A La - Phi Ý Sở Tư
Chương 6
19.
Ta giấu hắn lâu như vậy, giấu được nhất thời chứ làm sao giấu được cả đời.
Nếu trong cung phát hiện Tiêu Diêu Vương ở chỗ ta, chuyện ca ca mất quan chức còn nhỏ, chứ cái mạng nhỏ này của ta e là cũng tiêu đời rồi.
Ta chỉ tay vào hắn, giọng lắp bắp: "Ngươi, ngươi không được phép nảy sinh ý nghĩ đó!"
Thấy hắn vẫn không chịu uống thuốc, ta vung tay cho thêm một roi.
"A La, muội đang làm cái gì vậy?!"
Giọng ca ca đột ngột truyền đến từ ngoài cửa.
Ca ca trợn tròn mắt nhìn ta và Thập Nhất, không thể tin nổi mà dụi mắt: "A La! Hắn, hắn là..."
Ta hắng giọng một cái, nghênh đón rồi ghé tai ca ca thì thầm.
"Ca, Công chúa đánh ca, muội đánh lại ca ca của nàng ta. Số lần chỉ có hơn chứ không kém! Ca vẫn là người lời đấy!"
"Ca cứ yên tâm, Tiêu Diêu Vương đã mất trí nhớ rồi, tính ra... muội vẫn là ân nhân cứu mạng của hắn."
Ca ca trợn ngược mắt, giơ tay bóp chặt nhân trung, trông như sắp sửa ngất xỉu đến nơi.
Thập Nhất ở bên cạnh khẽ ho một tiếng.
Ca ca lập tức bịt miệng, nước mắt rơi lã chã, đôi chân nhũn ra muốn quỳ xuống.
Ta vội kéo ca ca lại, gấp gáp giải thích: "Ca, đừng sợ! Muội đã cho hắn uống thuốc, phục thêm vài ngày nữa là hắn sẽ quên sạch chuyện ở đây thôi..."
Ca ca ngước đôi mắt đẫm lệ, tuyệt vọng và bất lực nhìn ta, cứ như đang nhìn một tai họa sắp kéo cả nhà xuống chảo dầu vậy.
Ta gãi đầu: "Ca, ca đừng nhìn muội như thế, muội sợ."
Ca ca đẩy ta ra phía ngoài cửa.
"Nhanh đến Lưu Ly Các, lấy bộ trang sức tẩu tẩu muội mới đặt làm cho muội đi."
Ta vùng vằng quay đầu: "Nhưng muội còn chưa dạy dỗ hắn xong mà!"
Ca ca gần như sắp khóc đến nơi: "Tổ tông ơi, ta cầu muội, đi mau!"
Đợi đến khi ta cầm hộp trang sức quay về, căn phòng đã trống không.
Thập Nhất biến mất rồi.
Tim ta đập thịch một cái, nắm lấy ca ca hỏi dồn: "Hắn đâu rồi?"
"Đưa, đưa đi rồi."
"Nhưng hắn còn chưa uống thuốc, còn chưa quên chuyện ở đây mà!"
Ca ca từ từ quay đầu lại, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
"Liệu có khả năng... là hắn căn bản chẳng hề mất trí nhớ không? Cái loại muội mua ấy, biết đâu chỉ là viên sơn trà."
Viên sơn trà?
Lão thần y... phi!
Lão lừa đảo, trả tiền đây!
Khoan đã!
Vậy chẳng phải là, Tiêu Diêu Vương nhớ hết sạch rồi???
Chân ta nhũn ra, suýt thì ngã ngồi xuống đất: "Ca... ca, có phải chúng ta nên... chạy trốn không?"
Ca ca cười còn khổ hơn cả chếc.
"Chạy? Muội biết hắn là ai không?"
"Không phải... là Tiêu Diêu Vương sao?"
"Đó là đương kim Thánh thượng, tổ tông của ta ơi. Tiêu Diêu Vương mấy hôm trước ngã xuống nước, chưa kịp ra cửa đã ngã gãy chân, vẫn luôn dưỡng bệnh ở nhà đấy."
Trước mắt ta tối sầm, rắc một cái! Ngất xỉu luôn.
20.
Sau khi tỉnh lại, ta hỏi ca ca: "Hay là... chúng ta trốn đi?"
Ca ca lại đẫm lệ đáp: "Hoàng thượng đã hạ lệnh, không được trốn. Nếu muội trốn, ngài ấy sẽ đánh gãy chân ta."
Ta khó hiểu: "Muội trốn, tại sao lại đánh gãy chân ca?"
Ca ca khóc không ra nước mắt: "Ta... cũng không biết nữa."
Trải qua một buổi chiều nơm nớp lo sợ, ta lẻn ra sân sau, nhìn cái lỗ c.h.ó ở góc tường mà do dự không yên.
Trốn?
Không trốn?
Cắn răng một cái, vừa mới thò đầu ra ngoài...
Thập Nhất, không, khuôn mặt của Hoàng thượng Tống Thời Dận, lại đang xuất hiện ngay trước lỗ c.h.ó đó.
"A La," ngài ấy cười như không cười, "Nàng muốn đi đâu?"
Ta cứng đờ: "À... muội, muội đang ngắm cảnh, phong cảnh ở đây đẹp thật."
Ngài ấy nhướng mày, ta vội vã rụt đầu trở lại.
Trong nhà, phụ thân và mẫu thân đã quỳ rạp xuống đất, ta cũng hoảng loạn vội vàng quỳ theo.
Khi Hoàng thượng bước vào, ngài ấy khựng lại, trong giọng nói pha chút bất lực.
"...Đây là làm cái gì vậy?"
Phụ thân dập đầu xuống đất: "Hoàng thượng bớt giận! Tiểu nữ A La gây ra đại họa, đều là do thần dạy con không nghiêm. Thần nguyện thay nó chịu phạt, cầu Hoàng thượng... khai ân!"
Ca ca đỏ mắt ngẩng đầu: "Hoàng thượng, chuyện này đều do thần mà ra. Ngài muốn phạt thì phạt thần đi... chỉ cầu, chỉ cầu sau này... ngài hãy chọn lương duyên khác cho Công chúa."
Mẫu thân vừa lau nước mắt vừa vội nói: "Hoàng thượng, A La nhà thần, hồi nhỏ từng ngã xuống hố, làm cho đầu óc hơi ngốc nghếch... ngài cứ xem như nó là kẻ ngốc mà bỏ qua cho..."
Ta không nhịn được nói nhỏ vào: "Nương, con không ngốc..."
Mẫu thân trừng mắt nhìn ta: "Bảo con ngốc là ngốc!"
Ta bừng tỉnh đại ngộ, vội vàng gật đầu: "Đúng! Con là kẻ ngốc!"
Nói xong lại cảm thấy đau lòng, nghẹn ngào nói: "Phụ thân, nương, ca... đợi con đi rồi, người nhớ đốt thêm chút tiền giấy cho con..."
"À không đúng, người phải đi cùng con."
Cả nhà bốn người lập tức ôm lấy nhau, khóc thành một đoàn.
Hoàng thượng đứng lặng một hồi, cuối cùng mới lên tiếng:
"Đã như vậy, trẫm sẽ cho nàng một cơ hội lấy công chuộc tội."
Ta ngước đôi mắt đẫm lệ: "...Cơ hội gì ạ?"
"Tiến cung."
"Làm cung nữ ạ? Cũng được thôi..."
"Không phải cung nữ."
Ca ca chợt tỉnh ngộ: "Thái giám?! Nhưng A La nó cũng không hợp đâu ạ! Thần thì hợp đấy, nhưng bên phía Công chúa e là..."
Hoàng thượng: "..."
Ta vội vàng vỗ ngực: "Hoàng thượng bảo con làm thái giám thì con làm thái giám! Con làm gì cũng được!"
Hoàng thượng nhìn ta, dưới đáy mắt lướt qua một tia cười:
"Trong cung của trẫm... còn thiếu một vị Hoàng hậu. Nếu A La bằng lòng..."
Mắt ta sáng lên: "Không cần làm thái giám? Làm Hoàng hậu ạ? Vậy thì đương nhiên bằng lòng! Nguyệt bổng bao nhiêu? Có nhiều hơn ca ca không?"
Ca ca ở bên cạnh nhỏ giọng nói thêm: "Chắc chắn là nhiều hơn ca rồi."
A La, sau này muội chính là người kiếm tiền giỏi nhất trong nhà chúng ta đấy."
Hoàng thượng: "..."
Phụ thân lo lắng khôn nguôi: "Nhưng cái tính cách này của A La..."
Hoàng thượng bình thản: "Hậu cung của trẫm, chỉ có thể có một vị Hoàng hậu. Tiên hoàng năm xưa cũng chỉ có một hậu một phi, trẫm đương nhiên cũng có thể như thế."
Mẫu thân vẫn không dám tin: "A La có đức có tài gì mà được như vậy..."
Ta lại ngây ngô hỏi: "Vậy... Hoàng thượng không so đo chuyện ta đánh người, nhốt người nữa sao?"
Phụ thân hít sâu một hơi: "Ca ca con chẳng phải nói chỉ thu nhận làm gia bộc thôi sao? Sao con còn ra tay hành hung nữa hả?!"
Ca ca rụt cổ: "Nếu ta nói thật là A La vừa nhốt vừa đánh lại còn quất roi... chẳng phải phụ thân mẫu thân đã sớm kéo cả nhà đi thắt cổ rồi sao?"
Mẫu thân mềm nhũn người, đổ ập vào lòng phụ thân.
21.
Trước khi vào cung, ta dẫn theo một toán người chặn lão thần tiên kia trong ngõ nhỏ.
"Lão dám lấy kẹo sơn tra lừa ta sao?!"
Lão già lừa đảo râu ria run rẩy: "Ngươi chớ có nói bậy! Đó là Vong Trần Đan do lão phu dày công luyện chế, chắc chắn là ngươi chưa dùng hết, sao biết là không hiệu quả?"
Ta sững sờ.
Hình như... cũng có lý?
Thế là ta gật đầu, phất tay sai người đánh lão một trận, cướp sạch bạc của lão, rồi đổ nguyên cả lọ thuốc viên vào miệng lão.
"Nếu lão tỉnh dậy mà quên mất chuyện bị ta cướp bạc, ta sẽ tin lão."
Lão già lừa đảo trố mắt: "..."
Lời còn chưa kịp thốt ra, lão đã ngất lịm đi.
Đêm đại hôn, nến đỏ rực cháy.
Ta vân vê ngón tay, ngập ngừng tiến lại gần Hoàng thượng, nhỏ giọng hỏi:
"Chuyện là... sau này còn đánh được không?"
Ngài đang cởi dải lụa thắt áo ngoài, nghe vậy liền khựng lại, đáy mắt dâng lên vài phần ý cười không rõ là thật hay giả:
"Trước mặt người khác thì không được. Riêng tư... nếu nàng thực sự muốn, cũng được thôi."
Mắt ta sáng rực lên, lập tức rút cây roi da quen thuộc từ dưới gầm giường ra.
Ai ngờ vừa vung được hai cái, cổ tay đã bị ngài nhẹ nhàng giữ chặt.
Khoảnh khắc tiếp theo, trời đất quay cuồng.
Ngài thế mà lại đè ta xuống giữa lớp chăn gấm.
Y phục không biết đã xộc xệch từ bao giờ, ta hốt hoảng nhìn thoáng qua, kinh hoàng tột độ:
"Chàng, chàng lại trúng độc rồi sao?!"
Hoàng thượng khẽ cười trầm thấp, cắn nhẹ vào xương quai xanh của ta:
"Ngốc nghếch... lần giải độc này, chẳng cần dùng tay đâu."
""
Bóng nến đung đưa, một đêm hoang đường.
Hôm sau ta nằm liệt trên giường, đến cả đầu ngón tay cũng lười nhúc nhích.
Cây roi kia chẳng biết đã bị quăng đi góc nào, còn thắt lưng thì đau nhức như sắp gãy rời.
Thì ra... đây chính là cái gọi là lạc thú chốn khuê phòng.
Hối hận quá đi mất.
Huhu
HẾT