ duyên lớn biết bao!"
Tốc độ của gã càng lúc càng nhanh, tiếng cười vang vọng không dứt trong thung lũng.
Sau đó, gã nhìn thấy một người.
Một người có dáng hình cực kỳ gầy gò, trên người bò đầy độc trùng. Không, là một người bò đầy cổ trùng!
Người đó hơi nhấc cánh tay lên, hai ngón tay dựng đứng, một con rắn nhỏ quấn quanh đó.
Cái lưỡi rắn thò ra trông vô cùng lạnh lẽo.
Kim Lư khựng lại.
Hai mắt gã trợn lớn, tâm trạng phấn khích biến mất sạch, thay vào đó là kinh hãi.
Gã cứ ngỡ đó là cổ trời sinh, nhưng không ngờ lại là có người đang luyện cổ.
Đống hũ lọ đầy đất chứng tỏ người này đã ở đây rất lâu và qua mặt được tai mắt của gã.
Đám cổ trùng trên người kẻ đó, có không ít con khiến gã cảm thấy rợn tóc gáy, đặc biệt là con rắn đen quấn trên ngón tay.
Con rắn đó chính là nguồn cơn của làn sương độc!
La Bân ngẩng đầu.
Cảnh tượng đập vào mắt cũng khiến cậu một phen kinh hồn bạt vía.
Mười mấy cái đầu bay lơ lửng giữa không trung. Ruột gan tỳ phế ướt sũng dường như vẫn còn đang rỉ ra những dòng máu đặc quánh.
Ngoại trừ cái đầu đi đầu có biểu cảm như người sống, những cái đầu phía sau đều chết lặng, giống hệt thần thái của những cái đầu mà Long Phổ điều khiển lúc trước.
"Ông chính là Kim Lư? Tôi còn chưa tìm ông, ông đã tự dẫn xác đến rồi à?" La Bân nheo mắt, giọng nói không hề nhỏ.
"Tìm tôi? Phải là tôi tìm cậu mới đúng. Độc trùng của núi Thạch Bích, cậu dùng thản nhiên quá nhỉ!" Kim Lư cười lạnh, "Đưa đây cho tôi!"
Gã gào lên, cái đầu mạnh bạo đổ về phía trước như động tác hất tóc.
Cùng lúc đó, miệng gã lẩm bẩm những âm điệu quái dị như một loại chú thuật nào đấy.
Tức thì, mười mấy cái đầu đồng loạt lao thẳng về phía La Bân.
La Bân đưa tay lướt qua hông, một tay rút ra chiếc chuông đồng.
Không chút do dự, La Bân lắc mạnh chuông trấn.
Một tiếng thét thảm thiết chói tai vang lên, cái đầu của Kim Lư thế mà rơi xuống đất.
Cùng lúc gã rơi xuống, đám đầu bay đang bị gã sai khiến cũng lảo đảo, chưa kịp tấn công La Bân đã bắt đầu quay đầu, lao thẳng về hướng đỉnh núi Thạch Bích!
Kim Lư dưới đất không thể dậy, gã chỉ cảm thấy trong đầu như có một con dao đang điên cuồng khuấy đảo.
Đám đầu bay dừng tấn công và lập tức rút lui là vì trong khoảnh khắc đó, sự kiểm soát của gã đã bị gián đoạn.
Đây là một loại vu thuật, nếu mất đi sự chống đỡ và người điều khiển, chúng sẽ tự động quay về theo bản năng.
Giây trước gã còn thấy không có gì đáng ngại, dù phát hiện ra có người đang điều khiển cổ thì đã sao?
Chẳng qua cũng chỉ là một người Miêu có chút bản lĩnh thôi.
Gã không chỉ biết cổ thuật mà còn kết hợp nó với vu thuật để tạo ra những chiêu thức đặc thù hơn.
Nhưng ngay lúc này, gã thực sự ngửi thấy hơi thở của tử thần.
Lũ đầu chết kia, mau dậy đi! Phải lập tức nhập xác! Nếu ngất đi ở đây, hồn phách bị trọng thương không về được thân xác là chết thật!
Gã điên cuồng vùng vẫy, nhưng sự chấn động và cơn đau thấu xương từ sâu trong ý thức vẫn không thể áp chế nổi, gã khó lòng gồng mình bay lên lại được.
"Ông bảo tôi đưa cái gì cho ông? Là mạng của tôi, hay là con rắn cổ này?"
La Bân giơ bàn tay còn lại lên, con rắn cổ qua ba lần luyện vẫn quấn chặt trên ngón tay cậu.
Trong tay cậu còn nắm một vốc hạt đồng.
Lúc nãy cậu đã chuẩn bị sẵn hai chiêu.
Một là chuông trấn, vì cậu nhận ra cái đầu dẫn đầu của Kim Lư trông giống hệt người sống, sự quái đản của vu thuật đã vượt xa nhận thức của cậu.
Những cái đầu còn lại cũng không giống loại mà Long Phổ điều khiển, chúng vẫn có một chút phản ứng.
Nếu có phản ứng, rất có thể bên trong có giấu hồn.
Nếu chuông đồng không đối phó được chúng, châu đồng có thể thu hồn.
Tất nhiên, số lượng hạt đồng có hạn, dùng một lần là hết sạch, nhưng vào lúc dầu sôi lửa bỏng này, La Bân đâu còn tâm trí mà tính toán nhiều?
Luyện ra được số lượng cổ trùng thế này cậu đã hời to rồi, nếu để kẻ khác cướp mất thành quả hay lật thuyền trong mương thì đúng là mất cả chì lẫn chài.
Không ngờ chuông đồng lại khiến Kim Lư rơi rụng tại chỗ. Những cái đầu khác tuy không bị ảnh hưởng nhưng đều bỏ chạy, nhờ đó mà hiểm nguy biến mất.
Suy nghĩ không làm ảnh hưởng đến hành động, La Bân tiến lên, lại gần cái đầu dưới đất hơn.
"Sao ông không nói gì, câm rồi hả?" La Bân lại cất tiếng hỏi.
Kim Lư trừng mắt, gầm lên.
Cái đầu run rẩy bay lên, kéo theo cả đống tim gan tỳ phế ruột gan.
La Bân không chút do dự, lắc mạnh chuông đồng một lần nữa!
Tiếng thét thảm lại vang lên, Kim Lư rơi xuống đất lần thứ hai.
Lòng bàn tay La Bân chỉ cảm thấy hơi ấm nóng, hoàn toàn không đến mức bị thương.
Miệng, mũi, mắt và tai của Kim Lư bắt đầu rỉ máu.
"Cậu... Cậu..."
"Tôi làm sao?" La Bân cúi đầu nhìn Kim Lư. "Thực ra, nếu ông không đến tìm tôi, tôi cũng chưa chắc đã tìm ông. Tôi chỉ nghĩ ở đây nhiều độc trùng, tôi chỉ cần một ít cổ thôi."
"Tôi... Tôi..."
Máu từ miệng Kim Lư trào ra nhiều hơn, giọng nói đứt quãng, gã đã suy yếu đến cực điểm.
"Thả tôi ra... Tôi cũng là người Miêu, tôi không phải vu nhân... Chúng ta... Đừng... Tàn sát lẫn nhau..."
"Hửm?" La Bân híp mắt.
Ngay lúc đó, Kim Lư bỗng há hốc miệng.
Từng con cổ trùng từ trong miệng, tai, lỗ mũi, tóc, thậm chí từ trong đám ruột gan dưới đầu gã chui ra.
Số lượng cổ trùng cực lớn này đồng loạt lao về phía La Bân.
Từ bốn phương tám hướng, một lượng lớn độc trùng cũng hiện ra, tất cả đều tấn công cậu.
"Chết đi!" Kim Lư hét lên.
La Bân lùi lại ba bước, con rắn cổ ba lần luyện lập tức lao xuống đất, đám cổ trùng phía trước ngay tức khắc bị ép dừng lại.
Cổ trùng trên người cậu cũng lũ lượt bò xuống, tạo thành một vòng tròn bảo vệ.
Đám độc trùng xung quanh tuy tạo thế bao vây nhưng cũng không cách nào tấn công được La Bân.
Kim Lư vậy mà lại bay lên được, thất khiếu gã chảy máu, nhanh chóng bỏ chạy về hướng đỉnh núi.
La Bân lại giơ tay, lắc mạnh chuông đồng một cái!
Kết quả là lần này, Kim Lư chẳng hề có phản ứng gì, không hề rơi xuống!
"Thằng tạp chủng, có giỏi thì đến miếu Phật Tử tìm tôi!"
Kim Lư hét lên một tiếng rồi biến mất dạng.
Khi Kim Lư đã đi xa, đám cổ trùng kia trở nên hỗn loạn như rắn mất đầu, chạy tán loạn khắp nơi.
Con rắn cổ ba lần luyện lao vào giữa chúng, điên cuồng cắn xé nuốt chửng.
Độc trùng rút lui, những con cổ trùng khác cũng lao lên bắt đầu bữa đại tiệc.
Vấn đề ở chỗ, cổ của La Bân phần lớn là cổ trùng thường, sở dĩ có thể thuận lợi như vậy hoàn toàn là nhờ con rắn cổ qua ba lần luyện và sự hiện diện của nhiều con cổ cấp hai, khiến đám cổ trùng thường của Kim Lư không dám phản kháng.
La Bân nhíu mày, vẫn giữ tư thế nhìn ra xa.
Thực chất, cậu đang hồi tưởng.