Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1008

Chương 1008: Vu sư? Người Miêu?

Nếu là cậu của hiện tại, đối mặt với Kim Hữu Đức, hẳn Kim Hữu Đức sẽ chẳng có lấy một cơ hội để mở miệng, trực tiếp bị lời nói hóa thành quẻ làm cho bất động, sau đó cổ trùng sẽ lao tới độc sát ngay.

Thậm chí nếu phải đối phó với Lục Tỵ một lần nữa, cậu cũng chẳng cần Phạm Kiệt phải ra tay giúp sức.

Người của núi Lục Âm có thể đối phó với thi quỷ người thì đã sao?

Trước những thứ như cổ trùng, bọn họ căn bản là vô phương chống đỡ.

Ngay cả lối tấn công mạnh bạo, dứt khoát của tăng lữ vùng đất phiên cũng không cách nào phòng bị được cổ độc.

Rất lâu sau, La Bân cuối cùng cũng đưa ra quyết định.

Thứ cậu muốn chưa bao giờ là an phận thủ thường, dù hiện tại nhìn qua cậu đang sống khá nhàn nhã, tự tại.

Với thân phận trưởng lão do Quỷ Thị cấp cho, cậu làm việc gì cũng có sai vặt lo liệu.

Việc học thuật, chế cổ cũng diễn ra nhẹ nhàng, không gặp phải nguy hiểm nào.

Nhưng thực tế, có rất nhiều chuyện vẫn đang chờ cậu giải quyết.

Cậu căn bản không thể nào tận hưởng sự "đến đâu hay đến đó".

Không chút do dự, La Bân trút toàn bộ chín con cổ trùng qua hai lần luyện vào chung một chiếc hũ.

Ngay khi vừa đậy nắp lại, tiếng lách cách và tiếng rít của độc trùng lập tức đan xen vào nhau.

Dù đang là ban ngày, vẫn có thể thấy rõ những làn khói xanh u uất bốc ra từ kẽ hở của nắp hũ.

Tim đập rất nhanh, nói không căng thẳng là nói dối.

Thất bại đồng nghĩa với việc lãng phí phần lớn nửa tháng qua, đồng thời cũng là một đòn giáng vào sự tự tin của cậu.

Nhưng nếu thành công...

Cổ qua ba lần luyện đấy, độc tính tuy không bằng Hắc Kim Thiềm nhưng chắc chắn không phải hạng xoàng, rất có thể thực lực sẽ đuổi kịp cổ Phệ Tinh hay cổ Phệ Xác chăng?

"Tốt nhất là ra được cóc." La Bân lẩm bẩm.

Cậu không tiếp tục học Tiên Thiên Toán, cũng không ở đây chờ đợi khô khan, mà một lần nữa lao vào rừng sâu để bắt thêm các loại độc trùng.

Độc trùng có năm tuổi xung quanh đây đúng là đã bị bắt sạch, nhưng núi Thạch Bích không nhỏ, lớn hơn thung lũng ở núi Tam Nguy nhiều.

Thung lũng năm xưa là kiểu "vét sạch cả lớn lẫn nhỏ", hơn bảy ngàn con sâu trùng mới luyện ra được một con cóc cổ qua bốn lần luyện.

Không có pháp khí, không có thi đan, La Bân không hề có chút tự tin nào để phục chế lại kỳ tích đó thêm một lần nữa. Đặc biệt là khi không có lão Miêu Vương, không có cổ Kim Tằm, dù cậu có luyện ra được thì con cổ qua bốn lần luyện kia cũng khó lòng mà phục tùng cậu.

Ba lần luyện có lẽ là giới hạn mà cậu có thể điều khiển ở hiện tại.

Nhưng cậu không thể trông chờ vào việc thành công ngay lần đầu tiên.

Thời gian đã bỏ ra rồi, vậy thì tăng thêm tiền cược thôi!

Thất bại thì đã sao?

Hết lần này đến lần khác, dồn toàn bộ độc trùng của cả ngọn núi này vào, chẳng lẽ lại không thành chuyện?

...

Đỉnh núi Thạch Bích, tại miếu Phật Tử.

Trời đã tối.

Ánh trăng thanh lãnh, thảm đạm.

Trong miếu được dọn dẹp sạch sẽ, ngăn nắp, nhưng lại toát lên sự âm trầm.

Có khoảng mười mấy người đang ngồi trên đệm bồ đoàn giữa đại điện.

Sắc mặt ai nấy đều đờ đẫn, cứ nhìn chằm chằm về phía trước, bất động như tượng.

Cách ăn mặc của những người này không giống nhau, nhưng điểm chung là tuyệt nhiên không có dân thị trấn hay dân làng gần đó.

Những con trùng nhỏ bé chui ra chui vào từ tai mắt mũi miệng của bọn họ.

Ở vị trí trang trọng nhất phía trước những người này, ngay dưới bức tượng Phật vàng kim rực rỡ là một kẻ không đầu đang ngồi tĩnh tọa.

Vị trí từ vai và cổ trở lên hoàn toàn trống rỗng, thậm chí có thể thấy rõ bên trong không có nội tạng, không khí tràn ngập một mùi máu tanh khó ngửi.

"Vút", từ trên cao lao xuống, một cái đầu nhập thẳng vào cái thân hình không đầu kia.

Tất nhiên, thứ chui vào trước là lục phủ ngũ tạng, sau đó phần cổ mới hạ cánh vững chãi trên vai.

Mái tóc húi cua ngắn ngủn, lông mày sắc như mũi tên, khí tức trên toàn bộ con người gã toát ra vẻ oán độc và tàn nhẫn.

Gã lấy từ trong lòng ngực ra một vật, đó thế mà là một chiếc huân!

Kim Lư đặt chiếc huân lên môi, nhắm mắt và bắt đầu thổi.

Tiếng nhạc rất quái dị, chói tai.

Những người trên bồ đoàn đồng loạt mở mắt, đây mới là cảnh tượng rùng rợn nhất.

Tròng mắt của bọn họ đã sớm bị móc rỗng, từng con trùng điên cuồng chui ra ngoài, những con từ tai mũi miệng chui ra còn nhiều hơn nữa. Chúng giống như nhận được một mật lệnh nào đấy, nhanh chóng tụ tập lại quanh người Kim Lư, phát ra những âm thanh khe khẽ như đang phụ họa theo tiếng nhạc.

Rất lâu sau, tiếng huân dừng lại, lũ trùng lần lượt quay về trong các xác chết.

Đột nhiên, ánh mắt Kim Lư trở nên sắc lạnh.

Hai tay gã bắt những thủ ấn quái dị, cái đầu bỗng nhiên bay vút ra khỏi cổ.

Dưới đầu còn kéo theo một chuỗi tim gan tỳ phế, lòng mề ruột gan, đáng sợ đến cực điểm.

Cái đầu bay ra khỏi miếu Phật Tử.

Không lâu sau, nó quay trở lại.

Ruột của nó thế mà đang quấn chặt lấy đầu và cánh tay của một người.

Người đó căn bản không thể vùng vẫy được.

"Bịch", đối phương ngã xuống giữa sân.

Sau khi đầu đã nhập lại thân xác, Kim Lư đứng dậy. Gã nở một nụ cười nham hiểm, sải bước đi tới cửa đại điện.

Người dưới đất kinh hoàng bò dậy, muốn chạy trốn ra phía cổng chùa.

Kim Lư giơ tay, bắt quyết. Tay kia cầm lấy chiếc huân lúc nãy, thổi vang.

Một cảnh tượng vô cùng kinh hoàng xảy ra.

Mười mấy cái đầu kia đồng loạt đứt lìa khỏi cổ, toàn bộ lao về phía người ở giữa sân.

Tiếng đầu va đập, cắn xé và tiếng thét thảm thiết xuyên thủng màn đêm.

Rất nhanh sau đó, người kia toàn thân máu thịt bầy nhầy, thoi thóp.

Kim Lư thu tay lại, tất cả các đầu đều quay về thân xác cũ.

Trên người kẻ đó không có máu chảy xuống, vì trùng đã bao phủ toàn thân, che khuất đại bộ phận vết thương.

"Quỷ Thị mấy người không thấy phiền sao? Ở đây đã có mười mấy tên rồi, vẫn thấy chưa đủ à?" Kim Lư lạnh giọng nói: "Cũng tốt thôi, mấy người tới bao nhiêu tôi giữ lại bấy nhiêu. Cứ để người của mấy người tự tấn công chính đồng loại của mình. Tôi sẽ dùng cậu để nuôi vu cổ, tôi sẽ khiến ngươi cầu sống không được, cầu chết không xong."

"Cổ?" Người dưới đất run rẩy: "Ông không phải vu nhân sao?"

Kim Lư lại cười lạnh.

Gã đúng là vu nhân, lúc mới vào nghề là theo đường vu thuật.

Tình cờ, gã được hầu hạ một ông cụ đến từ trại Thiên Miêu. Ông lcụ đó bị cổ trùng phản phệ, đôi mắt mù lòa.

Nhờ gã tận tâm chăm sóc, ông cụ đã nhận gã làm đồ đệ, bảo gã từ bỏ vu thuật để chuyên tâm học cổ, từ đó về sau không được làm ác hại người nữa.

Vu trùng vốn dĩ là một dạng biến thể của cổ trùng, không có bản lĩnh như cổ trùng thực thụ.

Nhưng vu thuật thì khác, lấy vu trùng làm phần mở rộng, cộng thêm tà thuật của một số nơi khác mới hình thành nên vu thuật hoàn chỉnh, nó đã sớm không còn là sự mở rộng đơn thuần của cổ thuật nữa.

Sau khi Kim Lư học được cổ thuật, gã liền dùng ông cụ kia ra luyện cổ luôn.

Đồng thời gã dùng cổ trùng thay thế một phần vu trùng, khiến thủ đoạn của mình ngày càng mạnh mẽ.

Có điều thường ngày gã quá lộng hành, giết người luyện cổ, đoạt phụ nữ làm thú vui, lại còn trộm trẻ sơ sinh để luyện dầu, dẫn đến việc bị người ta truy sát.

Cuối cùng gã cũng cắt đuôi được tất cả, bí mật trốn vào núi Thạch Bích.

Trong núi Thạch Bích có lượng lớn độc trùng, đây chính là một nơi trú ẩn thiên nhiên hoàn hảo.

Kết quả là Quỷ Thị của thành phố Đại Tương vẫn điều tra ra tung tích của gã.

Đương nhiên, người của Quỷ Thị tới một người là chết một người.

Gã định rằng nếu luyện đủ số lượng đầu bay, có lẽ gã sẽ không cần phải ở lại trong ngôi miếu khổ hạnh trên núi này nữa.

Mấy ngày gần đây, gã đã sớm phát hiện ra người này, chỉ là đang chờ đối phương lộ diện mà thôi.

"Vu nhân thì sao, người Miêu thì sao?" Kim Lư cười lạnh: "Cũng không thay đổi được kết cục của cậu đâu."

"Người Miêu sao lại dùng tà thuật... Rốt cuộc ông..."

Lời của người đó chưa dứt, Kim Lư đột nhiên bắt quyết.

Một con rết lưng hoa dài cỡ cánh tay trẻ con bỗng nhiên chui ra từ kẽ gạch dưới đất, bò thẳng vào miệng người đó.

Người kia trợn tròn mắt, bịt lấy cổ, một lần nữa thét lên thảm thiết.

Rết cổ chui tọt vào trong bụng, hắn lại ôm lấy bụng, điên cuồng lăn lộn trên mặt đất.

Khoảng vài phút sau, Kim Lư buông ấn.

"Nói đi, đồng bọn của cậu ở đâu? Nói xong rồi cậu có thể yên tâm dưỡng thân thể, tôi ít nhất sẽ để vết thương của cậu bình phục rồi mới để ngươi chết."

Người kia nằm dưới đất co giật, miệng không ngừng ch** n**c dãi.

Bị cổ hành hạ đã khiến phòng tuyến tâm lý của hắn hoàn toàn sụp đổ...

"Tôi... Chỉ có một mình..." Hắn run rẩy nói.

"Cậu nghĩ tôi sẽ tin sao?" Kim Lư trầm giọng bảo: "Thời gian gần đây, độc trùng trên núi ít đi rất nhiều. Đêm nào tôi cũng để cổ và độc trùng kết nối, người dưới núi căn bản không bắt nổi bao nhiêu độc trùng lợi hại. Chỉ có Quỷ Thị mấy người mới nham hiểm như vậy, muốn 'rút củi dưới đáy nồi' với tôi sao? Còn không nói, rết cổ sẽ ăn sạch gan của cậu đấy."

"Tôi thật sự không gạt..."

Lời còn chưa dứt, tiếng thét thảm thiết lại bùng lên từ miệng hắn.

Toàn bộ đôi môi hắn bắt đầu tím tái, dường như vì quá đau đớn mà không thở nổi!

"Hự", cái đầu của Kim Lư lại bay lên, tim gan tỳ phế lòng mề đều kéo theo mà rời khỏi thân xác.

Ánh trăng quá đỗi thê lương, một cái đầu người như vậy lượn lờ trong núi mới thực sự đẩy nỗi kinh hoàng lên đến đỉnh điểm.

Kim Lư di chuyển rất nhanh, gã đang tìm!

Tìm tên tội đồ đã làm hại đám độc trùng của gã!

...

Đêm đã khuya.

Ngoại trừ một chiếc hũ đang nuôi cổ trùng luyện lần ba, rất nhiều hũ lọ khác cũng được tận dụng, La Bân lại đi xa hơn bắt thêm được nhiều độc trùng.

Lúc này La Bân đã sức cùng lực kiệt.

Cậu nằm vật ra đất, chỉ vài phút sau đã phát ra tiếng ngáy nhẹ.

Khi cậu ngủ say, từng con cổ trùng từ khắp nơi trong quần áo chui ra, bò đầy lên người cậu.

Sương mù hiện lên, một người con gái băng thanh ngọc khiết lặng lẽ bước ra từ góc khuất sâu trong thung lũng, dừng lại bên cạnh cậu.

Làn sương đột nhiên trở nên nhiều hơn, dày hơn, dần dần bao phủ lấy La Bân, không chỉ che chắn cho La Bân mà còn che khuất cả những chiếc hũ lọ kia.

Phía trên thung lũng, một cái đầu lao nhanh qua, tim gan tỳ phế lòng mề hiện lên rõ mồn một dưới ánh trăng, đáng sợ vô cùng.

Đôi mắt của cái đầu đó vẫn không ngừng xoay chuyển, nhạy bén quét sạch mọi ngóc ngách bên dưới nơi nó đi qua.

truyenfull,truyenfull vn