A Phúc - Thập Tứ Châu
Chương 1
Năm lên sáu tuổi, ta không may rơi xuống nước, từ đó trở thành cô nương khờ khạo nhất vùng Giang Nam.
Nhưng ta lại là người có vận may tốt nhất, vì có một vị phu quân cái gì cũng tốt.
Từ việc mặc y phục cho đến chuyện ăn uống, mọi thứ đều do chàng tự tay chăm lo cho ta.
Cho đến một ngày, ta muốn ăn thêm một bát băng lạc trong tiệc rượu.
Sau khi bị chàng từ chối.
Biểu huynh, người vốn luôn không vừa mắt phu quân của ta, liền hỏi ta:
"A Phúc, muội không thấy phu quân của muội quản lý muội hơi nhiều sao?"
Phu quân lạnh lùng trả lời thay ta: "Nàng ấy không thấy thế."
Biểu huynh lại hỏi: "Huynh chưa bao giờ quản muội như vậy, có phải huynh tốt hơn không?"
Phu quân nhíu mày, rồi thản nhiên lau miệng cho ta:
"A Phúc ngoan, nghe ra chưa? Biểu ca muội đang ly gián đó, hắn xấu tính lắm."
01.
Năm lên sáu tuổi, biểu huynh nghịch ngợm, nhất quyết kéo ta ra bờ ao để nghịch ngợm.
Làm bẩn chiếc áo khoác nhỏ mẫu thân mới may cho ta.
Để về nhà không bị đánh, biểu huynh đành kéo ta ra bờ ao để giặt sạch.
Nhưng bờ ao trơn trượt, lại thêm y phục mùa đông nặng nề.
Ta và biểu huynh không cẩn thận liền rơi tõm xuống nước.
Ngày đó, hai đứa trẻ nhỏ suýt chút nữa đã ch//ết đuối dưới hồ sen kia.
May thay có một vị tiểu ca ca đi ngang qua đã vớt ta và biểu huynh lên.
Biểu huynh vốn khỏe mạnh, về nhà bị mẫu thân hắn cho một trận đòn.
Sau khi uống hai bát thuốc đen ngòm, ngày hôm sau đã lại chạy nhảy tung tăng.
Nhưng khổ cho ta, sau khi rơi xuống nước thì phát sốt cao suốt ba ngày, nằm trên giường nửa tháng trời vẫn không tỉnh lại.
Đại phu nói e rằng ta không qua nổi mùa đông này.
Phụ thân nghe vậy, mắt đỏ hoe, im lặng tự tay đóng sẵn một chiếc qu/an t/ài nhỏ cho ta.
Biểu huynh vốn trời không sợ đất không sợ, thấy chiếc qu/an t/ài bày trong sân liền khóc nức nở, buồn bã đến mức phát sốt cao cả một đêm.
Ngày hôm sau, hắn lấy hết số tiền lì xì tích góp nhiều năm từ dưới gầm giường ra, cầu xin phụ thân khảm viền vàng lên chiếc quan tài nhỏ của ta.
Hắn nói: "Quan tài của A Phúc phải là loại đẹp nhất mới được."
Kết quả là viền vàng còn chưa kịp khảm xong.
Hắn ngược lại còn mếu máo chui vào nằm trong chiếc quan tài nhỏ của ta.
Vừa khóc vừa cầu xin phụ thân:
"Thúc thúc ơi, là đàn ông thì làm việc phải biết chịu trách nhiệm, nếu con không kéo muội muội đi nghịch ngợm thì muội ấy đã không rơi xuống nước."
"Người hãy nói với Diêm Vương gia đi, đừng để A Phúc ch//ết, hãy để con ch//ết thay cho."
"Nếu ông ấy nhất định muốn A Phúc ch//ết, thì bảo ông ấy mang con đi cùng luôn đi."
"A Phúc ngốc lắm, một mình ch//ết đi sẽ bị người ta bắt nạt mất..."
Lúc đó, cả sân đầy người đều vây quanh chiếc qu/an t/ài nhỏ của ta.
Cô mẫu giận đến mức xách biểu huynh ra ngoài, phát hỏa đ//ánh cho một trận tơi bời.
Thế mà hắn vẫn không phục, sau khi bị đánh xong lại ôm cái m//ông đau đớn bò vào trong quan tài tiếp.
Cứ thế, hắn bò vào bao nhiêu lần thì cô mẫu lại đ//ánh hắn bấy nhiêu lần.
Ta quấn chiếc chăn nhỏ đứng sau lưng mọi người.
Thấy biểu huynh bị đánh đến sưng vù mặt mũi, ta liền chạy vụt qua đám đông, lấy thân hình nhỏ bé che chở cho biểu huynh.
Xót xa quá mà òa khóc nức nở.
"Cô mẫu, đừng đánh biểu huynh."
"Biểu huynh sẽ đau lắm..."
Biểu huynh ngẩn người ra.
Hai đứa trẻ cứ thế ôm lấy nhau mà khóc rống lên giữa trời tuyết rơi.
Không biết là do lòng thành của biểu huynh cảm động được Diêm Vương gia, hay là hắn làm ồn quá khiến ông ấy phiền lòng.
Sau đó ta đỡ dần, lại tĩnh dưỡng thêm nửa tháng, sức khỏe liền hồi phục hoàn toàn.
Chỉ là kể từ đó, ta trở nên hơi khờ khạo.
Không còn thuộc nổi những bài thơ mà tiên sinh dạy nữa.
Cũng không quản lý nổi số tiền lì xì của chính mình.
Đại phu nói, ta mắc chứng si ng/ốc.
Đại loại là ta đã trở thành kẻ ng/ốc rồi.
Vì chuyện này mà ta đã buồn bã rất lâu.
Để dỗ dành ta, biểu huynh thậm chí còn cố ý vừa ch** n**c mũi nước mắt, vừa trợn ngược mắt để diễn tả dáng vẻ của một kẻ ngốc cho ta xem.
Hắn nghiêm túc bảo ta: "Đây mới là kẻ ngốc này!"
Ta suy nghĩ kỹ một hồi, vô cùng ghét bỏ nói: "Ta đâu có như thế này!"
Biểu huynh cười hì hì: "Thế nên, A Phúc của chúng ta đâu phải kẻ ngốc!"
"A Phúc của chúng ta chỉ là phản ứng chậm một chút, trí nhớ kém một chút, nhưng trong mắt biểu huynh muội vẫn là cô nương thông minh nhất."
"
Ta tin lời đó một cách sâu sắc.
Vì vậy, ta luôn tin chắc rằng mình chỉ là phản ứng chậm một chút, trí nhớ kém một chút mà thôi.
Ta không phải là cô nương khờ khạo.
Ta cũng xinh đẹp, thông minh và đáng yêu giống như mọi cô nương khỏe mạnh khác vậy.
02.
Nhưng mãi cho đến khi cập kê, những tiểu thư tỷ muội xung quanh người thì đính ước, người thì thành thân.
Ta mới thực sự nhận ra rằng, bản thân quả thực không giống những cô nương khác.
Bởi vì những điểm khác biệt đó.
Chẳng có tiểu lang quân nào nguyện ý cưới ta, cũng chẳng có tiểu lang quân nào yêu mến ta cả.
Ta chỉ có thể cả đời ở trong nhà làm một lão cô nương.
Khi người khác có con nhỏ để chơi đùa, ta chỉ có thể ngồi trong sân nhà đếm kiến.
Vì chuyện này mà ta đã buồn bã suốt một thời gian dài.
Thế nhưng mẫu thân lại bảo với ta rằng:
"Con người không nhất thiết phải thành thân, sinh con đâu."
"Cũng không nhất thiết phải có một tiểu công tử yêu thương mình."
"Điều quan trọng nhất là, chính bản thân con phải thích mình, yêu thương lấy bản thân mình, đó mới là tốt nhất."
Ta không hiểu rõ ý của lời nói này lắm.
Biểu huynh lại vỗ ng//ực nói:
"A Phúc không sao cả, muội muốn chơi với trẻ con, sau này biểu huynh sinh một đứa cho muội chơi."
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
"Nếu muội muốn thành thân, biểu huynh sẽ cưới muội."
Ta nhìn thiếu niên nửa lớn nửa nhỏ đang đầy vẻ phẫn nộ bất bình kia.
Chán ghét lắc đầu: "Không cần đâu."
"Phu quân của Triều Triều tỷ tỷ nhà bên biết làm thơ viết từ, còn huynh chỉ biết tính toán thôi."
"Vị hôn phu của Ngọc Châu ở góc phố là một tiểu tướng quân, không chỉ biết múa thương mà còn biết cưỡi ngựa nữa, còn huynh..."
Ta đảo mắt nhìn lên xuống một lượt: "...chỉ biết mỗi việc tính toán."
Biểu huynh bị câu nói chê bai chỉ biết tính toán ấy làm cho đỏ bừng mặt.
Hồi lâu không thốt lên được một chữ nào.
Quay đầu lại liền mang gương mặt đưa đám chạy đến nói với phụ thân:
"A Phúc là một con sói mắt trắng, muội ấy chê con chỉ biết tính toán."
Nói đoạn, gương mặt trắng trẻo lại ửng hồng:
"Con... con cũng muốn đi luyện võ, đợi đến khi muội ấy không chê con nữa, con sẽ cưới muội ấy, còn gia nghiệp, phụ thân cứ để mẫu thân hoặc cữu mẫu sinh thêm một người nữa là được."
Thẩm gia ở Giang Nam là bậc cự phú, sở hữu vô số ruộng đất cửa hàng.
Phụ thân thuở thiếu thời cũng từng đỗ đạt vào chốn quan trường, sau khi thiên hạ thái bình liền trở về Giang Nam tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình.
Ông nội chỉ có một trai một gái, chính là cô mẫu và phụ thân của ta.
Cô mẫu đã chiêu mộ rể hiền, từ nhỏ đã theo ông nội học cách quản lý sổ sách làm ăn, nay đã là một đại đông gia vô cùng lợi hại.
Còn phụ thân của ta, thời trẻ đỗ đạt làm quan, bao năm qua đường quan lộ cũng coi như thuận lợi.
Cả nhà đều vô cùng hạnh phúc.
Chỉ là dòng dõi gia đình có phần hơi đơn bạc.
Thế nên phụ thân giơ tay cầm cuốn trục, gõ thẳng một cái lên đầu biểu huynh.
Hừ lạnh một tiếng đầy chán ghét: "A Phúc đã có vị hôn phu rồi, con không cưới được A Phúc đâu, trước tiên đi kiểm tra sổ sách năm ngoái đi đã."
Phụ thân nói ta có vị hôn phu, nhà ở kinh thành, họ Bùi, tên Cẩn, tự là Cửu Hành.
Ta hỏi phụ thân chàng ấy là người như thế nào.
Phụ thân vuốt chòm râu dài trắng muốt rồi suy nghĩ:
"Cha chàng ấy đen như hòn than, mẹ chàng ấy thì da trắng, có lẽ chàng ấy trông giống quả trứng trà mà con ăn sáng nay vậy."
Ta nghe xong, cái miệng liền bĩu xuống.
Vặn vẹo chiếc khăn tay trong tay, lầm bầm: "Còn chẳng bằng biểu huynh nữa."
Thế nhưng phụ thân bảo, Bùi Cẩn rất lợi hại.
Biết đọc sách, biết múa thương, lại còn là Thám hoa lang của năm kia.
Đó là vị lang quân xuất chúng bậc nhất kinh thành.
Ta và chàng ấy vô cùng xứng đôi vừa lứa.
Nhưng phụ thân lại nói chàng ấy giống trứng trà, trứng trà ăn ngon chứ không đẹp mắt, ta vẫn là thích lang quân đẹp mắt hơn.
.......