Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1006

Chương 1006: Tiểu nhân cút ngay đây!

Nửa đêm, tại khu viện của Lục Tỵ trong Quỷ Thị.

Lục Vụ và Lục Mẫn ngồi đối diện nhau bên bàn, nén nhang trên bàn đã cháy hơn một nửa, khói hương lượn lờ khắp viện. Những làn sương mù đi kèm với đám thọ tiên nhi trước đó vẫn đang bao phủ, hòa quyện vào làn khói nhang không thể tách rời.

Sắc mặt của hai ông cháu đều đã thả lỏng hơn nhiều.

Thọ tiên nhi vốn xuất thân từ trên người họ mà ra. Do đó, họ lờ mờ có cảm ứng rằng thọ tiên nhi đã tìm thấy "người", hơn nữa chúng còn đang rất vui sướng, hưng phấn.

Lục Tỵ thế mà vẫn còn sống.

Nhưng tại sao mệnh bài của Lục Tỵ lại bị vỡ?

Đây là điều mà hai ông cháu không tài nào hiểu nổi.

Thời gian trôi qua từng chút, trong những khu viện dưới lòng đất thế này không có ánh nắng hay ánh trăng thực sự, chỉ có ánh đèn, nên rất khó để nhận biết thời gian.

Cổng viện không mở, nhưng lại có một "người" trực tiếp xuyên qua cánh cửa mà bước vào.

"Rầm", Lục Vụ và Lục Mẫn đồng thời đứng bật dậy.

Lục Vụ hít vào một ngụm khí lạnh.

Lục Mẫn cũng trợn tròn mắt, trong ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi.

"Chuyện này sao có thể? Chúng ta còn chưa... Thọ tiên nhi sao có thể dung hòa vào một linh hồn được..."

Lục Vụ kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.

Thuật pháp của núi Lục Âm coi trọng cả hồn phách và tinh khí, điện Linh Đường và điện Linh Chính thuộc hai hệ thống khác nhau.

Một núi hai môn phái, hai điện chủ, truyền thừa vốn dĩ chia đôi.

Nhiều năm trước, từng có một người chủ trương hợp nhất hai truyền thừa này lại, nhưng không được đồng ý. Người đó đã dùng một số thủ đoạn, vơ vét truyền thừa từ các đệ tử đồng môn khác và tự ý luyện tập.

Cuối cùng, kẻ đó đã tạo ra một loại thuật pháp cực kỳ độc ác, có thể đồng thời tước đoạt tinh khí âm dương ngũ hành và hồn tinh của con người. Hiệu quả trực quan nhất của loại thuật pháp này chính là tước đi tuổi thọ của người khác để nạp cho bản thân sử dụng.

Núi Lục Âm chấn động, tập hợp toàn bộ lực lượng môn phái để thanh lý môn hộ, nhưng trong núi lại có không ít đệ tử bị kẻ đó thu hút, dẫn đến một bộ phận lớn môn nhân trở thành phản đồ.

Những kẻ đó tản đi khắp nơi, thuật pháp cũng theo đó mà lan rộng.

Từ đó, giới âm dương có thêm một mạch tà thuật: Trộm thọ.

Thế nhưng, trộm thọ thực sự là tà thuật sao?

Chẳng phải con người vẫn luôn đoạt lấy tạo hóa của thiên địa để quy nạp vào bản thân đó thôi à?

Đạo sĩ tu luyện đến cuối cùng là để thiên nhân hợp nhất, dương thần đi khắp thế gian.

Điều tiên sinh cầu chính là vũ hóa đăng tiên, long mạch cũng chỉ là mắt huyệt cung cấp sinh khí cho thân xác.

Lấy đi tinh khí và tuổi thọ của vài người so với việc hấp thụ linh khí giữa trời đất thì có gì khác biệt?

Chung quy cũng chỉ tại con người, vừa muốn hưởng lợi vừa muốn lập bàn thờ trinh tiết nên mới đặt ra đủ loại quy tắc gò bó.

Đương nhiên, những đạo lý này không phải do nhà họ Lục tự ngộ ra, mà là một phần giáo huấn do "phản đồ" năm xưa để lại.

Đối với những người núi Lục Âm như Lục Tỵ, kẻ đó không phải phản đồ mà là một tổ sư gia thực sự, một người có tư tưởng mới.

Trộm thọ có tác dụng phụ, nếu trộm không khéo sẽ dẫn đến việc nuốt vào quá nhiều hồn phách.

Thọ tiên nhi chính là những oán linh sau khi bị hút cạn tuổi thọ mà chết.

Chúng sẽ cư ngụ trong cơ thể kẻ lấy cắp tuổi thọ, lâu dần sẽ hình thành phản phệ.

Muốn giải quyết sự phản phệ này phải giải quyết từ gốc rễ.

Thứ nhất, ăn người cũng phải chừa một lối, đừng nuốt luôn hồn vào.

Việc này có điều kiện tiên quyết là bản thân phải có khả năng kiểm soát cực kỳ chuẩn xác, hơn nữa còn phải thanh lọc được thọ tiên nhi trên người ra ngoài, nếu không thì dù bản thân không muốn ăn, thọ tiên nhi cũng sẽ tự nhảy ra mà đớp.

Điều kiện tiên quyết đó cũng chính là điều thứ hai: Hồn phách của bản thân phải đủ mạnh, mạnh đến mức tách rời được thọ tiên nhi mà không bị chúng ảnh hưởng.

Thủ đoạn của "tổ sư gia" kia chính là tôi luyện tam hồn.

Bản thân là "Nhân", cha và con là "Thiên", "Địa".

Tam hồn quy về một thân, thọ tiên nhi đương nhiên không cách nào quấy nhiễu.

Núi Lục Âm biết phương pháp này có thể ẩn giấu ở bất cứ đâu trong sơn môn và được lưu truyền lại, nên mới không cho phép ba đời người cùng lúc học âm dương thuật.

Lục Tỵ mượn cơ hội xuống núi, mang theo Lục Vụ và Lục Mẫn chính là để tìm cơ hội hợp nhất hồn.

Phải tìm được đủ những kẻ có mệnh số dày mới có thể cung cấp dưỡng chất cần thiết khi hợp nhất hồn.

Hợp nhất ba hồn trước, sau đó mới dung thọ tiên nhi, như vậy sẽ hoàn toàn rũ bỏ được phản phệ.

Ba hồn chưa hợp nhất, mà thọ tiên nhi đã hợp nhất trước rồi sao?

Đây mới là lý do khiến Lục Vụ giật mình đến vậy.

Cánh cửa mở ra.

Người bước vào viện không phải Lục Tỵ.

"Ông là ai? Sao ông lại..." Lục Mẫn bước lên hai bước, kinh hoàng tột độ.

Lục Vụ rùng mình, vội nắm lấy cánh tay Lục Mẫn.

Sự kinh ngạc của ông ta còn nhiều hơn thế.

Người tới, ông ta biết!

Không, không nên nói là biết, mà là ở một số nơi trên núi Lục Âm có treo bức họa của người này.

"Bịch", Lục Vụ quỳ sụp xuống đất. Đồng thời ông ta lôi cả Lục Mẫn cùng quỳ xuống theo.

"Hai người là cha con? Trông không giống lắm, xem ra là ông cháu rồi."

Châu Tam Mệnh nhìn hai người, trong mắt hiện lên một tia vui mừng.

"Chuẩn bị đủ tam hồn rồi. Mấy người là đám đồ tử đồ tôn khiến tôi hài lòng nhất trong bao nhiêu năm qua. Mấy người đã phản bội môn phái chưa?" Châu Tam Mệnh hỏi.

"Bẩm tổ sư... Vẫn chưa..." Lục Vụ vẫn còn run cầm cập, nhưng sâu trong lòng ông ta lại kích động mãnh liệt.

Nếu như tổ sư chịu chỉ điểm cho bọn họ...

"Ồ? Vậy tại sao ba đời mấy người lại cùng lúc xuất hiện ở nơi này? Từ khi nào mà sơn môn không còn đặt ra hạn chế nữa vậy?" Châu Tam Mệnh lại hỏi.

...

La Bân tỉnh dậy.

Cơ thể đã hồi phục thêm nhiều, bắp chân và thắt lưng không còn đau nhức như trước, cánh tay cũng đã ổn hơn.

Nhưng cái cảm giác khó chịu như bị v*t c*ng cộm suốt cả đêm lại hiện lên.

Cậu đưa tay sờ mặt giường, khẽ cau mày.

Chẳng lẽ trên người mình có cái bệnh lạ gì mà mới có cảm giác không thoải mái như vậy?

Đầu giường trống không, điều này lập tức khiến tim La Bân giật thót.

Màu sắc hiện ra trong tầm nhìn khiến La Bân cúi đầu xuống, trái tim cậu một lần nữa thắt lại.

Bộ đồ da người thế mà đang mặc trên người cậu?

Cậu chắc chắn chưa từng mặc bộ đồ da người này vào.

La Bân thậm chí còn lục lại ký ức một lượt, rõ ràng lúc nằm xuống, bộ đồ vẫn còn nằm ở trên tủ đầu giường.

Vậy thì nó được mặc lên kiểu gì?

Nếu không có sự kiểm soát và cho phép của cậu, đừng nói là Lục Tỵ, ngay cả con nữ quỷ Nhiếp Thanh kia cũng không thể chui ra khỏi bộ đồ da người để quấn lên người cậu được.

Bộ đồ da người này còn có hiệu ứng đặc biệt nào mà mình chưa biết sao?

La Bân hồi tưởng một lần nữa, là những nội dung về bộ đồ này trong cuốn sổ kia, nhưng cuối cùng vẫn không thu hoạch được gì.

Cởi bộ đồ da người ra, do dự một chút, cậu vẫn gấp lại rồi quấn quanh eo, lúc này cậu mới khoác thêm áo ngoài.

La Bân bước ra khỏi phòng, Hoàng Bỉnh vừa hay từ cổng viện đi vào, tay xách lồng cơm.

"La tiên sinh." Hoàng Bỉnh cung kính chào.

"Ừ." La Bân gật đầu.

Cậu cùng Hoàng Bỉnh bước vào sảnh chính.

Hoàng Bỉnh mở lồng cơm ra, một bát cháo thơm nồng mùi thuốc bắc và vài món ăn kèm.

La Bân để ý trên bàn lại có thêm thứ gì đó, một cái khay được phủ vải đỏ.

Tiện tay lật tấm vải lên, là loại vàng thỏi mà Phạm Kiệt từng đưa cho cậu, ở đây có tới tận năm thỏi!

Hoàng Bỉnh giải thích: "Đây là một nửa số vàng thỏi mà người phụ trách gửi tới, một nửa còn lại đã được quy đổi thành tiền mặt và chuyển vào số tài khoản của ngài rồi ạ."

La Bân bảo: "Vất vả cho anh rồi."

Hoàng Bỉnh cúi đầu: "Ngài khách sáo quá."

La Bân đắp tấm vải đỏ lại rồi ngồi xuống ăn cơm.

Xong xuôi, cậu dặn Hoàng Bỉnh đi một vòng quanh Quỷ Thị, xem có loại thuốc nào tốt, bổ dưỡng cơ thể thì mua hết lại.

"Đã rõ." Hoàng Bỉnh lấy một thỏi vàng trong khay, đang định rời đi.

"À đúng rồi, anh cần phải mua thêm một số thứ này nữa." La Bân liệt kê ra một loạt vật dụng.

Hoàng Bỉnh không hỏi những thứ này dùng để làm gì. Sau khi ghi lại vào một mảnh giấy nhỏ, anh ta mới rời khỏi viện.

La Bân đứng dậy đi ra giữa sân, cậu ngồi tĩnh tọa, hồi tưởng lại truyền thừa của Tiên Thiên Toán.

Lúc Hoàng Bỉnh quay lại, anh ta mang theo tất cả những gì La Bân cần, dược liệu cũng mua được một ít.

"Ngài vẫn tiếp tục dùng dược thiện vào buổi trưa và buổi tối chứ ạ? Tôi sẽ đi dặn người sắp xếp ngay." Hoàng Bỉnh hỏi.

La Bân nói: "Buổi trưa thôi, buổi tối tôi sẽ ra ngoài."

Hoàng Bỉnh lại rời đi lần nữa.

Một ngày trôi qua rất nhanh, La Bân ngủ trưa một lát rồi mang theo đống đồ đạc rời khỏi Quỷ Thị.

Cậu vừa đi không lâu thì Long Lương dẫn theo một người đến viện của cậu.

"Cái gì? Đi đâu rồi?" Mắt Phạm Kiệt suýt thì lồi ra ngoài, lão túm chặt lấy cổ áo Hoàng Bỉnh.

Lúc đó lão cứ ngỡ La Bân quay về đợi nên lão đã về nhà mình, kết quả là La Bân chẳng thấy về, đợi một mạch hai ba ngày nay La Bân vẫn chưa thấy xuất hiện.

Phạm Kiệt thực sự là ngồi không yên nữa rồi.

Chuyện của nhà họ Hoa đã nước đến chân, không giải quyết xong chuyện này thì chỗ La đạo trưởng còn dễ nói, sẽ không làm gì lão.

Nhưng lão Cung gia quý Hoa Kỳ như vàng như ngọc, thứ lão bị chặt có khi không chỉ là ngón tay, mà rất có khả năng là cái đầu cũng bị vặt xuống để đá cầu luôn.

La Bân là tiên sinh âm dương duy nhất lão quen biết mà có bản lĩnh.

Cũng chỉ có La Bân mới có khả năng giải quyết được cái hỏa thiêu lông mày này của lão.

Hoàng Bỉnh hoảng hốt.

Long Lương giơ tay nắm lấy vai Phạm Kiệt, lúc này Phạm Kiệt mới buông tay ra.

"Tôi cũng không biết La tiên sinh đi đâu... Tôi chỉ là một sai vặt, sao mà chuyện gì cũng đi hỏi được?"

"Phạm tiên sinh, tôi biết ông đang gấp, nhưng ông đừng có gấp quá như vậy, La tiên sinh sẽ quay lại thôi, ông chỉ tình cờ lỡ mất thôi mà. Thế này đi, tôi sắp xếp chỗ ở cho ông nhé?" Long Lương thản nhiên nói.

"Không phải tôi nói mấy người đâu, cậu ấy là trưởng lão, trưởng lão mà mấy người cũng không có phương thức liên lạc, thật là..." Phạm Kiệt giậm chân.

Long Lương làm động tác mời.

Hai người rời khỏi viện của La Bân.

Đi trên phố Quỷ Thị, Phạm Kiệt cứ im lặng, tỏ ra bực dọc.

Phía đối diện có ba người đi tới, lão cúi đầu nên cũng chẳng để ý.

Vai đột nhiên bị Long Lương túm chặt khiến Phạm Kiệt dừng bước, lúc này lão mới ngẩng đầu lên.

"Mẹ kiếp, mấy người mù à! Suýt chút nữa là đâm vào tôi rồi đấy."

Phạm Kiệt mở miệng là chửi. Tâm trạng lão thực sự quá tồi tệ.

Sắc mặt Long Lương lập tức thay đổi, vội vàng kéo Phạm Kiệt lùi về phía sau.

"Phạm tiên sinh là người tính tình thẳng thắn, ông ấy vừa gặp chút chuyện nên hơi nóng nảy, mọi người đừng để tâm."

Kẻ mà Phạm Kiệt vừa chửi chính là Lục Vụ, Lục Mẫn và Châu Tam Mệnh ở giữa hai người họ!

Long Lương không biết Châu Tam Mệnh, ông ta chỉ biết Lục Vụ và Lục Mẫn, sau khi Lục Tỵ mất tích thì hai người này đã đến. Vị trí của Châu Tam Mệnh cùng mức độ cung kính của hai người kia đại diện cho việc người này lại là một nhân vật cấp cao khác của núi Lục Âm sao?

Trán Phạm Kiệt chảy ròng ròng mồ hôi lạnh.

Bình thường lão tung hoành ở Quỷ Thị quen rồi, mắng thì mắng thôi, nhưng phản ứng của Long Lương lại không đúng chút nào.

Mí mắt lão giật liên hồi, liếc nhìn ba người trước mặt.

Không nói ra được, Phạm Kiệt lại rùng mình.

Hai người kia thì còn dễ nói, nhưng cái người ở giữa cho lão cảm giác còn áp lực và âm u hơn cả lão Cung gia.

Phạm Kiệt không biết dùng từ này để hình dung có đúng không.

Lão giơ tay, tự vả mình một bạt tai.

"Mọi người đừng để ý, cứ coi tôi như một cái rắm, vừa rồi lỡ thả nhầm chỗ..."

Khoe khoang hống hách chính là cái thói tiểu nhân đắc chí của Phạm Kiệt sau khi có chỗ dựa.

Về bản chất, lão vẫn là một kẻ tiểu nhân, đánh hơi thấy sự việc không ổn là lập tức có phản ứng ngay, đó chính là bản năng của lão.

Châu Tam Mệnh không có phản ứng gì.

"Cút đi." Lục Mẫn mắng.

"Dạ! Dạ! Tiểu nhân cút ngay đây!"

Phạm Kiệt lập tức cuộn tròn người trên mặt đất, cứ thế mà lăn ra ngoài thật.

truyenfull,truyenfull vn